Nhận Nữ Chính Làm Con Nuôi

Chương 44: Lôi Đình mắc câu!

Trước Sau

break

Sân sau!

"Ah..."

"Em xin lỗi, em xin lỗi chij!"

"Không sao, không sao đâu."

Một chút sự cố nhỏ.

Hai tiểu cô nương cầm súng bắn nước áp suất cao bắn cực kỳ sướng tay, tầm bắn lại xa, lập tức xịt thẳng lên người Chung Tình Nhi đang đứng trên bờ, mùa hè mặc váy voan mỏng, bị xịt nước một cái là ướt át nhìn thấu ngay!

Là Bộ Dao xịt!

Cũng không biết là cô bé vô ý thật, hay là... cố tình.

Dù sao với một cô bé có tính độc chiếm cao như Bộ Dao thì làm ra chuyện gì cũng rất bình thường.

Nhưng Chung Tình Nhi không tiện nổi giận với một cô bé, ngược lại phát súng nước này còn làm khơi dậy chút dã tính trong cô.

Chơi súng bắn nước cũng dễ nghiện lắm chứ đùa!

"Chị có thể tham gia bắn súng nước cùng không?" Chung Tình Nhi đặt điện thoại xuống, trong ánh mắt lộ ra vẻ hưng phấn nho nhỏ.

"Nhưng chị đâu có áo tắm?"

"Chị mặc của em được không?" Chung Tình Nhi mỉm cười, nhìn sang Liễu Tư Hàm.

Thực ra Liễu Tư Hàm cũng không thấp, cao tầm một mét sáu.

Mà Chung Tình Nhi chỉ cao hơn cô bé chừng nửa cái đầu, đoán chừng áo tắm có thể mặc chung được.

Liễu Tư Hàm không từ chối: "Dạ được, để em đi lấy cho chị."

"Chị đi cùng em luôn, tiện thể thay ra."

"Vâng." Liễu Tư Hàm gật đầu.

Liễu Tư Hàm quay sang nhìn Bộ Dao: "Dao Dao, cậu đợi bọn mình một lát nhé, bọn mình sẽ xuống ngay."

"Ừm!" Bộ Dao chu mỏ, có chút không vui.

Biết thế lúc nãy đã không xịt nước lên người chị ta.

Đáng ghét!

... …

Cả buổi sáng hôm đó, người trong phòng khách và ngoài sân sau tự chơi trò của mình, không ai làm phiền ai.

Mãi cho đến bữa trưa.

Chung Tình Nhi đã thay lại quần áo của mình, bộ đồ lúc nãy bị ướt đã được giao cho người hầu mang đi sấy khô.

Cho nên hai lão già ngồi đánh cờ trong phòng khách hoàn toàn không được chiêm ngưỡng dáng vẻ mặc áo tắm của Chung Tình Nhi, dù bộ áo tắm đó có hơi nhỏ, mặc vào khiến những đường cong trên cơ thể cô lộ ra phá lệ gợi cảm, hơi giống mấy bộ đồ bó sát.

Đáng tiếc đàn ông lại không có cơ hội nhìn ngắm.

Thực ra đây cũng là một loại thiết lập của cốt truyện và thuộc tính nhân vật, tất cả các nữ chính đều mang trong mình gen không bao giờ để kẻ khác chiếm tiện nghi.

Những bộ vị nhạy cảm trên cơ thể tuyệt đối sẽ không để cho đám đàn ông bình thường nhìn thấy, dù chỉ là một chút lợi lộc cỏn con cũng không được cho đi.

Bằng không sẽ gây ức chế cho độc giả mà chết mất.

Cho nên...

Cho dù là cha ruột Chung Thăng hay cha nuôi Tào Xuyên, về mặt lý thuyết đều không có tư cách đi chiếm tiện nghi, nhìn ngắm một chút cũng không được.

Đặc biệt là trước khi Chung Tình Nhi biết được thân phận thật của Tào Xuyên, hiện tại tình cảm của cô... à ừm, chỉ mở rộng cửa chờ đón tên vô lại kia thôi.

Nói cách khác, chỉ cần chính cô không tự buông thả bản thân, thì sự trong trắng của cô sẽ được Thiên đạo bảo hộ.

Thử hỏi xem có ngầu hay không!

Tất nhiên, nếu Tào Xuyên muốn chiếm tiện nghi thì vẫn có thể, bởi vì hắn sở hữu hào quang của trùm phản diện. Loại hào quang này có thể phớt lờ sự bảo vệ của Thiên đạo, chuyên dùng để nhắm vào các nhân vật trong cốt truyện.

Nói tóm lại một câu, một khi nữ chính trong cốt truyện bị Tào Xuyên cướp đoạt khí vận, thì ngoại trừ Tào Xuyên ra, bất kỳ người đàn ông nào khác cũng đừng hòng kiếm được chút xíu tiện nghi nào.

Đây chính là ưu việt của hào quang phản diện.

Đặc biệt khi hào quang phản diện hấp thu càng nhiều hào quang của nam chính, cấp bậc thăng tiến càng cao, thì hiệu ứng này sẽ càng thẩm thấu vào từng chi tiết nhỏ nhất trong cốt truyện, đạt đến cảnh giới mượt mà hoàn mỹ, không hề có bất kỳ điểm rác nào gây ức chế.

...

Đến bữa trưa, Chung Thăng và Tào Xuyên rốt cuộc cũng biết chuyện xảy ra ở sân sau.

Chung Thăng nhìn Tình Nhi, quở trách: "Con lớn chừng này rồi mà còn đi bắt nạt hai đứa em nhỏ sao?"

"..."

Chung Tình Nhi cười khổ: "Con đâu có, chơi súng bắn nước thì chẳng phải là có qua có lại sao? Bọn con chơi vui vẻ lắm mà, sao đến miệng ba lại biến thành con bắt nạt các em rồi? Ba hỏi Hàm Hàm với Dao Dao xem, con có bắt nạt các em ấy không?"

"Không có, không có, chị chơi cùng tụi cháu rất vui." Liễu Tư Hàm liên tục lắc đầu.

Bao gồm cả Bộ Dao, mặc dù có chút mùi vị tranh giành sự sủng ái của ba ba với Chung Tình Nhi, nhưng cô bé cũng không nói dối, hùa theo lắc đầu biểu thị không hề bị bắt nạt.

Có thể thấy tình bạn của con gái có thể được xây dựng trong thời gian rất ngắn.

Ba cô gái này nếu không phải chênh lệch tuổi tác hơi lớn, đoán chừng lúc này đã thành hội chị em khuê mật rồi.

"Thôi đi lão Chung... Bọn trẻ con đùa giỡn với nhau, một lão già như ông xen vào làm gì? Nào, uống rượu đi." Tào Xuyên nâng ly rượu lên, cạn ly với Chung Thăng.

"Đúng thế, đúng thế." Chung Tình Nhi âm thầm thả tim cho cha nuôi, cô biết cha nuôi đang bênh vực mình.

Chung Thăng bất đắc dĩ: "Lão Tào à, ông cứ chiều hư nó đi."

Chung Tình Nhi lầm bầm một câu: "Cha ruột không chiều thì đành phải để cha nuôi chiều thôi!"

"Cái nha đầu này, bây giờ không biết lớn nhỏ nữa rồi, còn dám cãi bướng với ta." Chung Thăng trừng mắt.

"Uống rượu đi! Ông nói mãi chưa xong à, đi chấp nhặt với trẻ con làm gì? Có phải vừa nãy đánh cờ thua nên ôm một bụng oán khí không?" Tào Xuyên hừ cười một tiếng, trực tiếp ngắt lời răn dạy con gái của lão Chung.

Tình Nhi bây giờ là người ông có thể mắng sao? Tôi đây còn đang không nỡ đây này.

"..."

Chung Thăng bực bội nói: "Tôi nhìn thấu rồi, hai người mới là một phe. Sau này cứ để Tình Nhi sang ở bên chỗ ông đi, tôi không thèm nuôi đồ sói mắt trắng vô ơn nữa."

Tào Xuyên còn chưa kịp mở miệng, Chung Tình Nhi đã mừng rỡ reo lên trước:

"Hay quá, ở đây náo nhiệt hơn ở nhà nhiều, con có thể chơi cùng hai em gái."

Nhìn dáng vẻ háo hức không đợi nổi của Chung Tình Nhi, Chung Thăng lại thấy nghẹn khuất, cảm giác cô con gái này đụng phải Tào Xuyên là coi như mất trắng rồi!

Đương nhiên những lời này phần lớn chỉ là nói đùa, tóm lại bữa ăn này mọi người đều rất vui vẻ, bầu không khí vô cùng hòa hợp.

... …

Nhưng không phải ai dùng bữa trưa cũng vui vẻ.

Ví dụ như: Đội trọng án!

Bầu không khí của toàn bộ cục cảnh sát thành phố đều đang cực kỳ áp lực.

Kể từ khi Lâm Hàn thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê Ma Lang vượt ngục bỏ trốn, cục cảnh sát đã đánh mất nụ cười ngày thường.

Trong tình huống nhạy cảm này, cười cũng bị coi là một loại tội lỗi.

Nếu để vị lãnh đạo nào nhìn thấy, nói không chừng sẽ ghim ngay vào lòng, sau này lấy đó làm cái gai để đì đọt bạn.

Cho nên ở một cơ quan đã mất đi nụ cười, có thể tưởng tượng được bầu không khí ngột ngạt đến mức nào.

"Sếp... chị nói xem, tên Lâm Hàn này thực sự lợi hại đến thế sao? Đây đã là lần thứ mấy rồi? Sức chiến đấu của đám đặc nhiệm với đội đột kích vũ trang trước kia có phải đã bị đánh giá quá cao rồi không?"

Trong nhà ăn, các đội viên Tổ ba thuộc Đội trọng án ngồi ở góc khuất, vừa ăn cơm phần vừa bàn luận về mấy cuộc vây bắt gần đây.

Tổ ba của bọn họ ngoại trừ lần tham gia vây bắt ban đầu, sau khi lực lượng đặc nhiệm vào cuộc, Đội trọng án đã không còn được tham gia nữa.

Chuyện chuyên môn thì cứ để người chuyên môn làm.

Đáng tiếc kết quả hiện tại lại ra nông nỗi này.

Cho nên bây giờ không chỉ riêng Tổ ba, mà vài tổ khác, thậm chí cả những người nghe được tin tức ở ngoài tỉnh, những kẻ tự nhận mình có thực lực, đều tỏ vẻ hoài nghi về chiến dịch lần này.

Họ hoài nghi về năng lực tác chiến thực sự của lực lượng đặc nhiệm.

Lính đặc nhiệm mà không đánh lại một tên lính đánh thuê sao?

Chuyện này hơi quá đáng rồi!

Xét theo logic, một người dù có cá nhân xuất chúng đến đâu, liệu có thể chống lại cả một trung đội đặc nhiệm được chăng?

Hiện tại chưa nói đến việc bắt sống, thế mà muốn tiêu diệt cũng không giết nổi một tên Lâm Hàn sao?

Chỉ là vị trí top mười lính đánh thuê quốc tế thôi mà, thực sự hung hãn đến vậy?

Một trung đội đặc nhiệm có bao nhiêu người?

Thông thường, biên chế cấp đại đội ít nhất cũng từ 100 người trở lên, nhiều thì 300 đến 500 người.

Dưới quyền còn có tiểu đội bắn tỉa, tiểu đội thông tin điện tử, tiểu đội y tế, tiểu đội anh nuôi...

Loại trừ lực lượng phi tác chiến, số tiểu đội có thể huy động ít nhất cũng phải từ bốn đội trở lên. Số lượng người không hoàn toàn giống nhau, có thể mười mấy người, ba mươi mấy người, nhiều thì năm mươi người.

Tuy số lượng không quá đông, nhưng ai nấy đều là tinh anh.

Đó mới chỉ là lực lượng đặc nhiệm xuất thân từ lữ đoàn đặc chiến, còn chưa tính đến đội đột kích vũ trang địa phương và cảnh sát đặc nhiệm của tỉnh.

Tất cả gộp lại, muốn đánh một trận phục kích quy mô nhỏ đoán chừng cũng chẳng khó khăn gì.

Thế mà lại không giết nổi một tên Lâm Hàn.

Vậy nên thật không thể trách mọi người bây giờ lại hoài nghi liệu năng lực chiến đấu của những người kia có bị thổi phồng quá mức hay không.

Thậm chí bên quân đội cũng đã có người lên tiếng chất vấn, mở nhiều cuộc họp liên tiếp, dường như đang chuẩn bị chỉnh đốn lại lữ đoàn đặc nhiệm, nghiên cứu phương pháp huấn luyện mới các thứ.

"Tôi cũng thấy thế, bọn đặc nhiệm hay được tung hô quá đà, nhưng lúc thực chiến cũng chẳng dũng mãnh được bao nhiêu."

"Đúng vậy, nếu đổi lại là Tổ ba chúng ta, đoán chừng Lâm Hàn đã chết từ lâu rồi."

"Sếp, chị thấy đúng không?"

Mấy người trẻ đều đồng loạt nhìn sang Lôi Đình.

Lôi Đình nhai nuốt miếng trứng tráng cà chua trong miệng, ánh mắt u ám, nét mặt vô cảm lướt nhìn bọn họ: "Các cậu rảnh quá phải không? Sao các cậu cũng không bằng một nữ nhân như tôi, rảnh rỗi nói xấu sau lưng thì giỏi lắm? Nếu các cậu không phục, thì đi tìm đám đặc nhiệm mà tỷ thí võ thuật, xem ai lợi hại hơn."

"Không phải đâu sếp, tôi đâu có nói nhảm, chẳng qua là lúc ăn cơm tiện miệng tán gẫu vài câu thôi mà."

"Đúng vậy sếp, chúng tôi nào dám nói xấu lực lượng đặc nhiệm."

Lúc này mọi người mới chợt nhận ra mình lỡ lời.

Nghe đồn trước kia Lôi Đình từng nộp đơn muốn nhập ngũ làm lính đặc nhiệm, nghe nói cha cô ấy cũng từng là đặc nhiệm, sau khi xuất ngũ thì mới chuyển sang làm cảnh sát hình sự điều tra trọng án.

Chỉ tiếc là hiện tại trong toàn quân vẫn chưa có biên chế cho nữ binh đặc nhiệm.

Nhưng đó cũng chỉ là lời đồn, không rõ độ xác thực cao đến đâu.

Lôi Đình lạnh giọng nói: "Được rồi, bớt nói nhảm đi. Hiện tại dù chúng ta không trực tiếp tham gia vây bắt, nhưng công việc của chúng ta cũng rất quan trọng: rà soát điều tra, truy tìm manh mối, tìm ra nơi lẩn trốn của Lâm Hàn. Hiện gã đang bị thương, mức độ nguy hiểm rất cao. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra, tránh để gã chó cùng rứt giậu, làm hại đến người dân vô tội."

"Rõ, thưa sếp!"

"Ăn xong chúng ta sẽ lập tức ra ngoài."

... …

Sau khi ăn cơm xong, Lôi Đình vừa đặt khay cơm xuống, điện thoại liền vang lên âm báo tin nhắn.

'Ting~'

Ban đầu cô cũng không để ý, nhưng khi ánh mắt lướt qua nội dung tin nhắn, sắc mặt Lôi Đình khẽ biến đổi.

Nội dung tin nhắn: "Chào Lôi tổ trưởng, tôi có lẽ biết được tung tích của Lâm Hàn. Nhưng tôi là người buôn bán tình báo... sẽ không cung cấp tin tức miễn phí, dù đối tác là phía chính quyền cũng không ngoại lệ. Đây là quy tắc của nghề này. Tôi cảm thấy thông tin này khá có giá trị, nên muốn hỏi một chút, cô có muốn mua không?"

"Tất nhiên, cô không muốn mua cũng không sao, tôi sẽ liên hệ với bên khác."

"Nếu Lôi tổ trưởng có ý định mua, có thể liên lạc với tôi qua số này..."

Tin nhắn bất ngờ xuất hiện khiến Lôi Đình có chút kích động.

Dù cô không chịu trách nhiệm trực tiếp trong việc truy bắt, nhưng suy nghĩ của cô thực ra cũng khá giống với đám cấp dưới.

Cô cũng cảm thấy lực lượng đặc nhiệm đã được tâng bốc quá mức.

Ít nhất cô không cho rằng bản thân mình kém cỏi hơn đám lính đặc nhiệm đó. Điểm yếu duy nhất của cô có chăng chỉ là phận nữ nhi, trong một vài nhiệm vụ đặc thù quả thực không có lợi thế thể lực bằng nam binh.

Nhưng từ tận đáy lòng, Lôi Đình luôn muốn chứng minh bản thân, chứng minh ai bảo nữ nhi không bằng nam giới?

Nữ đặc nhiệm trong một vài khía cạnh có thể không bằng nam binh. Nhưng ngược lại cũng vậy, khi thực hiện các nhiệm vụ đặc thù, chưa chắc nam giới đã có lợi thế như phụ nữ.

Cho nên trong lòng cô đang nung nấu ý định tự mình tìm ra Lâm Hàn, sau đó đích thân bắt giữ gã để cho mọi người sáng mắt ra.

Cô vốn không phải kiểu người có tính cách dễ dàng nhận thua.

Hơn nữa vì thiết lập nhân vật mang tính cách mạnh mẽ như vậy, mới dẫn đến sự xuất hiện của một vài tình tiết đặc thù ở phần sau.

Trong nguyên tác, chính nhờ những tình tiết đặc thù đó mà cô và Lâm Hàn mới dây dưa không rõ, Lâm Hàn vô tình cứu cô vô số lần...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương