Hơn nữa, nơi này có vẻ thực sự không có quả cầu camera giấu kín nào, lại càng không có tổ quay phim.
Cho nên...
Thẩm Nhược Khinh cứng đờ cổ, quay sang nhìn đám "diễn viên quần chúng" nằm la liệt trên đất.
"Cho nên... những người này là... xác chết thật à?"
Tiểu A vui vẻ nói: [Thật đấy chủ nhân ạ!]
"Á!!!" Thẩm Nhược Khinh phát ra một tiếng hét chói tai.
Sáng hôm sau, trời sáng tỏ. Thẩm Nhược Khinh ngồi trong một hang động ở lưng chừng núi, mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài.
Đêm qua, cô bị đám xác chết nằm la liệt kia dọa cho một trận hú hồn.
Mặc dù đóng phim bao nhiêu năm nay, cô đã từng nhìn thấy những thứ đáng sợ gấp nghìn lần.
Trước đây lúc đóng phim kinh dị, nào cương thi nào ác quỷ, có thứ nào mà không đáng sợ hơn mấy cái xác này?
Nhưng mà, mấy cái đó đều là giả!
Đám diễn viên đóng giả cương thi, ác quỷ lúc trang điểm xong còn ngồi đánh game với cô cơ mà, lúc quay phim không phì cười là may lắm rồi, làm sao mà thấy sợ cho được?
Còn đống la liệt trên đất đêm qua lại là xác chết hàng thật giá thật, da thịt thậm chí còn chưa lạnh hẳn.
Nếu Tiểu A không nhắc cái tên "nam chính" nằm dưới đất vẫn còn một hơi thở chưa chết hẳn, cô đã sớm leo lên trăng khuyết chạy xa tít tắp rồi.
Một người đàn ông trưởng thành nặng trĩu nặng trịch, may mà cái trăng khuyết của cô chở được hai người, trong nút không gian lại có đạo cụ tăng lực tay.
Dù thế, việc tìm một cái hang an toàn và bôi thuốc cho người ta cũng khiến cô mệt đầm đìa mồ hôi.
"Cũng không biết người này thân phận thế nào nhỉ?"
Tiểu A: [Theo phân tích từ dữ liệu mà robot thăm dò mang về đêm qua, đây là một hành tinh hẻo lánh vẫn đang ở thời đại vũ khí lạnh.]
Thẩm Nhược Khinh nhớ lại những hình ảnh nhìn thấy trước đó, trầm ngâm suy tư: "Chẳng lẽ tôi xuyên không rồi?"
Tiểu A: [Thời gian luôn không ngừng trôi về phía trước, nói một cách nghiêm túc thì không tồn tại chuyện xuyên không đâu. Chủ nhân chỉ là tình cờ hạ cánh xuống một hành tinh cực kỳ xa xôi và phát triển rất chậm chạp. Nền văn minh công nghệ của hành tinh này vẫn chưa thức tỉnh, có vẻ vẫn còn là một hành tinh rất non trẻ. Chỉ cần tìm được thiết bị phát tín hiệu trên hành tinh này là chúng ta có thể yên tâm chờ cứu viện.]
Khoang cứu sinh sẽ tự động tìm kiếm hành tinh thích hợp để hạ cánh.
Lúc thu hồi khoang cứu sinh, họ phát hiện nó vẫn còn đủ năng lượng để tiếp tục bay trong vũ trụ một thời gian nữa nhằm tìm kiếm hành tinh khác.
Nếu nó chọn đáp xuống đây, điều đó chứng tỏ nó cảm ứng được sự tồn tại của thiết bị phát tín hiệu trên hành tinh này.
Có thiết bị phát tín hiệu chứng tỏ hành tinh này đã được liên minh vũ trụ lập hồ sơ.
Tuy nhiên, có thể vì vị trí quá xa xôi không thích hợp khai phá, cũng có thể do không muốn can thiệp vào quá trình tiến hóa văn minh của hành tinh này, nên liên minh đã không can thiệp.
Thẩm Nhược Khinh hiểu rõ đạo lý này, vì thế cô cũng chẳng vội vàng gì.
Cô thực sự rất buồn ngủ, vả lại cô tự tin với trình độ hiện tại của hành tinh này, không có thứ gì có thể làm tổn thương được mình.
Vì thế, sau khi trò chuyện dăm ba câu với Tiểu A, cô lấy gối tựa và đệm từ nút không gian ra, dựa vào vách hang ngủ thiếp đi.
Đây là mơ sao?
Nếu không phải mơ, tại sao vết thương trên người hắn không còn một tia đau đớn nào?