Thương trường vốn không có bí mật.
Nhất là nhân vật nổi danh như Tào Xuyên, bình thường tùy tiện thả một cái rắm cũng có thể thuận gió bay xa mười dặm. Càng khỏi phải nói đến chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Đúng là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.
Buổi sáng vừa mới họp hội đồng cổ đông xong, ồn ào đến mức giải tán trong không vui. Đến trưa, cơ hồ toàn bộ thương giới Trung Hải đều đã biết Tào Xuyên đánh mất quyền kiểm soát tập đoàn Hải Khai.
Đến xế chiều, liền có tin truyền ra Tào Xuyên đã bị đá khỏi cuộc chơi.
Mà đến tối, lại truyền ra tin Tào Xuyên đã phá sản.
Thậm chí chẳng cần đợi đến ngày hôm sau, người ta đã đồn Tào Xuyên phải ra đường ngủ.
Đây mẹ nó chính là uy lực của tin đồn!
… …
"Lão Tào, bên ông rốt cuộc là tình huống thế nào?" Tại một quán trà, Chung Thăng vẻ mặt bực dọc hỏi.
"Thì bị người ta đá khỏi cuộc chơi thôi, do chủ quan quá!" Tào Xuyên miễn cưỡng cười, khuôn mặt lộ vẻ thất ý.
Chung Thăng tức giận, mắng to: "Tên Từ Quế Long này quá đáng thật! Ông yên tâm đi lão Tào, chuyện này tôi ủng hộ ông. Ngày mai tôi sẽ đến tập đoàn Hải Khai, nếu Từ Quế Long bọn họ ngay cả mặt mũi của tôi cũng không nể, tôi liền cắt đứt hợp tác với Hải Khai..."
"Đừng, lão Chung, ông ngàn vạn lần đừng kích động."
Tào Xuyên bày ra vẻ mặt trượng nghĩa, nói: "Tình cảm giữa ông và tôi, bề ngoài là công việc, nhưng phần nhiều là do quan hệ cá nhân. Không thể vì ông muốn bênh vực kẻ yếu thay tôi mà làm ảnh hưởng đến công ty của ông được. Ông làm như vậy, làm sao ăn nói với hội đồng quản trị bên đó? Rồi tôi biết đối mặt với ông ra sao đây?"
Chung Thăng cảm động nói: "Lão Tào, nói cho cùng chuyện này cũng là vì Tình Nhi, nếu không phải lúc đó con bé…"
"Ây ây ây ~~" Lão Tào vội vàng ngắt lời, nghiêm mặt nói: "Tôi nói lại lần nữa, chuyện này không có quan hệ gì với Tình Nhi cả. Ông bớt đổ bô phân này lên đầu con gái cưng của tôi đi."
"..." Chung Thăng bật cười: "Đó cũng là con gái tôi mà, con gái ruột đấy."
"Thôi đi, con gái ruột là để ông oán trách sao? Tôi thấy người làm cha như ông còn chẳng xứng chức bằng tôi đâu. Tóm lại ông đừng có dính dáng vào chuyện này, ông hợp tác với Hải Khai thế nào thì cứ tiếp tục như thế. Nói không chừng ngoảnh đi ngoảnh lại tôi lại thu mua luôn cả Hải Khai cũng nên, dù sao trong tay tôi cũng đâu phải không có tiền." Tào Xuyên nói.
Tuyệt đối không thể để lão Chung cắt đứt liên hệ với Hải Khai được.
Đợi đến lúc khủng hoảng thị trường xảy ra, Hải Khai phá sản, lão Chung tốt nhất cũng nên chịu chút tổn thất, nếu không thì tôi làm sao có cơ hội ra tay giúp ông đây hả lão Chung?
"Cha, cha nuôi!"
Lúc này bên ngoài phòng trà truyền đến giọng nói của Chung Tình Nhi.
Trên thực tế, vừa rồi Tào Xuyên đã nghe thấy tiếng Chung Tình Nhi ở ngoài cửa, nếu không thì hắn cũng chẳng nói những lời kia.
Quả nhiên Chung Tình Nhi do dự một hồi mới bước vào, trong ánh mắt xen lẫn chút áy náy và cảm kích.
Tiếng gọi cha nuôi cũng ngọt ngào êm tai hơn mấy phần.
Chung Tình Nhi mỗi ngày một phong cách ăn mặc, bộ đồ hôm nay trông vô cùng thuần khiết. Giày trắng, tất trắng, cộng thêm áo thun quần short sáng màu. Bộ dáng nhỏ nhắn xinh đẹp đầy thanh xuân khiến tâm trạng Tào Xuyên cũng trở nên dễ chịu đi không ít.
"Tình Nhi tới rồi, đến đây, qua ngồi cạnh cha nuôi nào." Tào Xuyên cởi mở cười một tiếng.
"Cha nuôi!"
Chung Tình Nhi cười hì hì, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Tào Xuyên.
Chung Thăng khẽ lườm mắt: "Cái con ranh xú nha đầu này, có cha nuôi là không cần cha ruột nữa đúng không?"
"Hừ!" Chung Tình Nhi kiều hừ một tiếng, quay đầu đi.
Cô đã nghe rõ rành rành, cha ruột lại muốn đẩy trách nhiệm lên đầu mình. Thật ra cũng không phải tức giận thật, nhưng cô vẫn tỏ vẻ không vui. Vẫn là cha nuôi đối xử tốt với mình, chuyện gì cũng không trách mình.
Tiểu nha đầu khoác tay Tào Xuyên, lại ân cần giúp hắn châm trà, khiến Chung Thăng nhìn mà ghen tị ra mặt.
"Ai ~~ hai mươi năm nuôi con gái cưng công cốc rồi."
"Ha ha ha." Tào Xuyên cười rạng rỡ.
Chung Tình Nhi sẵng giọng: "Cha à, bình thường ở nhà con cũng rót trà cho cha mà."
"Tóm lại nha đầu nhà con là đồ sói mắt trắng vô ơn, sau này con cứ đi sống với cha nuôi của con luôn đi."
"Được thôi." Chung Tình Nhi cười đùa.
Nói thì chỉ là nói đùa.
Nhưng Tào Xuyên lại tưởng thật. Chí ít là trong lòng tưởng thật, hắn đang chuẩn bị biến cuộc đối thoại của bọn họ thành sự thật.
… …
Trong lúc uống trà, cuối cùng Tào Xuyên cũng khuyên nhủ được Chung Thăng, nên hợp tác thế nào thì cứ làm thế ấy, không được vì quan hệ cá nhân mà làm ảnh hưởng đến quy tắc công ty.
Kỳ thật Chung Thăng cũng không tiện thật sự cắt đứt hợp tác với Hải Khai, dù sao thì việc này liên lụy rất nhiều. Việc khó ăn nói với ban giám đốc bên kia đã đành, nhưng dự án hơn trăm triệu tệ của công ty đâu phải nói cắt là cắt ngay được?
Nhưng ở trước mặt Tào Xuyên, thái độ cần bày tỏ thì nhất định phải bày tỏ.
Hơn nữa Chung Thăng cũng biết tính Tào Xuyên, ít ra thì ông thấy mình hiểu rõ Tào Xuyên. Ông đoán nếu mình đòi cắt đứt hợp tác với Hải Khai thì Tào Xuyên sẽ không đồng ý. Quả nhiên Tào Xuyên vẫn vô cùng trượng nghĩa đúng như trong tưởng tượng của ông.
"Lão Tào, tiếp theo ông có tính toán gì chưa? Hay là... ông đầu tư một phần vào công ty tôi đi? Ông nhập cổ phần vào, tôi cũng có thể nghỉ ngơi một chút, nhường ông làm chủ tịch." Chung Thăng mở lời mời.
Năng lực của Tào Xuyên là chuyện rõ như ban ngày. Mà lại, những năm này Chung Thăng làm lụng cũng đã mệt mỏi, xác thực là muốn nghỉ ngơi một chút. Chủ yếu cũng là do ông yên tâm về Tào Xuyên, không sợ Tào Xuyên sẽ hãm hại mình. Tuy nói trên thương trường không có chân tình, nhưng Tào Xuyên không phải loại người như vậy.
Tào Xuyên lắc đầu cười một tiếng, bưng chén trà Chung Tình Nhi vừa rót lên nhấp một ngụm, cười nói: "Ông đừng nói những lời này nữa, dạo này tôi dự định nghỉ ngơi một thời gian. Đợi qua vài tháng nữa rồi tính tiếp, dù sao tôi vẫn còn trẻ mà."
Chung Thăng hiếu kỳ nói: "Khoan hãy nói việc khác, dạo này ông quả thật càng ngày càng trẻ ra, ông bảo dưỡng kiểu gì vậy?"
"Cha nuôi, người đừng quên chuyện đã hứa với con nhé." Chung Tình Nhi cũng vội vàng nói, trước đó Tào Xuyên đã hứa sẽ cho cô mỹ phẩm dưỡng da.
"Yên tâm đi, cha có quên ai thì cũng không thể quên Tình Nhi nhà chúng ta được." Cánh tay Tào Xuyên bị cô nàng khoác lấy, cánh tay rũ xuống, mu bàn tay bất giác cọ vào mép ngoài đùi của cô.
Hắn cũng không cố ý sàm sỡ, chỉ đặt nguyên bất động ở đó. Đây chính là do con tự cọ vào tay ta nhé, không liên quan gì tới ta đâu!
"Cha nuôi là tốt nhất." Chung Tình Nhi làm nũng, đôi chân không ngừng cọ sát vào mu bàn tay Tào Xuyên. Lòng dạ cô lúc này chỉ để hết vào đống mỹ phẩm dưỡng da kia, căn bản không hề chú ý tới động tác của mình.
Chung Thăng cũng không nhìn thấy động tác dưới gầm bàn, chỉ giả bộ ghen tị nói: "Cha ruột thì không tốt sao?"
"Cha ruột cũng tốt, nhưng không tốt bằng cha nuôi." Chung Tình Nhi kiều hừ một tiếng.
"Ha ha..." Tào Xuyên cười sảng khoái.
Cảnh tượng ba người trò chuyện diễn ra rất đỗi hài hòa.
Sau đó lại hàn huyên thêm vài câu, Chung Thăng mới nghiêm mặt nói: "Cũng được, dạo này ông cứ nghỉ ngơi, ra ngoài du lịch thư giãn tâm tình đi. Tôi sẽ giúp ông để mắt đến tình huống của Hải Khai, dù sao thì tôi không tin vào năng lực của Từ Quế Long."
Tào Xuyên nói: "Cũng không cần vì tôi mà nhắm vào Từ Quế Long, dù sao Hải Khai do tôi gây dựng lên, nên lưu lại chút ân tình."
Chung Thăng thở dài: "Ông đó, thật không thích hợp làm ăn mà. Đã bao nhiêu năm rồi vẫn còn nặng tình nghĩa như thế. Cũng may là trước đây thị trường tốt, nếu không loại người như ông căn bản là không ngóc đầu lên nổi đâu."
Chung Tình Nhi không phục nói: "Cha nói bậy, cha nuôi trọng nghĩa khí là chuyện tốt, nếu không công ty làm sao có thể phát triển lớn mạnh như vậy chứ?"
Chung Thăng nghẹn lời: "Con cứ bênh vực cha nuôi con đi, sau này chuyển qua sống với cha nuôi con luôn cho rồi."
"Đi thì đi, con được nghỉ hè là con đi luôn, để cha nuôi dẫn con ra ngoài du lịch, hừ." Chung Tình Nhi hừ nhẹ.
"Được rồi, đừng chọc tức cha con nữa." Tào Xuyên vội vàng khuyên nhủ vài câu, tiện tay vỗ vỗ đùi cô, hỏi: "Tình Nhi, con sắp được nghỉ hè rồi đúng không, có muốn làm chuyện gì không? Cha nuôi hiện tại đang có khoản tiền nhàn rỗi, có thể đầu tư cho con."
"Thật sao?" Đôi mắt đẹp của Chung Tình Nhi sáng rực lên.
"Nhất định là thật." Tào Xuyên gật đầu.
"Cha nuôi không sợ con làm lỗ vốn sao?"
Tào Xuyên làm ra vẻ mặt không bận tâm, nói: "Lỗ thì thôi, con lỗ bao nhiêu cha nuôi lại rót thêm bấy nhiêu. Dù sao cha nuôi kiếm được nhiều như vậy, không sợ con làm lỗ sạch. Nếu con làm lỗ sạch thật, thì ta chuyển qua nhà con ở, để cha con nuôi hai ta vậy."
"Chỉ biết cha nuôi là tốt nhất thôi, vậy con phải suy nghĩ thật kỹ mới được, không thể để cha nuôi bị lỗ vốn."
"Ai ~~ "
Chung Thăng thở dài: "Lão Tào, ông chiều chuộng thế này sẽ làm hư đứa nhỏ mất."
"Không có việc gì, Tình Nhi không giống cái thằng ranh con thối tha nhà tôi. Hơn nữa Tình Nhi lớn thế này rồi, không đến mức bị làm hư đâu." Tào Xuyên nói.
"Đúng thế, đúng thế." Chung Tình Nhi liên tục gật đầu.
Chung Thăng cười khổ lắc đầu: "Kỳ thật tôi chuẩn bị đợi đến khi con bé lên năm tư đại học sẽ cho nó tới làm ở cơ sở công ty để rèn giũa vài năm."
"Con không đi đâu, công ty của cha phần lớn đều làm về xây dựng, chẳng ăn nhập gì với chuyên ngành của con cả. Con muốn tự mình lập nghiệp, con muốn làm về mỹ phẩm dưỡng da, hoặc là làm cái gì đó liên quan đến thời trang." Tình Nhi nói.
Chung Thăng cạn lời nhìn Tào Xuyên: "Ông xem đi, nha đầu này trước đây nghe lời lắm, bây giờ bị ông làm cho hư rồi."
Tào Xuyên nói: "Ông bớt đổ vỏ lên đầu tôi đi, Tình Nhi nói vậy là đang rất hiểu chuyện đấy chứ."
"Đúng là như vậy!" Chung Tình Nhi như biến thành đồng minh, cùng Tào Xuyên kẻ xướng người họa, khiến Chung Thăng bỗng dưng trông như người ngoài.
Rất nhanh Chung Tình Nhi cùng Tào Xuyên đã đứng chung một chiến tuyến, chuyên môn chọc ngoáy Chung Thăng.
Bữa trà này, uống thật là có tư có vị.
Kỳ thật lời nói muốn đầu tư của Tào Xuyên, nhìn như tùy ý, nhưng xác thực là hắn đang có ý đồ này.
Cho dù hắn có hiểu rõ cốt truyện, cũng biết tương lai đầu tư vào thứ gì sẽ hái ra tiền, nhưng với thiết lập nữ chính của Chung Tình Nhi, trên người cô tuyệt đối mang theo gen mèo chiêu tài.
Ở giai đoạn sau của cốt truyện, công ty của cô sẽ trở thành doanh nghiệp mỹ phẩm hàng đầu trong nước. Cô đã phát triển mạnh mẽ trào lưu quốc triều (hàng nội địa), chỉ bằng sức lực của một người mà tạo ra vô số những món hàng xa xỉ trong nước. Tính cách tiềm ẩn của cô bản thân đã vô cùng dã tính, mà công ty của cô cũng mang theo loại gen này.
Trong giới kinh doanh, tính cách này vô cùng thích hợp để khai cương thác thổ. Hơn nữa với hào quang mèo chiêu tài tồn tại trong nhân vật này, cô làm cái gì cũng sẽ kiếm ra tiền, thuộc cái loại ảo diệu không thể lý giải nổi.
Đầu tư vào cô, mãi mãi cũng là nắm chắc phần thắng!
Cho nên dù tương lai không biết cốt truyện sẽ đi về đâu, không đầu tư vào các ngành nghề khác, thì chỉ chuyên tâm đầu tư vào cô thôi cũng đủ để Tào Xuyên kiếm được đầy bồn đầy bát rồi.
"Cha à, lát nữa con có hẹn với Tiểu Tiểu."
"Đã trễ thế này rồi còn muốn ra ngoài? Con không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi sao?" Chung Thăng khẽ nhíu mày.
Nhà bọn họ gia giáo rất nghiêm khắc. Bắt đầu từ lúc Chung Tình Nhi học cấp hai, con gái buổi tối ở ngoài không được quá bảy giờ, đây là nói thời gian mùa hè. Còn nếu là mùa đông, trước khi trời tối là nhất định phải có mặt ở nhà.
Mặc dù bây giờ đã lên đại học, thời gian giới nghiêm cũng dần được nới lỏng, nhưng nới lỏng cũng phải có chừng mực. Hiện tại đã gần chín giờ tối, nếu còn đi ra ngoài chơi thì chẳng phải là định chơi đến tận rạng sáng sao? Cũng là vì e ngại có Tào Xuyên ở bên cạnh nên Chung Thăng mới không trực tiếp mắng người.
"Con sang nhà Tiểu Tiểu gọi chút đồ nướng, sau đó bọn con cùng nhau xem phim, chứ có phải lảng vảng ở bên ngoài đâu." Chung Tình Nhi bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nhưng dưới gầm bàn, bàn chân nhỏ nhắn lại nhè nhẹ đá vào người Tào Xuyên mấy cái.
Ý tứ rất rõ ràng, là muốn nhờ cha nuôi nói đỡ cho vài câu.
Trong lòng Tào Xuyên khẽ chấn động, đây là cốt truyện đặc thù sắp bắt đầu rồi sao?
Cô khuê mật Tiểu Tiểu của cô rốt cuộc cũng xuất hiện. Trong cốt truyện gốc cũng không hề đề cập chính xác mốc thời gian này.
Dù sao chỉ là truyện sảng văn đô thị, có mấy tên cẩu tác giả chịu viết thời gian một cách quá rạch ròi chứ?
Viết nhiều quá khéo chính bọn họ cũng quên mất phía trước là ngày tháng năm nào, tình tiết quá chi tiết lại rất dễ tạo ra bug! Cho nên gần như đều chỉ viết thời gian một cách đại khái.
Tóm lại Tào Xuyên chỉ biết, mọi chuyện chắc chắn sẽ diễn ra ngay trong mấy ngày này. Nhưng hắn không ngờ tới, hôm nay hẹn Chung Thăng ra ngoài lại còn có được niềm vui bất ngờ thế này.
Sắc mặt Tào Xuyên vẫn bình tĩnh, khuyên nhủ: "Lão Chung, Tình Nhi cũng lớn rồi, sắp là cô sinh viên năm hai đại học rồi. Ông có thể bớt tư tưởng cổ hủ đó đi được không? Lại nói, Tình Nhi ở cùng khuê mật của nó thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?"
"Đúng thế, đúng thế." Chung Tình Nhi vui vẻ ra mặt, quả nhiên vẫn là cha nuôi hiểu mình nhất, chỉ cần ra một cái tín hiệu là người lập tức hiểu được ý mình ngay.
"Được, nể mặt cha nuôi con nên ta lười nói nữa. Nhưng ta cho con biết, đừng có chơi bời quá trớn đấy." Chung Thăng sa sầm mặt.
"Con biết rồi!" Chung Tình Nhi đáp lời, sau đó cùng Tào Xuyên nhìn nhau cười một tiếng. Dưới gầm bàn, bàn tay ngọc ngà lặng lẽ giơ ngón cái lên với Tào Xuyên.