Ngọc Tù Nhân

Chương 24

Trước Sau

break

Trời tối, người khác nhìn không rõ.

Khương Ngọc Chiếu ngẩng đầu nhìn, trái tim bỗng chốc thắt lại. Ngay cả tiếng khóc cũng chợt dừng.

Đó là một lò sưởi tay chạm khắc tinh xảo. Vỏ ngoài màu vàng óng nhưng giờ đây không biết bị ai giẫm lên một cái, đã méo mó biến dạng. Vốn là vật mang hơi ấm, giờ lại bị ném xuống nền đất lạnh, lăn lóc một vòng, dính đầy bùn tuyết.

Bà ta hừ lạnh: “Đồ tinh xảo như thế này, sao lại xuất hiện trong phòng của Ngọc Chiếu tiểu thư? Rõ ràng là đồ của Thanh Y tiểu thư, bị con nô tỳ kia lén lút vào phòng trộm đi. May mà bị người phát hiện, mới bắt được Tập Trúc để tra hỏi.”

“Ngọc Chiếu tiểu thư nói xem, loại nô tỳ như vậy đem bán cho bọn buôn người, chẳng lẽ có gì sai sao?”

Khương Ngọc Chiếu không nói gì. Ánh mắt nàng rơi xuống chiếc lò sưởi đã méo mó bẩn thỉu kia.

Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Tạ Du Bạch mỉm cười nhét nó vào tay nàng.

Nàng chợt cúi mắt xuống. Những ngón tay sưng đỏ siết chặt vạt áo mình.

Bà ta dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Chuyện này Thanh Y tiểu thư đã giao cho phu nhân xử lý. Theo lý, tiểu thư nhà ta không có quyền can thiệp nữa. Nhưng Thanh Y tiểu thư nói, Ngọc Chiếu tiểu thư biết rõ phải làm thế nào để giải quyết chuyện này.”

“Lúc trước phu nhân từng nói, nếu Ngọc Chiếu tiểu thư bằng lòng đi theo vào phủ Thái tử làm thị thiếp, sau khi xong việc, khế ước bán thân của nha hoàn sẽ trả lại cho tiểu thư. Khi đó tiểu thư muốn quyết định thế nào cũng được.”

“Nhưng hiện giờ tiểu thư lại hết lần này đến lần khác từ chối chuyện đó...”

“Ngọc Chiếu tiểu thư nên suy nghĩ cho kỹ. Rốt cuộc là tự do của tiểu thư quan trọng, hay là mạng sống của nha hoàn quan trọng?”

“Ba ngày nữa Tập Trúc sẽ bị bán cho bọn buôn người. Nếu vận khí không tốt, rơi vào kỹ viện cũng không phải chuyện không thể xảy ra.”

“Vận mệnh của con nha hoàn kia... lúc này nằm trong tay Ngọc Chiếu tiểu thư đó.”

Khương Ngọc Chiếu mím chặt môi. Nàng chậm rãi ngẩng mặt lên.

Đôi mắt đã được nước mắt rửa sạch khẽ run rẩy, những giọt lệ lại trượt dài trên má.

Nàng cắn môi, gương mặt vốn đã tái nhợt giờ càng trắng bệch không còn chút huyết sắc.

Gió lạnh thổi qua khiến toàn thân nàng run rẩy.

Thấy bà tử có vẻ định quay vào trong, Khương Ngọc Chiếu vội gọi lại: “Đợi... đợi một chút...”

Nàng nhắm chặt mắt, hai bàn tay đã lạnh đến tê cứng siết chặt.

Giọng nói khô khốc vang lên: “Ta... ta chọn Tập Trúc.”

“Ta bằng lòng... vào phủ Thái tử.”

Xung quanh bỗng chốc lặng ngắt.

Chỉ nghe tiếng cười của bà tử vang lên: “Như vậy... rất tốt.”

Những hạ nhân đứng dưới mái hiên đều ngây người.

Ai nấy nhìn Khương Ngọc Chiếu đang quỳ trong tuyết, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Trước đó vài ngày, nàng vì muốn từ chối hôn sự này mà không tiếc nhiều lần đến quỳ cầu xin tiểu thư và phu nhân.

Thậm chí dù sốt cao không lui, vẫn cố gắng đến cầu xin.

Vậy mà giờ đây... Nàng lại vì một nha hoàn mà làm đến mức này.

Cam tâm từ bỏ điều mình đã kiên trì bấy lâu.

Nàng còn nói... tình nghĩa với nha hoàn kia như tỷ muội.

Những nha hoàn trong viện nghe xong chỉ cảm thấy như chuyện trên trời.

Vừa hâm mộ vừa kinh ngạc.

Không dám tin trên đời này lại có chủ tử đối xử với hạ nhân chân tình đến thế.

Nếu không phải thân phận Khương Ngọc Chiếu quá thấp... Có lẽ họ cũng sẵn lòng đến ở trong tiểu viện hẻo lánh kia.

Ít nhất... còn có thể sống như một con người.

...

Tập Trúc quả nhiên nhanh chóng được thả ra.

Phía Lâm Thanh Y cũng không hành hạ quá mức, chỉ trách phạt sơ qua rồi không cho ăn uống. Nàng ấy đã bị bỏ đói mấy ngày, đầu óc choáng váng, mắt hoa lên.

Khi nhìn thấy Khương Ngọc Chiếu đến đón mình, Tập Trúc ban đầu vui mừng khôn xiết.

Nhưng rất nhanh, nàng ấy như hiểu ra điều gì. Nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy bệnh tật của Khương Ngọc Chiếu, nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của nàng, Tập Trúc chỉ cảm thấy như bị đánh một gậy vào người.

Khương Ngọc Chiếu lại mỉm cười, nắm chặt tay nàng ấy.

Ánh mắt khẽ lướt qua chiếc lò sưởi tay đã biến dạng dưới đất.

Nàng cúi mắt, không nói gì, chỉ nhẹ giọng: “Đi thôi, Tập Trúc.”

“Chúng ta về nhà.”

Tập Trúc không nói nên lời, chỉ biết khóc, âm thầm gật đầu.

Nàng ấy định nhặt chiếc lò sưởi kia lên nhưng đã có nha hoàn khác đang quét tuyết, tiện tay hất nó ra ngoài. Tập Trúc nhìn thấy thì có chút không nỡ.

Vừa định chạy ra nhặt lại, thì chợt cảm nhận được nhiệt độ bất thường từ bàn tay Khương Ngọc Chiếu.

Đêm đã rất khuya.

Sau một phen giày vò như vậy, thân thể Khương Ngọc Chiếu rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa.

Giữa tiếng kêu kinh hãi của mọi người, nàng lại ngất đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương