Nàng Dâu Nhỏ Của Bếp Ăn Tập Thể Nhà Nước Thập Niên 60

Chương 30

Trước Sau

break

Trước khi nghe thấy câu nói ấy, một tay Viện trưởng Lý Hồng Quân đang cầm chiếc bánh màn thầu, tay kia bưng ca trà lớn hớp một ngụm thật mạnh, vừa dõng dạc báo cáo chi tiết với đồng chí Lương Quốc Hoa: "Ban đầu có một trăm bao bột mì. Do Viện 109 bị đứt lương thực nên tôi đã tự ý cho mọi người ăn trước một bao, hiện tại tổng cộng còn lại chín mươi chín bao."

Ông chủ động đứng ra gánh vác mọi trách nhiệm về mình: "Là do tôi tự đưa ra quyết định, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về tôi."

"Trách nhiệm cái gì mà trách nhiệm?" Lương Quốc Hoa gõ gõ vào thành ca trà.

Bầu không khí trong phòng họp bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Lương Quốc Hoa trợn ngược đôi mắt hổ dũng mãnh, nghiêm giọng trách mọc Lý Hồng Quân: "Ông thì có trách nhiệm gì cơ chứ? Số vật tư này cứ chia ra tám mươi bao bột mì để lại cho Viện nghiên cứu 109 của các ông, chỗ còn lại tôi mang đi."

"Điều kiện ở viện nghiên cứu các ông vốn dĩ đã vô cùng thiếu thốn, gian khổ, cầu vừa gãy một cái là đến cơm cũng chẳng có mà ăn, lúc này còn định ra vẻ cao thượng cái gì?"

"Phần lớn cứ để lại cho viện nghiên cứu, cấm có mặc cả với tôi."

Những lời nói đanh thép, dứt khoát ấy khiến tất cả những người có mặt tại phòng họp không khỏi xúc động nghẹn ngào.

Lý Hồng Quân nghe vậy liền sốt ruột, ông nâng tông giọng lên còn to hơn cả Lương Quốc Hoa, nghiêng đầu ra sức khước từ, chẳng mảy may sợ sẽ làm mếch lòng Bí thư: "Để lại cho chúng tôi nửa bao là đủ rồi, ông đừng có mà sĩ diện hão gồng mình chịu trận. Đừng tưởng tôi không biết, các đồng chí ở xã Hạ Oa đã quyên góp hẳn nửa năm tiền lương để trợ cấp cho bà con dân làng, chính gia đình các ông từ lâu cũng đã chẳng còn hạt gạo nào bỏ bụng rồi."

"Ông cứ mang chín mươi tám bao rưỡi lương thực kia đi, chắc chắn số nhu yếu phẩm ấy sẽ phát huy được tác dụng lớn hơn nhiều!"

"Không được!" Lương Quốc Hoa đập bàn một cái rầm. "Ông nghe xem Tiểu Đào gọi ông là gì, Viện trưởng đúng không? Ngang hàng chú bác thôi. Nhưng con bé lại gọi tôi là ông, ai lớn tuổi hơn thì người đó có quyền quyết định, hôm nay mọi việc cứ phải nghe theo tôi."

Hai bên cứ đùn đẩy qua lại, ai nấy đều đỏ gay cả mặt mày, chẳng một ai chịu nhận phần nhiều về mình.

"Ông thật là ngang ngược, chẳng lý lẽ gì cả!"

"Tôi cứ ngang ngược đấy thì đã sao, nghe tôi đi, lát nữa tôi sẽ gọi người vào để tiếp nhận vật tư."

Hai người tranh luận vô cùng gay gắt, người đầu bếp trưởng nhà ăn Uyển Kiến Quốc đứng bên cạnh nhìn mà lòng đầy lo lắng, ông luôn trong tư thế sẵn sàng lao vào can ngăn để đề phòng hai vị lãnh đạo xông vào đấm nhau.

Đúng vào lúc này, tiếng báo cáo lảnh lót, trong trẻo của Uyển Tiểu Đào bỗng vang lên cắt ngang cuộc tranh cãi:

"Ông Lương ơi, hai trăm bao bột mì hương thơm, một trăm hộp thịt ăn liền hiệu Hoa Mai. Xin ông vui lòng ký nhận cho cháu ạ."

"Bao nhiêu cơ?!"

Nước trong ca trà trên tay Lý Hồng Quân bị sóng ra ngoài mất một nửa, ông bật dậy một cái rầm vì quá mức kích động, khiến chiếc ghế tựa phía sau ngã ngửa ra sàn mà ông cũng chẳng buồn đỡ dậy.

"Sao lại có nhiều lương thực đến như vậy, chẳng phải đêm qua mới chỉ có một trăm bao bột mì thôi sao?"

Rõ ràng là ông mới chỉ ra khỏi cửa có một ngày trời, thế mà sao số lượng hàng hóa bỗng chốc đã tăng lên gấp đôi rồi!

Tất cả mọi ánh mắt lúc này đều đổ dồn về phía Uyển Tiểu Đào.

Uyển Tiểu Đào thẳng thắn đưa ra câu trả lời: "Ông Lương, Viện trưởng Lý, hiện tại trong hệ thống đã mở khóa nhiệm vụ giải bài tập ạ, càng giải được nhiều bài thì lượng lương thực nhận về sẽ càng lớn."

"Nếu chúng ta nộp cả phương pháp giải bài toán vừa gà vừa thỏ mà các nhà nghiên cứu nghĩ ra tối hôm nay vào trong hệ thống thì ít nhất cũng phải đổi thêm được một trăm bao bột mì nữa đấy ạ."

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương