Nàng mỉm cười, giọng nói ôn hòa: “Trong nhà có mấy đứa nhỏ cần đi học, thiếu tiền lắm.”
Ông lão lập tức lộ vẻ ngưỡng mộ: “Mấy người đi học cơ à? Thế thì đúng là tốn tiền thật, nhà ta nuôi một đứa còn không nổi.”
Tống Phó Tuyết: “…”
Ông đã nói rồi, quả thật nữ nhi ông rất thông minh.
Nàng đối nhân xử thế hay nắm bắt trọng điểm đều rất khéo, giỏi thật.
Tống Miên đang gói bánh nhân, giờ nàng cũng đã có kinh nghiệm, gói vừa nhanh vừa đẹp, chẳng mấy chốc trên chảo đã có đầy bánh.
Ở trấn nhỏ ngoại ô kinh thành có không ít nhà có tiền, danh tiếng của bánh nhân cũng dần được truyền đi. Người ta đi đến gốc cây ngô đồng này đều phải dừng lại nhìn mấy lần.
Gần sạp của nàng còn có một lớp học tư thục, ông tú tài già cải tạo mặt tiền sân nhà thành lớp học nhỏ, thu nhận hơn chục học trò.
Hôm nay mọi người đến lớp, trong lúc học, mọi người đều ngửi thấy hương thơm thoang thoảng.
Mùi thơm ấy ở khá xa, phải gặp đúng chiều gió thì họ mới ngửi được, lúc có lúc không, càng khiến người ta thèm thuồng.
Hôm nay có một học trò cố ý dậy sớm, ra phố tìm kiếm mùi hương quen thuộc đó.
Khi chàng thiếu niên nhìn thấy sạp bánh nhân dưới gốc ngô đồng, nhìn thấy ánh mắt trong trẻo của cô nương đối diện, hắn ta lập tức mừng rỡ trong lòng.
Hắn ta ngửi thấy mùi hương quen thuộc rồi!
“Bánh nướng nhà cô bán thế nào?” Triệu Bác Sinh tò mò hỏi.
Tống Miên ngẩng đầu lên, đối diện là một chàng thiếu niên có gương mặt thanh tú, hắn ta đang mỉm cười, nàng cũng mỉm cười theo. Nàng nhìn bộ áo dài màu trắng ngà sạch sẽ gọn gàng trên người và khăn nho sinh trên đầu hắn ta, nàng đoán hắn ta là học trò trong trấn.
“Ba văn tiền một cái.” Nàng thành thạo gắp bánh, đặt lên giá tre cho ráo dầu. Tống Phó Tuyết chỉnh lại lá sen, khi bánh đã ráo gần xong thì dùng lá sen gói lại, đưa cho thực khách.
Triệu Bác Sinh đếm ba đồng tiền đồng, bỏ vào hộp tiền rồi vội vàng rời đi.
Hắn ta đến sớm, nhưng vì mua bánh nhân mà chậm một chút, lúc về lớp đã có mấy học trò khác đến. Mọi người thấy hắn ta cầm bánh gói lá sen, cười ầm lên trêu chọc: “Triệu Bác Sinh, ngươi lại ngủ nướng dậy muộn phải không? Đến bữa sáng cũng chưa ăn.”
Triệu Bác Sinh bóc lá sen làm lộ ra chiếc bánh nhân được rán vàng đều hai mặt. Hắn ta ngửi thấy mùi thơm, không chờ được mà cắn ngay một miếng, lúc này mới lười biếng đáp: “Ngày nào ta cũng bị một mùi thơm làm cho thần hồn điên đảo, nên hôm nay ta cố ý dậy sớm đi xem đó là gì, này, chính là bánh nhân trong tay ta!”
Mọi người: “Xì.”
Ai mà chẳng biết Triệu Bác Sinh là mọt sách, đừng nói là bánh nhân thịt, dù đó là bánh bao chấm mực, hắn ta cũng ăn ngon lành.
Triệu Bác Sinh vừa cắn lớp vỏ bánh giòn rụm, vừa thưởng thức phần nhân thịt đậm đà, ăn đến vô cùng mãn nguyện.
“Thơm thật đấy.” Hắn ta không ngừng cảm thán.
Mọi người không tin, ai nấy ngồi vào chỗ, nhưng quả thật mùi thơm vương vấn nơi chóp mũi vẫn khiến người ta nhớ nhung.
Triệu Bác Sinh ăn bánh trong tâm trạng vui vẻ, thầm nghĩ ngày mai sẽ mua thêm hai cái bánh nhân nữa. Rồi khi hắn ta lật sách ra, hắn ta lại chìm đắm vào việc đọc sách.
Ngày hôm sau, Triệu Bác Sinh dậy muộn, vội vã chạy đến sạp bánh nhỏ, đặt chín văn tiền xuống, nói muốn hai cái không cay, thêm một cái cay để nếm thử.
Hắn ta ăn bánh xong, cả ngày hắn ta cứ nhớ mãi. Hễ hắn ta nghĩ tới là trong miệng lại tiết nước bọt, hắn ta thầm nghĩ nếu còn được ăn thêm lần nữa thì đúng là tuyệt vời.
Hắn ta cứ có cảm giác sau khi mình ăn bánh, cả người tỉnh táo, tràn đầy tinh thần cả ngày.
Hắn ta vô cùng yêu thích, món bánh đó là một thứ mỹ vị khiến người ta khó mà quên được.
Tống Phó Tuyết vẫn nhớ chàng thiếu niên mặc áo dài, ông gói bánh đưa cho hắn ta, cười hỏi: “Ngươi đang đọc sách phải không? Đã học đến đâu rồi?”