Nhật Ký Nuôi Gia Đình Sau Khi Bị Xét Nhà

Chương 41

Trước Sau

break

Mỗi ngày đếm túi tiền là một việc vô cùng thỏa mãn, tiếng lanh canh giòn giã khi những đồng tiền va vào nhau quả thực khiến người ta vui vẻ.

Nàng bắt đầu tính toán, bày sạp thế này cũng tốt lắm, ít nhất là không tốn tiền thuê cửa hàng.

Có thể tích cóp đủ tiền để sống qua mùa đông trước khi tuyết lớn phong tỏa đường đi, chính là hy vọng lớn nhất để nàng nỗ lực.

Cái thời kỳ tiểu băng hà đáng ghét.

Tốn tiền quá đi mất.

Khiến nàng xót xa không thôi.

Bỏ tiền vào hũ sành, lại giấu kỹ ở nơi kín đáo, lúc này Tống Miên mới yên tâm đi ngủ.

Trước khi nằm xuống, nàng uống chút nước linh tuyền, như vậy giúp giải nhiệt xua tan mệt mỏi, có thể nghỉ ngơi tốt hơn.

Sáng sớm mai còn phải đi bày sạp.

Có điều tích đủ hai lượng bạc là có thể đi tiệm vải một chuyến, cắt vải trước, bắt tay vào may y phục mùa thu.

Đợi nước đến chân mới nhảy thì không kịp nữa.

Hôm nay trời hiếm khi lại âm u.

Bầu trời u ám, không khí oi bức ghê gớm.

Tuy chỉ là phiên chợ nhỏ, nhưng rõ ràng có rất nhiều người tranh thủ lúc trời không nắng để ra ngoài dạo chơi.

Tống Miên đứng dưới tàng cây ngô đồng, chốc chốc lại dùng khăn bông lau mồ hôi. Dưới tay nàng, những chiếc bánh kẹp được nướng vàng ruộm hai mặt, toả ra mùi thơm của lúa mạch khiến người ta không thể chối từ.

“Hôm nay đông người, thành ra lượng thịt chúng ta mang theo lại hoá ít.” Tống Phó Tuyết nhìn dòng người, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng.

Động tác của ông ngày càng nhanh nhẹn, những đầu ngón tay trắng nõn bị bánh nóng làm cho ửng đỏ.

Tống Miên rất đồng tình gật đầu, với lượng người qua lại thế này, có mang thêm năm cân nhân bánh nữa cũng bán hết veo.

“Lấy ba cái bánh nướng.” Bên tai bỗng vang lên một giọng nam trong trẻo.

Nàng ngẩng đầu nhìn theo hướng âm thanh, thì thấy một nam tử mặc áo trực xuyết vải bông mới toanh, vẻ mặt đầy nét thư sinh, nhìn qua là biết khác hẳn với bá tánh bình thường.

Tống Phó Tuyết ở bên cạnh khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Chín đồng.”

Nam nhân khách sáo gật đầu, nhận lấy bánh, bỏ tiền đồng vào trong hộp đựng tiền rồi xoay người rời đi.

Tống Miên thu hồi tầm mắt đang dán chặt lên người hắn ta. Trải qua khoảng thời gian bày sạp này, nàng cũng đã luyện được một kỹ năng, đó là có thể nghe giọng nói mà phân biệt được đối phương có từng đọc sách hay không.

Bá tánh chưa từng đọc sách, nói một cách tương đối thì giọng điệu sẽ phóng khoáng hơn một chút. Còn người có chữ nghĩa, giọng nói thường ôn tồn tinh tế, nhả chữ chậm rãi rõ ràng.

Dù là sự khác biệt nhỏ nhặt cũng có thể nhận ra.

Đây là người cũ đây mà.

Tống Miên vẫn thản nhiên bán bánh như thường. Bất chấp tội chém đầu cũng muốn đến thăm hậu nhân Tống gia, đủ thấy đối phương được lòng người đến mức nào.

“Lấy hai cái cay, một cái không cay.” Triệu Bác Sinh cười gọi món.

Hắn ta ăn ở đây quen rồi, cực kỳ thích món bánh này, ngày nào không ăn là cảm thấy trong lòng nhung nhớ.

“Bánh nhà các người thơm quá, nguyên liệu cũng đầy đặn, thật tốt.” Hắn ta không nhịn được cảm thán.

Tống Miên mím môi cười, ôn tồn nói: “Cũng phải cảm tạ huynh đã giới thiệu cho chúng ta nhiều thực khách như vậy, huynh đưa mười đồng là được rồi.”

Hắn ta thường xuyên ghé mua bánh, dần dà, nàng biết được nhà Triệu Bác Sinh mở tiệm vải, hắn ta là con cả, bên dưới còn ba đệ đệ.

Triệu Bác Sinh đặt xuống mười hai đồng tiền, cười nói: “Các người buôn bán vốn liếng nhỏ, ta không thể chiếm hời của các người được.”

Tuy rằng hắn ta sẽ không đưa thiếu, nhưng đối phương chủ động bớt chút tiền bạc khiến trong lòng hắn ta cảm thấy thoải mái, có cảm giác thân thiết như người quen biết.

Khiến lòng người mềm mại, vô cùng dễ chịu.

Tống Miên nghe vậy thì cười: “Cái này là để cảm tạ huynh nên mới bớt, huynh không cần khách sáo.”

Nàng nhặt hai đồng tiền đưa trả lại cho hắn ta.

Lúc này Triệu Bác Sinh mới nhận lấy, cười hì hì nói: “Vậy nếu muội muốn mua vải thì cứ đến nhà ta, ta cũng bớt tiền cho ngươi.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương