Vệ Vân Vi đang chuẩn bị xuống xe ngựa thì bị Diệp Ngọc giữ chặt lại.
"Chờ đã!"
Vệ Vân Vi không hiểu, quay sang nhìn nàng với ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Tẩu tử, có chuyện gì vậy ạ?"
Vương Văn Chi kia đang đi về phía này, giờ mà xuống xe chẳng phải sẽ bị tóm gọn tại trận sao?
Đầu óc Diệp Ngọc căng như dây đàn, tim đập loạn nhịp, nàng vội vàng nhắc nhở:
"Đội mũ có rèm che vào đi, bên ngoài đang mưa đấy."
Vệ Vân Vi nhìn qua khe cửa sổ, những hạt mưa nhỏ lất phất rơi xuống, xe ngựa cách Thông Bảo Lâu cũng chỉ vài bước chân.
Nhưng tẩu tử thật chu đáo, sợ nàng bị lạnh, tẩu tử đúng là người tốt quá~.
Vệ Vân Vi bất giác dịu dàng hẳn lại: "Đa tạ tẩu tử."
"Không cần khách khí."
Diệp Ngọc mỉm cười, cố che giấu vẻ chột dạ và căng thẳng.
Hai người đội mũ có rèm che xong xuôi mới xuống xe ngựa, Vương Văn Chi tay cầm ô lướt qua vai hai người.
Diệp Ngọc ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ bị nhận ra.
Vương Văn Chi này nhìn bề ngoài thì ôn nhu nho nhã, thực chất là kẻ tâm cơ thâm trầm, mưu sâu kế hiểm.
Chút thông minh vặt trong đầu nàng đều là do ở cạnh hắn nửa năm bị uốn nắn mà thành, có điều giờ nàng đã lớn hơn, biết học đi đôi với hành, chẳng cần ai dạy cũng đã khôn ngoan hơn nhiều.
Lần này đường hoàng đi ngang qua trước mặt Vương Văn Chi mà hắn cũng không nhận ra.
Sắp bước vào Thông Bảo Lâu, Vệ Vân Vi bỗng dừng bước, gọi giật Vương Văn Chi lại.
"Vương đại nhân, ngài bình an."
Diệp Ngọc sợ đến mức rùng mình một cái, giả vờ như không quen biết Vệ Vân Vi, đi thẳng vào trong Thông Bảo Lâu trốn biệt.
Trời đất ơi~, sao Vệ Vân Vi lại quen biết hắn chứ?
Diệp Ngọc áp sát khe cửa thò đầu ra nhìn, hai người phía xa chỉ trao đổi vài câu đơn giản rồi tách ra.
Vệ Vân Vi nhìn quanh quất một hồi chẳng thấy tẩu tử đâu.
"Suỵt suỵt~."
Trong miệng Diệp Ngọc phát ra thứ âm thanh kỳ quái để thu hút sự chú ý của Vệ Vân Vi.
Linh Chi đứng bên cạnh khẽ ho một tiếng, nhắc nhở nàng giữ gìn nghi thái thiên kim Quận thủ.
Vừa rồi bị Vương Văn Chi dọa cho lộ cả bản tính, suýt quên mất vỏ bọc của mình.
Diệp Ngọc sực tỉnh, lập tức trở nên đoan trang, khôi phục lại dáng vẻ của Tô Vân.
Vệ Vân Vi chạy nhanh vào Thông Bảo Lâu, tò mò hỏi:
"Tẩu tử, lúc nãy là tiếng gì thế ạ?"
"Hả? Ta không biết. Chắc là tiếng gió thôi."
Diệp Ngọc khăng khăng phủ nhận, thiên kim Quận thủ thì làm sao biết mấy trò huýt sáo hạ lưu này được.
Vệ Vân Vi thất vọng nói: "Muội còn tưởng là tẩu cơ."
Có mũ rèm che chắn, Diệp Ngọc nhất quyết không nhận, liền đánh trống lảng:
"Vừa rồi là ai thế? Nhìn hai người có vẻ rất quen thuộc?"
Vương Văn Chi vốn là một tên tú tài nghèo ở làng quê hẻo lánh, sao có thể ở Trường An được chứ?
Vệ Vân Vi nói: "Đó là Vương đại nhân, Tân khoa Trạng nguyên năm ngoái, hiện đang giữ chức Viên thuộc tại phủ Ninh Vương, là bạn thân của huynh trưởng."
Diệp Ngọc giật mình, Trạng nguyên?
Nhưng mà... Viên thuộc? Trong đầu nàng hiện lên một tầng sương mù.
Diệp Ngọc ướm hỏi:
"Nhà ta quy nếp nghiêm ngặt, nữ nhi ở sâu trong hậu trạch chẳng mấy khi gặp người ngoài, Vi muội muội, chức Viên thuộc đó là quan lớn chừng nào?"
Vệ Vân Vi suy nghĩ một lát rồi đáp:
"Vương đại nhân giữ chức Thủ tịch Viên thuộc trong phủ Ninh Vương, bổng lộc một ngàn năm trăm thạch.
Ca ca chinh chiến sa trường tám năm trời mới có được chức Trung lang tướng, bổng lộc cũng chỉ hai ngàn thạch.
Có thể nói, Vương đại nhân rất được Ninh Vương coi trọng."
Một ngàn năm trăm thạch?
Nhớ lại một năm rưỡi trước, Diệp Ngọc khi đó mới mười lăm tuổi, Vương Văn Chi trước khi rời nhà đã nói với nàng:
"Liên Nhi, ta nhất định sẽ để nàng được sống những ngày tháng tốt đẹp."
Lúc đó, Diệp Ngọc nhìn căn nhà rách nát trống trơn, chẳng nói gì, chỉ coi như hắn đang vẽ bánh nướng cho mình ăn.
Hắn vừa đi, nàng lập tức giả chết bỏ trốn ngay.
Nào ngờ, "những ngày tháng tốt đẹp" lại là như thế này, lỗ rồi, lỗ to rồi!
Một người là Viên thuộc, một người là Đình úy, sao nàng cứ vừa "chết" là hai người tiền phu đều phất lên như diều gặp gió vậy?
Nhưng hiện tại nàng sống cũng không tệ, làm phu nhân nhà họ Vệ cũng sướng, chỉ có điều ngày ngày đều như đi trên dây, sơ sẩy một chút là tan xương nát thịt.
Diệp Ngọc bỗng nghĩ đến chuyện gì đó, đầu óc chết lặng, vội hỏi:
"Đã là bạn thân của phu quân, vậy ngày thành thân huynh ấy có tới không?"
Lúc đó cảnh tượng hỗn loạn, Diệp Ngọc căn bản không có tâm trí đâu mà quan sát khách khứa.
Vương Văn Chi hôm đó không lẽ đứng lẫn trong đám khách khứa nhìn nàng đấy chứ?
Diệp Ngọc càng nghĩ càng sợ, một luồng khí lạnh như mùa đông giá rét xộc thẳng lên đỉnh đầu, da gà nổi khắp người.
Vệ Vân Vi cười nói:
"Vương đại nhân không tới, chỉ nhờ người gửi lễ mừng, đã được nhập kho ghi vào sổ sách rồi."
Diệp Ngọc nhỏ giọng hỏi: "Không tới sao?"
Nhưng mà, nàng thành thân, hai người tiền phu cùng tặng lễ mừng?
Chuyện kỳ lạ và đầy kịch tính thế này nói ra chắc chẳng ai thèm tin.
Vệ Vân Vi bảo: "Đúng vậy, Vương đại nhân lúc nãy nói huynh ấy xin nghỉ phép về quê đón mẫu thân lên Trường An sinh sống, nên mới lỡ mất ngày cưới của ca ca."
Diệp Ngọc thở phào nhẹ nhõm, không nhận ra nàng là tốt rồi.
Xem ra sau này không được tùy tiện ra ngoài đi lại nữa.
Diệp Ngọc cười gượng: "Xem chừng hai người cũng khá thân nhau."
Vệ Vân Vi tháo mũ voan che xuống giao cho tỳ nữ bên cạnh, lại giúp Diệp Ngọc cởi dây thắt, bỏ mũ ra.
"Vương đại nhân là Tân khoa Trạng nguyên, trong nhà chỉ có một người mẹ góa, nhân khẩu đơn giản, tiền đồ xán lạn, mẫu thân muội vốn định dạm ngõ cho muội, hai bên cũng đã bí mật gặp mặt vài lần, coi như là khá thân thuộc."
Khóe môi Diệp Ngọc run rẩy: "Vị Vương... Vương đại nhân kia trông có vẻ hơi lớn tuổi, chẳng lẽ đã cưới vợ rồi?"
Vệ Vân Vi lắc đầu:
"Vương đại nhân vì quá thương nhớ vong thê nên không có ý định tái giá.
Hơn nữa... Muội cũng không thích Vương đại nhân, muội đã có người trong mộng rồi."
Vệ Vân Vi mới chớm nở tình đầu, nghĩ đến người đó, đôi gò má bỗng ửng hồng.
"Muội thích biểu huynh cơ~."
Diệp Ngọc như bị sét đánh ngang tai, sắc mặt ngày càng tái nhợt.
Phải nhanh chóng tìm cơ hội giả chết mới được, cả hai người tiền phu đều thân thiết với Vệ gia, ngày nào đó thân phận bại lộ, Vệ gia chẳng dìm lồng heo nàng mới lạ.
Vệ Vân Vi vừa đặt mũ xuống, quay đầu lại nhìn, liền "ái chà" một tiếng:
"Tẩu tử, sao sắc mặt tẩu lại trắng bệch thế kia, có phải trong người không khỏe không?"
…
Phía bên kia, Vương Văn Chi sau khi mua hương nến vàng mã xong liền dẫn theo tiểu tư trở về nhà.
Bổng lộc của hắn đã đủ để mua một phủ đệ lớn, nhưng trong nhà ít người, hắn lại không thích phô trương lãng phí, căn viện nhỏ nhị tiến chỉ có hắn và mẫu thân chung sống, đôi khi vẫn thấy có chút hiu quạnh.
Người hầu cũng chỉ có một tiểu tư tên là A Hổ cùng bà đầu bếp họ Ngưu.
Vừa mở đại môn, từ xa đã nghe thấy tiếng ho hắng.
Đó là mẹ góa của Vương Văn Chi, Lý Lệ Hoa.
Vương Văn Chi khựng bước chân, dặn dò A Hổ bên cạnh:
"Đi xem thuốc sắc cho phu nhân đã xong chưa?"
"Dạ, công tử."
A Hổ tính tình thật thà chất phác, đầu óc có chút vấn đề, hắn nói gì cũng nghe theo.
Vương Văn Chi nhận lấy đồ đạc trên tay hắn, đẩy cửa một căn phòng rồi đặt vào trong.
Qua khe cửa mở hờ, đối diện gian phòng treo một bức họa.
Thiếu nữ trong tranh ngồi xếp bằng, gương mặt trái xoan, đôi mắt hồ ly, sống mũi cao thẳng, đôi bàn tay thanh mảnh đang vê một lọn tóc, giữa đôi lông mày có chút vẻ ốm yếu.
Góc bức họa viết: Vong thê Thẩm Liên.
Căn phòng này là do hắn đã chuẩn bị từ lâu, cách bài trí đều theo màu sắc và vật dụng mà thê tử yêu thích.
Hắn vinh quy bái tổ trở về đón người mới hay tin dữ, sau một năm rưỡi đó, thê tử đã mất, căn phòng này vẫn giữ nguyên chẳng hề sửa sang.
Giấy dán cửa sổ rách vài lỗ, ánh nắng xuyên thấu vào trong, rơi trên bình sứ hoa sen mà nàng yêu thích.
Vương Văn Chi mở bọc đồ, lấy chậu đồng ra đốt giấy tiền.
Hôm nay là ngày giỗ của vong thê, nàng gả cho hắn năm mười lăm tuổi, khi đó hắn vẫn còn là một tên tú tài nghèo trong thôn, nàng theo hắn chưa từng được hưởng một ngày thanh nhàn.
Khó khăn lắm hắn mới mưu cầu được chức quan, nàng lại vội vã lìa xa cõi đời.
Nửa năm yêu đương mặn nồng đó tựa như một giấc mộng ảo huyền, khiến hắn chẳng thể phân biệt nổi đâu là ảo tưởng đâu là hiện thực.
Vương Văn Chi thắp hương nến, khói hương nghi ngút bao trùm căn phòng, ánh nến lung linh, trong phút chốc hắn như nhìn thấy gương mặt yếu đuối đáng thương kia.
Đôi mắt thâm trầm tối lại, một cơn đau âm ỉ ập đến nơi lồng ngực.
Hắn im lặng lui ra ngoài, đóng chặt cửa phòng, rồi đi về phía viện phụ.
Vương mẫu vượt đường xa vất vả, trên đường bị nhiễm phong hàn, Vương Văn Chi vừa bước vào đã thấy A Hổ đứng ngoài cửa.
"Công... Công tử, phu nhân đang uống thuốc."
Vương Văn Chi gật đầu, bảo hắn về phòng nghỉ ngơi.
Trong phòng, bà Ngưu đứng một bên, Vương mẫu đưa bát thuốc đã uống cạn cho bà ấy.
Bà Ngưu gật đầu, xoay người đi ra ngoài.
Vương mẫu ngửi thấy mùi tro nhang trên người hắn, lòng thầm trĩu nặng.
"Nương biết con không quên được con bé Liên, nhưng nó cũng đã đi được gần hai năm rồi, con đã hai mươi tuổi mà vẫn chưa có mụn con nào nối dõi tông đường, ta có xuống suối vàng cũng không thể nhắm mắt được."
Nói xong, bà ấy đỏ mặt tía tai ho lên sù sụ.
Vương Văn Chi cau mày: "Nương, con..."
"Đừng gọi ta là nương!"
Vương mẫu nổi giận quát lên một tiếng, sau đó dịu giọng lại, nói tiếp:
"Nếu con đã thương nhớ vong thê như vậy, thì nhà Thẩm huyện lệnh vẫn còn một cô con gái nữa, ông ta nói với ta có thể gả cô con gái lớn sang đây làm kế thất, dù sao cũng là chị em với nhau, chắc cũng chẳng khác nhau là mấy đâu."
Vương Văn Chi im lặng một hồi.
Vương mẫu tiếp lời:
"Nếu con không có ý kiến gì, ta sẽ viết thư hồi đáp để định liệu chuyện hôn sự này luôn."