Nhìn Mầm Biết Cây

Chương 8: Ngồi lên người anh

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Gò mu mềm mại non nớt phơi bày trong không khí hơi lạnh. Nơi kín đáo của Lê Kiến Khanh vốn sinh ra đã đẹp, nếu không thì ngày đó cô cũng chẳng nảy ra ý định chụp ảnh gửi cho Lục Bác Tây. Con gái luôn hy vọng người mình yêu có thể nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp nhất của mình.

Huyệt nhỏ chân thực còn tươi tắn, đầy đặn hơn trong ảnh. Phần thịt non màu hồng nhạt đọng hơi nước ẩm ướt, khẽ run rẩy từng hồi…

Lê Kiến Khanh cho rằng, nếu Lục Vi Chi có thể nhận ra cô thông qua chi tiết trong bức ảnh, vậy chắc chắn anh đã nhìn rất kỹ, thậm chí xem đi xem lại không ít lần. Sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Nốt ruồi nhỏ của cô là đặc điểm duy nhất mà Lục Vi Chi còn nhớ, còn những bộ phận phơi bày khác ngược lại anh chẳng chú ý bao nhiêu.

Lục Vi Chi chưa bao giờ tùy tiện kết bạn với những người linh tinh. Dù vậy, anh vẫn không chỉ một lần gặp phải những người phụ nữ ban ngày lấy lý do công việc để xin phương thức liên lạc, đến tối lại gửi ảnh khỏa thân cho anh.

Khi nhận được bức ảnh của Lê Kiến Khanh, Lục Vi Chi đang ngồi trên xe. Trong khoang xe tối mờ, anh dùng một tay mở tin nhắn. Tấm ảnh đầy tính khiêu khích bật lên trên màn hình, nhưng anh thậm chí còn chẳng có hứng thú nhìn thêm một giây nào.

Lục Vi Chi rất chán ghét kiểu quấy rầy này. Anh đang định xóa luôn liên hệ thì thuận mắt nhìn qua phần ghi chú.

Lê Kiến Khanh, em gái của Lê Nhược Chiêu.

Trong ký ức của Lục Vi Chi chỉ hiện lên hình ảnh một cô gái xinh đẹp như búp bê, kiểu công chúa được nuông chiều từ nhỏ. Trong giới thiên kim hào môn, dạng người này rất phổ biến, gần như là một khuôn mẫu. Tính kiêu căng chẳng qua là thói quen được hình thành trong quá trình trưởng thành, không thể gọi là cá tính gì đặc biệt, vô cùng đơn giản và dễ nhìn thấu.

Thế nhưng cô gái trẻ trông có vẻ đơn thuần kiêu ngạo ấy, dưới lớp mặt nạ thứ hai trong bóng tối, lại dám gửi cho người không nên đụng tới dòng chữ “Cho anh trai xem nè”. Lục Vi Chi không có ý định đáp lại, trực tiếp ném điện thoại sang ghế phụ.

Chỉ có điều, những chuyện xảy ra sau đó đã chứng minh rằng lá gan của Lê Kiến Khanh còn lớn hơn nhiều.

Đầu óc Lê Kiến Khanh dần trở nên mơ màng. Về sau cô gần như chỉ có thể dựa vào bản năng để hoàn thành quá trình tự an ủi. Giống như mọi lần, cô nhẹ nhàng xoa nắn phần hoa tâm đỏ hồng, cửa huyệt lập tức rỉ ra từng dòng chất lỏng trong suốt sền sệt. Cô chậm rãi đưa hai ngón tay vào bên trong.

Tự an ủi trước mặt Lục Vi Chi, Lê Kiến Khanh lại không cảm thấy sự bài xích mãnh liệt như cô từng tưởng tượng. Trái lại, biết rõ anh đang nhìn mình, nơi mềm mại giữa hai chân cô còn nhạy cảm và phấn khích hơn bình thường. Chỉ cần ngón tay khẽ chuyển động, cảm giác tê dại ngọt ngào đã lập tức lan tới.

“Ưm…” Một tiếng rên mềm mại thoát khỏi môi Lê Kiến Khanh. Đến khi nhận ra, mặt cô đã nóng bừng như đang sốt.

Lê Kiến Khanh lập tức xoay người ngồi dậy, kéo váy xuống che kín nửa thân dưới. Những ngón tay dính đầy dịch ướt. Vừa nghĩ tới việc tất cả đều chảy ra dưới ánh mắt của Lục Vi Chi, cảm giác nhục nhã trong cô lập tức đạt tới đỉnh điểm: “Hôm đó chính là như vậy. Em đã làm rồi, đưa điện thoại cho em đi.”

Lục Vi Chi nhìn cô, trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ ra hiệu cho cô tự lấy.

Lê Kiến Khanh lập tức giật lấy điện thoại. Lúc này cô chẳng còn tâm trí để bận tâm chuyện giữ khoảng cách nữa, trực tiếp đưa màn hình tới trước mặt Lục Vi Chi để mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt.

Giao diện điện thoại của Lục Vi Chi rất đơn giản. Lê Kiến Khanh lập tức mở album ảnh. Ngoài vài tấm ảnh liên quan đến công việc ra thì bên trong trống không. Cô sững người, lại mở WeChat, tìm đến khung trò chuyện giữa hai người.

Lịch sử trò chuyện đã bị xóa sạch.

Lê Kiến Khanh lẩm bẩm: “Anh đã xóa từ lâu rồi…”

“Tôi đã nói là sẽ coi như chuyện đó chưa từng xảy ra. Tôi không có lý do gì để giữ lại ảnh của em.”

Lục Vi Chi lấy lại điện thoại, trong mắt lộ ra chút chế giễu: “Bây giờ em có thể yên tâm rời đi được rồi.”

Đầu óc Lê Kiến Khanh ầm lên một tiếng. Nếu Lục Vi Chi đã xóa từ lâu, vậy việc cô không biết xấu hổ mà giạng chân trước mặt anh vừa rồi rốt cuộc tính là gì?

Điện thoại của Lục Vi Chi chợt đổ chuông. Anh đứng dậy định nghe máy. Một lực mạnh bất ngờ lao tới đè lên người anh, khiến anh bị húc ngược trở lại ghế.

Lê Kiến Khanh ngồi chễm chệ trên người Lục Vi Chi. Nghĩ đến việc bản thân vừa phải hạ mình cầu xin anh, cô tức đến mức vành mắt đỏ lên. Trong mắt cô, Lục Vi Chi đã xấu xa đến cực điểm. Cô giật lấy điện thoại của anh, ném mạnh ra xa, cuối cùng không nhịn được nữa mà nổi giận: “Anh có bệnh à?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương