Tri thức là vô bờ bến, học tập là vô cùng. Đến cả một cô bé phụ bếp nhỏ nhắn như Tiểu Đào còn có một tinh thần hiếu học kiên cường đến vậy thì bản thân họ, những người đang được cắp sách tới trường càng có thêm động lực để học tập thật chăm chỉ, cần mẫn hơn nữa.
Hai bên trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp, một mạch nói chuyện suốt hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn cảm thấy chưa thỏa lòng. Mãi cho đến khi thời gian không cho phép, buộc phải nói lời chia tay, các bạn học sinh mới vội vàng xé một mẩu giấy nhỏ, nắn nót ghi lại tên lớp, họ tên cùng địa chỉ liên lạc tại trường Trung học xã Hạ Oa rồi nhét vào tay Uyển Tiểu Đào, quyến luyến vẫy tay chào tạm biệt.
Sau cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ ấy, lúc này Uyển Tiểu Đào rơi vào cảnh túi áo rỗng tuếch, hai bàn tay trắng. Đến cả một đồng xu lẻ cuối cùng trong chiếc túi vải đeo chéo của cô cũng đã được tiêu sạch sành sanh. Nhẩm tính thời gian một chút, chắc phải đợi đến khoảng nửa tháng sau thì cô mới có thể nhận được thư phản hồi từ các tòa soạn báo.
Tâm trạng cô vô cùng nhẹ nhõm, thư thái. Cô sải bước đi tìm Uyển Kiến Quốc thì thấy chú họ đang tất bật giúp đỡ các nhà nghiên cứu gửi thư bảo đảm và gửi tiền lương về cho gia đình, cô liền tiến lại gần đỡ đần một tay, cẩn thận phân loại rồi gửi thư đi theo đúng từng địa chỉ ghi trên phong bì.
"Chú ơi, mình còn việc gì cần phải giải quyết nữa không ạ?"
Thân hình vạm vỡ như ngọn núi nhỏ của Uyển Kiến Quốc đang chiếm trọn một góc quầy giao dịch bưu điện, ông đang kiên nhẫn đứng chờ người nhân viên gom toàn bộ số báo chí, tạp chí đặt mua của viện nghiên cứu mang ra giao cho mình.
"Con bé này mau chạy ra ngoài chơi một lát đi, ở đây không có việc gì cần đến cháu đâu, đến trưa thì hai chú cháu mình lại hội quân ở đây nhé."
Uyển Tiểu Đào cũng đang có ý định muốn ra ngoài dạo chơi một chút nên nhanh nhảu đáp lời: "Dạ được ạ."
Cô bước chân ra khỏi bưu điện, đưa mắt nhìn ngắm con phố nhộn nhịp với hai bên đường là đủ loại cửa hàng cửa hiệu khác nhau, tất cả đều được xây dựng bằng những ngôi nhà cấp bốn vách đất mộc mạc. Những cửa hàng này có cái thì mặt tiền khang trang, rộng rãi, có cái lại nhỏ nhắn, xinh xắn, trên đường phố người qua kẻ lại tấp nập, ai nấy đều hừng hực khí thế làm việc, khiến cho bất kỳ ai khi đứng từ xa quan sát cũng đều cảm nhận được một bầu không khí tràn ngập niềm tin và hy vọng vào tương lai.
Và nơi tập trung đông đúc người qua lại nhất không đâu khác chính là trước cổng hợp tác xã mua bán của xã. Uyển Tiểu Đào không khỏi dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Đã bao nhiêu năm rồi cô chưa được tận mắt nhìn thấy một hợp tác xã mua bán mang đậm dấu ấn thời gian như thế này!
Cô bước chân vào bên trong với tâm trạng vô cùng bồi hồi, đưa mắt nhìn ngắm những dãy tủ kính được xếp thành từng hàng dài ngay ngắn, bên trên bày biện đủ các loại mặt hàng phong phú. Từ những món đồ nhỏ nhắn như hũ kem dưỡng nhan cho đến những món đồ có giá trị lớn như chiếc máy thu thanh, rồi cả những xấp vải Tô Châu, vải hoa được xếp chồng lên nhau một cách vô cùng gọn gàng trên kệ tủ. Ở một góc phòng xếp đầy những chiếc chum sành lớn đựng tương, bên trong chứa đầy các món dưa muối, tỏi ngâm chua ngọt, dưa món bát bảo thơm ngon, khiến người ta nhìn vào mà hoa cả mắt. Chưa kể trên mặt tủ kính còn bày biện những hũ kẹo thủy tinh đủ màu sắc bắt mắt cùng những phong bánh ngọt được gói ghém một cách tinh tế bằng lớp giấy màu đỏ thắm...
Đôi mắt của Uyển Tiểu Đào nhìn đến mức hoa cả mắt. Cô chợt để mắt tới một đôi giày da nhỏ nhắn, kiểu dáng vô cùng thanh lịch bày trong tủ kính. Chao ôi, đôi giày mới đẹp làm sao. Chỉ tiếc là lúc này trong túi cô chẳng còn lấy một đồng xu lẻ.
Người nhân viên bán hàng đứng sau tủ kính chợt nhìn thấy cô liền lên tiếng hỏi: "Đồng chí ơi, cô muốn tìm mua mặt hàng gì ạ?"
"Dạ, cháu chỉ xem qua một chút thôi ạ." Uyển Tiểu Đào lí nhí đáp lời với giọng điệu có chút ngượng ngùng, định bụng xoay người bước ra ngoài.
Thế nhưng ngay khi vừa quay người lại, cô chẳng thể ngờ được rằng mình lại chạm mặt người quen ngay tại nơi này.
"Uyển Tiểu Đào?" Một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên bên tai.
Một cậu thanh niên đứng cạnh đó nghe thấy cái tên này liền giật mình ngẩng phắt đầu lên nhìn: "Ai cơ? Ơ kìa, chẳng phải là cô cháu gái Tiểu Đào của chú đó sao?”