Sau buổi tối hôm đó, mọi thứ dường như đã trở lại như cũ.
Giang Vãn Ý vẫn đi làm đúng giờ, cô ngồi vào vị trí quen thuộc, mở máy tính lên đọc tài liệu, rồi chỉnh sửa từng phần nhỏ trong dự án như những ngày trước đó.
Không có gì thay đổi rõ ràng.
Chỉ là, có một vài thứ… không còn hoàn toàn giống như ban đầu nữa.
Buổi sáng ở văn phòng vẫn yên tĩnh như thường lệ.
Ánh nắng xuyên qua lớp kính lớn, rơi xuống mặt bàn thành từng khoảng sáng nhạt. Không gian không quá ồn ào, chỉ có tiếng gõ phím đều đặn thỉnh thoảng xen lẫn vài câu trao đổi nhỏ.
Giang Vãn Ý mở lại tài liệu dự án marketing trước mặt. Đây là bản kế hoạch mà cô đã dành gần hai ngày để hoàn thiện, từng chi tiết đều được chỉnh sửa nhiều lần cho đến khi không còn điểm nào khiến cô phải dừng lại suy nghĩ thêm.
Cô đọc lại từ đầu đến cuối, ánh mắt lướt chậm qua từng dòng chữ, đôi khi dừng lại ở những đoạn trọng tâm, như thể đang cân nhắc kỹ trước khi gửi lên.
Đến gần trưa, trưởng nhóm gửi một file mới vào nhóm nội bộ.
"Bản chỉnh sửa cuối cùng, mọi người xem lại đi."
Giang Vãn Ý mở file.
Ánh mắt cô lướt qua vài dòng đầu tiên, rồi chậm rãi dừng lại.
Chỉ trong vài giây, cô đã nhận ra phần nội dung mình phụ trách gần như đã bị chỉnh sửa lại toàn bộ.
Không chỉ là thay đổi câu chữ mà còn là điều chỉnh lại cấu trúc, cách triển khai, thậm chí cả hướng tiếp cận ban đầu.
Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ kéo xuống từng phần đọc lại từng dòng như muốn hiểu rõ hơn những thay đổi đó đến từ đâu.
"Cô xem chưa?"
Giọng Trình Nhã vang lên bên cạnh, không lớn cũng không nhỏ.
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu: "Ừm."
Trình Nhã nghiêng người nhìn màn hình của cô một lúc, nhẹ giọng nói: "Nghe nói… bản này là Lục tổng trực tiếp yêu cầu chỉnh sửa."
Cô ấy dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua sắc mặt của Vãn Ý như đang chờ phản ứng của cô: "Phần của cô… bị sửa nhiều nhất."
Giang Vãn Ý không đáp lại, ngón tay cô khẽ dừng trên chuột, ánh mắt lướt qua màn hình thêm một lần nữa, giống như đang xác nhận lại toàn bộ nội dung trước mắt, rồi mới chậm rãi kéo xuống.
Biểu cảm vẫn bình tĩnh, không có gì thay đổi.
Chỉ là… nhịp thở vô thức chậm lại một chút.
Buổi chiều, khi cô vừa hoàn thành xong một phần tài liệu, điện thoại nội bộ trên bàn khẽ rung lên.
Giang Vãn Ý dừng tay, ánh mắt lướt xuống màn hình.
Là tin nhắn từ trợ lý.
"Lục tổng muốn gặp cô."
Cô khựng lại một lúc rồi nhanh chóng thu lại cảm xúc, đứng dậy chỉnh lại tập tài liệu trên bàn.
—
Hành lang phía cuối tầng vẫn giữ nguyên vẻ yên tĩnh quen thuộc.
Ánh đèn kéo dài thành từng dải sáng nhạt trên nền sàn, khiến không gian càng thêm trống trải.
Giang Vãn Ý bước chậm lại, cho đến khi dừng trước cửa phòng làm việc của anh.
Cửa kính khép kín, bên trong chỉ thấy ánh sáng mờ mờ, cô dừng lại một giây, sau đó mới đưa tay gõ nhẹ.
"Vào đi."
Giọng nói trầm thấp vang lên từ bên trong.
Cô bước vào, khẽ khép cửa phía sau lại.
Không gian bên trong vẫn giữ nguyên vẻ trầm lặng quen thuộc, ánh sáng dịu vừa đủ, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.
Lục Trầm Uyên ngồi phía sau bàn làm việc, trước mặt anh là bản kế hoạch, chính là bản của cô.
"Ngồi đi." Anh nói.
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh.
Khoảng cách giữa hai người không xa, nhưng vẫn đủ để giữ lại một ranh giới rõ ràng.
Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng lật tài liệu, ánh mắt dừng lại ở vài trang như đang xem lại một lần nữa, rồi mới lên tiếng: "Cách em làm… không sai."
Giọng anh vẫn bình tĩnh, không cao cũng không để lộ cảm xúc rõ ràng.
Giang Vãn Ý không trả lời.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh không né tránh.
Lục Trầm Uyên chậm rãi khép lại tài liệu, ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô thêm một giây, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới nói: "Nhưng không phù hợp với Lục thị."
Câu nói rất ngắn, không nặng lời, nhưng lại giống như một đường cắt gọn gàng.
Không gian giữa hai người chùng xuống trong thoáng chốc.
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh.
"Vậy anh muốn điều chỉnh theo hướng nào?" Giọng cô nhẹ nhàng rõ ràng, không mang theo ý phản bác hay giải thích.
Lục Trầm Uyên nhìn cô, ánh mắt dừng lại lâu hơn một nhịp giống như đang cân nhắc điều gì đó, có lẽ phản ứng của cô không giống như anh đã dự đoán.
Anh khẽ khép tài liệu lại, giọng trầm xuống, không nhanh không chậm nói: "Giữ lại ý chính, nhưng cách triển khai cần trực tiếp hơn, Lục thị không cần vòng vo."
Giang Vãn Ý im lặng mở laptop, sau đó đặt nó lên bàn, màn hình sáng lên theo động tác dứt khoát của cô: "Cho tôi mười phút."
Lục Trầm Uyên không ngăn lại, anh chỉ ngồi đó, ánh mắt lặng lẽ dừng trên người cô.
Ngón tay Giang Vãn Ý đặt lên bàn phím, bắt đầu gõ, nhịp điệu không nhanh, nhưng rất đều và chắc.
Cô không xóa đi toàn bộ nội dung ban đầu, mà chỉ lặng lẽ chỉnh sửa từng đoạn, lược bớt những chỗ rườm rà, giữ lại ý chính để mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Không gian trong phòng vẫn giữ nguyên vẻ yên tĩnh đó, xung quanh không có bất kỳ âm thanh nào, chỉ có tiếng gõ phím khe khẽ vang lên đều đặn nhưng không vội.
Một lúc sau, Giang Vãn Ý dừng lại, cô nhìn lại màn hình thêm một lần nữa, rồi khẽ nói: "Anh xem thử đi."
Nói xong, cô xoay màn hình về phía anh.
Lục Trầm Uyên không nói gì, anh kéo laptop lại gần, ánh mắt dừng trên màn hình.
Anh đọc rất chậm, từng dòng một như thể không muốn bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Giang Vãn Ý không nhìn anh, cô chỉ ngồi đó im lặng chờ.
Một lúc sau, anh khép màn hình lại: "…So với trước đây, em tiến bộ hơn nhiều."
Giọng anh vẫn trầm như vậy, cũng rất khó phân biệt đó là lời khen hay chỉ đơn thuần là một nhận xét.
Giang Vãn Ý khẽ siết nhẹ tay, cố gắng giữ mình bình tĩnh nhất có thể.
"Phần này giữ lại. Chỉnh thêm một chút rồi gửi lại."
"Vâng." Cô khẽ đáp.
Nói xong, cô đứng dậy, không nói thêm gì, cũng không chần chừ ở lại.
Khi bước ra khỏi phòng, hành lang vẫn yên tĩnh như cũ, ánh đèn kéo dài thành từng dải sáng đều nhau trên nền sàn bóng loáng.
Trình Nhã đang đứng gần đó, thấy cô vừa bước ra, cô ấy bước lại gần, hơi nghiêng đầu hỏi: "Thế nào rồi?"
Giang Vãn Ý khẽ lắc đầu: "Không sao."
Trình Nhã nhìn cô thêm một lúc, nhẹ giọng nói: "Cô có biết… trước đây, Lục tổng chưa từng để ai trực tiếp chỉnh sửa phương án ngay trước mặt mình như vậy đâu."
Giang Vãn Ý khẽ khựng lại, bất động đứng đó như đang tiêu hóa câu nói vừa rồi.