Tư vị trong lòng hắn ta tạp tột cùng, lý tưởng va chạm với hiện thực, nghiền nát cả con người hắn ta.
"Chu công tử, xin hỏi ngươi có việc gì không?" Tống Phó Tuyết che chắn cho Tống Miên kín mít.
Môi Chu Tranh mấp máy, hắn ta đưa trả lại miếng ngọc bội, thấp giọng nói: "Ta sắp đi Chiết Giang học tập rồi, sau này, nàng hãy bảo trọng."
Nói xong, hắn ta lại mang theo dáng vẻ phong trần mệt mỏi rời đi.
Tống Miên gật đầu: "Vậy không tiễn."
Sắc mặt Chu Tranh phức tạp, hắn ta muốn hỏi liệu nàng có thể khoan hãy thành thân, đợi hắn ta lớn lên, có đủ năng lực rồi, sẽ quay lại cưới nàng.
Cuối cùng, hắn ta chỉ nhìn nàng thật sâu một cái, muốn chôn chặt những vọng tưởng thời niên thiếu ấy xuống đáy lòng.
Hắn ta xua tay, dẫn theo thư đồng phía sau cùng rời đi.
*
Tôn Nhị Nha liếc nhìn sắc mặt Tống Miên, có chút không dám lên tiếng. Nghe giọng điệu này thì người kia là vị hôn phu trước đây của nàng, quả đúng là nhân vật như trên trời, vừa đẹp lại vừa có khí chất. Chỉ tiếc là, sau này ai nấy đều có cuộc sống riêng, chẳng còn liên quan gì nữa.
Tống Tiểu Thụ xách giỏ tre, phụ giúp đẩy xe.
"Tiểu tử đó ánh mắt trong sáng chính trực, nếu không có gì bất trắc thì sẽ là một trượng phu tốt." Tống Phó Tuyết thở dài. Vì muốn hắn ta thành thân với con mình nên ngày thường Tống gia cũng tốn bao tâm huyết dạy dỗ.
Tống Miên ngước nhìn trời.
Nàng không phải là nguyên chủ, không có tình cảm với Chu Tranh, tất nhiên cũng chẳng có mấy cái cảm thán này. Có lẽ Chu Tranh là một tướng công tốt, nhưng giữa hai người ngăn cách bởi bao nhiêu mạng người Tống gia, sau này không còn khả năng nữa.
Còn không bằng người lạ.
Tống Miên lười biếng nói: "Chuyện cũ đã qua coi như đã chết, hắn chỉ là tiểu tử của ngày hôm qua, không cần nhắc tới nữa."
Tiếc nuối cái nỗi gì chứ.
Tống Phó Tuyết gật đầu, tất nhiên ông cũng hiểu rõ, nhưng trong lòng vẫn cứ nghĩ, tội không trách đến nữ nhi đã xuất giá, Miên Miên của ông xứng đáng với bậc thanh niên tài tuấn tốt nhất.
Đợi khi về đến nhà, ông bưng chén trà, thở ngắn than dài.
Tống Miên uống xong nước linh tuyền, cảm thấy thoải mái hơn nhiều, bèn nghĩ cách chuyển chủ đề để ông không còn nhớ thương chuyện của Chu Tranh nữa.
"Nam nhân hôm qua đã đưa cho người cái gì thế?"
"Bản thảo của tổ phụ con."
Quả nhiên Tống Phó Tuyết quên béng chuyện nhi nữ tình trường, hào hứng bắt đầu suy nghĩ xem phải từ từ thu thập, chỉnh lý lại bản thảo của phụ thân mình như thế nào.
"Quãng đời còn lại, e là ta chỉ còn mỗi việc này để làm thôi." Ông nghĩ, nếu có thể chỉnh lý xong thủ cảo của phụ thân, lại chăm sóc con cái đàng hoàng, thì đời này của ông không còn gì hối tiếc nữa.
"Như vậy là tốt lắm rồi. Con tính thế này, chúng ta cứ bán bánh kẹp trước đã, đợi qua cơn nguy khốn, sẽ đi khai khẩn một mảnh đất hoang, trồng đào mận mơ mai, rồi cả dưa hấu dưa gang, tự cung tự cấp, cũng thú vị lắm."
Tống Miên bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp cho ông xem.
Tống Phó Tuyết: "…"
Cuối cùng ông cũng nghe ra được, nàng đang dỗ dành ông.
Tống Phó Tuyết bất lực nhìn trời, ông quay sang dỗ dành ngược lại nàng: "Đã làm quan thì điều đầu tiên phải biết là, bị giáng chức đi đày là số mệnh của quan văn, chẳng có ai đường làm quan cứ thênh thang mãi được."
Phụ thân của ông cũng phải trải qua nửa đời thăng trầm lận đận mới đạt được vị trí thủ phụ.
Tống Miên gật đầu. Nàng luôn có ấn tượng rập khuôn về người cổ đại, cứ ngỡ họ giống mấy thư sinh hủ nho trong sách giáo khoa, nhưng thực tế thì, từ xưa đến nay, con người ta đâu có mấy ai chịu an phận thủ thường giữ gìn quy củ đâu.
Nếu không thì làm gì có nhiều kẻ tạo phản đến thế.
Đang nói chuyện thì thấy Triệu thẩm một bên tay trái cắp một giỏ rau đi tới, rau xanh mướt xếp một lớp bên trên, tay phải xách hai con cá to béo.