Theo tiếng hô lớn của ông cụ, quả cầu sắt nóng bỏng trên lò than phát ra một tiếng "đùng" vang dội như pháo nổ. Một làn khói trắng bay ra, hương thơm ngọt ngào của bỏng gạo lan tỏa khắp không gian, theo gió bay xa, ướp hương cho cả con phố dài.
Mọi người xung quanh cười nói vui vẻ, lần lượt bỏ tay đang bịt tai xuống.
Uyển Tiểu Đào hít hà hương thơm ngào ngạt trong không khí, không kìm được mà ứa nước miếng. Đúng là thơm nức mũi!
Thứ bỏng này không giống như bỏng ngô công nghiệp sau này ngập tràn các hương vị bơ, caramel hay chocolate. Ăn thì ngon thật nhưng luôn vương chút vị ngọt nhân tạo. Bỏng gạo thời này được nổ từ những hạt gạo nguyên chất mộc mạc nhất trên bếp lửa hồng, mang theo vị thơm bùi, giòn rụm nguyên bản. Chỉ cần nếm một miếng, cảm giác giòn tan, thơm phức như vừa ăn một nắm gạo rang chín tới.
Uyển Tiểu Đào nhìn chiếc túi vải trống không của mình, chỉ biết thở dài tiếc nuối. Tiếc thật đấy!
Cô đi dạo thêm một lát trên con phố chính của xã Hạ Oa. Khi cảm thấy đã thỏa mãn, cô quay lại bưu điện để hội quân với Uyển Kiến Quốc thì thấy chú đang đứng đợi, tay xách một túi đồ lớn.
Trông thấy cô, Uyển Kiến Quốc nở nụ cười thật thà, lập tức nhét túi đồ lớn vào tay cô.
"Chú mua cho cháu ít đồ ăn vặt này, ăn luôn cho nóng."
Chưa cần mở ra cô đã ngửi thấy mùi gạo rang thơm phức từ xa. Mở túi ra xem, quả nhiên bên trong là một túi bỏng gạo nổ đầy ăm ắp.
Uyển Tiểu Đào vừa ngạc nhiên vừa vô cùng cảm động: "Chú!"
Thấy cô xúc động như vậy, Uyển Kiến Quốc bối rối gãi gãi sau gáy, bàn tay to như chiếc quạt nan khẽ xoa xoa: "Người một nhà cả, khách sáo làm gì. Mau ăn đi cháu, bỏng này cứ phải ăn lúc mới ra lò thế này mới là ngon nhất."
"Vâng ạ!"
Buổi trưa, hai chú cháu tìm một góc ngồi ăn bánh bao và uống nước ấm mang theo. Chờ đến khi xe của đội vận tải quay về, họ mới lên xe xuất phát.
Suốt dọc đường đi, Uyển Kiến Quốc cẩn thận ôm rổ trứng gà và đống đồ mua hộ các nghiên cứu viên, còn Uyển Tiểu Đào thì ôm khư khư túi bỏng gạo mà người chú họ đặc biệt mua cho. Cô chỉ cùng chú ăn một nắm nhỏ, số còn lại không nỡ ăn nên cất gọn vào túi.
Cho đến khi trời sập tối, hai người mới đặt chân về tới Viện nghiên cứu 109 bên kia sông trên chiếc máy kéo chạy xình xịch. Từ đằng xa, họ đã thấy ánh đèn từ nhà ăn vẫn còn sáng bừng.
Cả hai đều lấy làm lạ. Rõ ràng bọn họ đều đã ra ngoài, giờ này trời đã tối mịt, ai còn ở lại nhà ăn làm gì nữa?
Hai chú cháu rảo bước nhanh hơn, tay xách nách mang những túi đồ nặng trịch bước vào trong.
Đập vào mắt họ là cảnh tượng nhà ăn chật kín người. Tại mỗi chiếc bàn, các nghiên cứu viên ngồi giãn cách, mỗi người chiếm trọn một góc riêng biệt. Ai nấy đều cúi đầu, chăm chú viết lách trên xấp giấy nháp trông chẳng khác nào đang trong phòng thi.
Cả gian nhà ăn yên ắng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Chiếc bảng đen nhỏ vốn treo trước cửa giờ đây đã được dựng ngay ngắn ở phía trên cùng, trên đó viết dòng chữ:
【Hỏi đáp có thưởng: Bài toán rùa và thỏ chạy đua có bao nhiêu cách giải?】
"Ơ kìa?" Chú đầu bếp Uyển Kiến Quốc ngơ ngác.
Ngay cả Uyển Tiểu Đào, người tự tay viết đề bài lên bảng cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sáng sớm trước khi đi, cô chỉ dùng khăn ướt lau sạch bảng rồi viết một đề bài mới, hy vọng có thể thu hút sự chú ý của các nghiên cứu viên. Nhưng cô không thể ngờ hiệu quả lại bùng nổ đến mức này.
Sao ai nấy đều nghiêm túc coi đây là một kỳ thi thực sự thế kia?
Tiếng đẩy cửa vang lên khiến các nghiên cứu viên đồng loạt ngẩng đầu. Có người vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác, chưa thoát khỏi bầu không khí căng thẳng của bài thi; có người thì nhăn trán nhíu mày tính toán, viết ngoáy những con số và công thức trên giấy như rồng bay phượng múa, bên cạnh là mấy tờ giấy nháp viết hỏng bị vò nát thành viên tròn.
---