Chuyển ngữ: Shy
-
Trong mơ, Lê Kiến Khanh cúi người về phía trước, chịu đựng những cú đâm mãnh liệt của người đàn ông, hai tay cô bám chặt lấy bệ cửa sổ, nức nở nói: “Chậm lại một chút… Em không chịu nổi nữa rồi…”
“Chỗ nào không chịu nổi?” Người đàn ông vỗ một cái vào mông nhỏ của Lê Kiến Khanh, giọng anh trầm lạnh, nhưng vật khổng lồ đang đâm vào cơ thể cô lại nóng hổi: “Vậy tại sao vẫn không ngừng kẹp chặt tôi thế hả, Kiến Khanh?”
Hai giờ sáng, Lê Kiến Khanh giật mình tỉnh giấc, cô mặc đồ rất mát mẻ nhưng vẫn mồ hôi đầm đìa khắp người.
Người đàn ông trong mơ tuấn tú phi phàm, khi đang làm chuyện đó với cô vẫn giữ vẻ mặt chính trực thanh cao. Lê Kiến Khanh có thể nói là đã quá quen thuộc với khuôn mặt và cơ thể của anh rồi, hầu như đêm nào cô cũng mơ thấy giấc mộng xuân cùng anh mây mưa.
Lê Kiến Khanh không cần đưa tay kiểm tra cũng biết bên dưới chắc chắn đã ướt đẫm. Ham muốn tìиɧ ɖu͙© như những con kiến đục khoét vào tận xương tủy, gặm nhấm li ti.
Mặt thật sự quá nóng, Lê Kiến Khanh uống nửa ly nước cũng không thấy thuyên giảm, cô chọn cách đẩy cửa ban công ra ngoài hóng gió.
Nhà họ Lê ở trong một căn biệt thự độc lập có hồ bơi và sân vườn, phòng của Lê Kiến Khanh ở tầng ba, ban công rất gần với phòng bên cạnh.
Con người bị du͙© vọиɠ chi phối thật sự không phải là chuyện tốt, cô nên sớm giải quyết nhu cầu sinh lý của mình thì hơn.
Lê Kiến Khanh chống cằm, đón gió biển thẩn thờ một lúc, không ngờ lại phát hiện Lục Vi Chi cũng đang ở ngoài ban công phòng anh.
Lục Vi Chi đến sớm hơn cô, bóng dáng ẩn sau một chậu cây cảnh, anh đang nghe điện thoại, cho đến khi anh trả lời đối phương, Lê Kiến Khanh nghe thấy tiếng động mới nghiêng đầu nhìn sang.
Tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ xa. Lục Vi Chi cúp điện thoại, cũng phát hiện ra sự hiện diện của Lê Kiến Khanh.
Bốn mắt nhìn nhau.
Lê Kiến Khanh khi tỉnh dậy vẫn còn mơ màng, cứ thế mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa đen đi ra ngoài, vốn tưởng đêm khuya thanh vắng chắc sẽ không sao.
Đúng là không sao thật, Lê Kiến Khanh tự giễu nghĩ thầm, dù sao Lục Vi Chi cũng đã thấy hết rồi.
Lê Kiến Khanh giả vờ bình thản chào hỏi Lục Vi Chi: “Anh rể, sao muộn thế này rồi mà anh vẫn chưa ngủ?”
Cánh tay Lục Vi Chi gác lên lan can, tư thế thong dong: “Em cũng có ngủ đâu.”
Lê Kiến Khanh chỉ là nói chuyện bâng quơ, nếu nửa đêm cô dậy mà gặp Từ Uyển Vân thì cô cũng chỉ nói mấy câu mở đầu vô thưởng vô phạt như vậy thôi. Dù sao cô cũng không thể nói với Lục Vi Chi rằng cô không ngủ được là vì mơ thấy mình làʍ t̠ìиɦ với anh.
“Em… Bây giờ vào ngủ đây, không làm phiền anh nữa.”
Lê Kiến Khanh nói xong, quay người định đi vào phòng, gió biển khá lớn, một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa đã đóng sập lại.
Lê Kiến Khanh không phân biệt được là gió phương nào, chỉ biết là cô đến cả điện thoại cũng không mang theo người mà đã bị nhốt ngoài ban công rồi.
Lê Kiến Khanh đá vào cửa mấy cái, thầm rủa nhất định phải góp ý với đội ngũ trang trí biệt thự, đây là kiểu thiết kế phản nhân loại gì vậy.
Nghe thấy tiếng động, Lục Vi Chi liếc nhìn qua một cái. Gió đêm hơi lạnh, Lê Kiến Khanh hắt hơi một cái, xoa xoa cánh tay đang để trần.
Lối thoát duy nhất hiện tại của Lê Kiến Khanh là hét thật to, đánh thức được ai thì hay người đó, đợi họ đến cứu cô. Nhưng bộ dạng này của cô, bất cứ ai nhìn thấy cũng không hay, chỉ có thể cầu cứu Lục Vi Chi đang có mặt ở đây, cô đáng thương nói: “Anh rể, anh có thể…”
Lê Kiến Khanh muốn nói Lục Vi Chi có thể giúp thông báo cho quản gia lên mở cửa cho cô không. Nhưng điều này đồng nghĩa với việc trong mắt người ngoài, cô sẽ trở thành hình tượng hồ ly tinh mặc đồ như thế này để gặp gỡ anh rể giữa đêm khuya.
Đêm tối mịt mờ, dáng vẻ lưỡng lự tiến thoái lưỡng nan của Lê Kiến Khanh được Lục Vi Chi nhìn thấy rất rõ, khóe môi anh khẽ nhếch lên: “Qua đây.”
Lê Kiến Khanh hơi ngẩn ra, ban công của hai căn phòng thông với nhau, lựa chọn khác của cô là đi qua bệ hẹp đặt hoa cỏ bên ngoài ban công để sang phòng của Lục Vi Chi.