(NP) Trói Buộc Hệ Thống, Tôi Dựa Vào Nhan Sắc Càn Quét Giới Giải Trí

Chương 11: Tiện tay giúp đỡ

Trước Sau

break

Sập nguồn? Cái hệ thống này còn biết sập nguồn nữa sao?

Ý nghĩ nghi ngờ của Thẩm Hề Yểu vừa nảy ra, tiếng phàn nàn của hệ thống đã ập tới.

Hệ thống: [Tất nhiên là cần rồi! Cô dùng giá trị hoàn tiền để đổi dung dịch cải tạo gen hay quay vòng quay đều là đang nạp năng lượng cho tôi. 

Nhưng cô nhìn lại mình xem, bao nhiêu ngày rồi cô không đổi đồ, cũng chẳng thèm quay thưởng, tôi sắp bị cô bỏ đói đến chết rồi đây này.]

Nghiêm trọng đến vậy sao?

Tim Thẩm Hề Yểu đập thình thịch, hệ thống là chỗ dựa lớn nhất để cô lật ngược thế cờ, không thể để nó chết đói được.

Đồng thời cô cũng tự điều chỉnh lại chiến thuật trong lòng. 

Ban đầu cô định từ từ bồi đắp thiện cảm của Dụ Sùng Dã để xem có khả năng tiến xa hơn hay không.

Nhưng giờ xem ra chiến đấu đơn độc trên một mặt trận là không ổn.

[Xin lỗi nhé, tôi sẽ cố gắng mà.]

Hệ thống: [Xin lỗi mà có ích thì cần gì đến cảnh sát? Cô mà còn không đổi hay quay thưởng cái gì đó, ba ngày nữa tôi về chầu trời thì cô cứ việc tổ chức đám tang linh đình cho tôi đi.]

Hệ thống đã tức giận đến mức mất kiểm soát.

[Được rồi, được rồi, tôi quay ngay đây. Theo ý cậu, chơi tất tay luôn, được chưa?]

Thẩm Hề Yểu vội vàng đồng ý quay thưởng.

Vốn dĩ cô định tích góp thêm, nhưng giờ xem ra không được rồi.

Quả nhiên thái độ của hệ thống thay đổi hẳn.

Hệ thống: [Tất tay thật à?]

[Ừm, tất tay, chơi tới bến luôn.]

Bảo cô ngay lập tức đi đâu đó kiếm mười vạn tệ để đổi dung dịch cải tạo gen thì không thực tế, nhưng quay thưởng vài món nhỏ lẻ thì vẫn được.

Khoảng thời gian này bồi đắp thiện cảm chỗ Dụ Sùng Dã, tuy mỗi lần số tiền không nhiều, nhưng gom góp lại cũng được khoảng 2.000 tệ, đủ để quay thêm 20 lượt.

Trước mắt cô lại hiện ra vòng quay màu vàng kim.

Lần này Thẩm Hề Yểu rất hào phóng, dồn toàn bộ giá trị còn lại vào đó.

Vòng quay bắt đầu.

Hệ thống: [Chúc mừng nhận được một cuốn bí kíp các loại thực vật ăn được ngoài thiên nhiên.]

Hệ thống: [Chúc mừng nhận được 1 điểm thuộc tính May Mắn.]

...

Thẩm Hề Yểu nhìn những thứ vừa quay được mà lòng đau như cắt. Đây toàn là thứ gì vậy trời? Cảm giác chẳng có chút tác dụng nào cả.

Cô lấy cái cuốn bí kíp thực vật ngoài thiên nhiên kia để làm gì? Đi thám hiểm cùng Bear Grylls à?

Còn thuộc tính May Mắn là cái gì nữa?

20 lượt quay này đúng là ném tiền qua cửa sổ mà.

Hệ thống: [Kết thúc 20 lượt quay. Cảm ơn quý khách đã ủng hộ nhé, thân yêu.]

Giọng nói của hệ thống đã trở nên thân thiện hơn nhiều, hóa ra trước đó nó hung dữ như vậy là vì bị đói.

Thẩm Hề Yểu gặng hỏi hệ thống về thuộc tính May Mắn, hệ thống phản hồi: [Giúp nâng cấp cấp độ của vật phẩm quay được].

À, vậy thì cũng không tệ.

Thẩm Hề Yểu cầm điện thoại lên lướt trang web chính thức của công ty một lần nữa, danh sách vai diễn vẫn chưa được công bố, thời gian chờ đợi hơi lâu rồi.

Trong lòng Thẩm Hề Yểu có chút bồn chồn.

Cô gửi tin nhắn hỏi thăm An Kỳ Kỳ.

Chẳng còn cách nào khác, ở Giải Trí Hoàn Tinh bây giờ, người duy nhất cô có thể tin tưởng là An Kỳ Kỳ, nên đành phải làm phiền cô ấy thêm một lần nữa.

Đợi mọi chuyện định đoạt xong, Thẩm Hề Yểu muốn mời cô ấy một bữa cơm tử tế.

Sau khi tin nhắn gửi đi, cô nhận được hồi âm chỉ vỏn vẹn một chữ: "Đợi."

Được thôi, vậy thì tiếp tục đợi vậy.

Thẩm Hề Yểu vừa nhắn tin xong với An Kỳ Kỳ thì nhận được điện thoại của Lâm Đào Chi.

Cô do dự một chút rồi vẫn bắt máy, dù sao hắn vẫn đang là người quản lý của cô.

Tên này suốt thời gian qua không hề liên lạc, giờ tìm cô có chuyện gì đây?

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng của Lâm Đào Chi.

"Thu xếp đi, ngày mai có một chương trình thực tế, em đi tham gia."

"Chương trình gì vậy?"

Thẩm Hề Yểu không ngờ Lâm Đào Chi lại còn giới thiệu chương trình cho cô, e là trong này có bẫy.

"Một chương trình rất hot, tám giờ sáng mai anh qua đón em."

Nói xong, Lâm Đào Chi cúp máy.

Thẩm Hề Yểu cúi đầu suy nghĩ một lúc. 

Dù sao đi nữa, chỉ cần có tài nguyên để lên sóng, dù biết là hố sâu, cô cũng chỉ còn cách nhảy vào.

Trong đoàn phim Nhất Kiếm Lạc Phàm Trần, các vai diễn khác đã được chốt xong, chỉ còn vai nữ phụ pháo hôi độc ác là khiến đạo diễn tuyển vai Hà Sơn rất đắn đo.

Khi Lâm Đào Chi tìm đến, ông ấy đã nghiêng về việc giao vai này cho Hồ San. Tuy nhiên, khi ông ấy đưa danh sách của cả hai người cho đạo diễn Cao Lâm xem, nữ chính Hướng Thư Nhiên cũng có mặt ở đó.

Cao Lâm thuận miệng hỏi ý kiến của cô ấy.

Không ngờ sau khi xem ảnh của hai người, Hướng Thư Nhiên lại chọn Thẩm Hề Yểu.

"Ý kiến cá nhân của tôi là cô gái này trông có vẻ sắc sảo hơn, có khí chất của nữ phụ độc ác hơn. Nhưng chuyện tuyển vai tôi cũng không rành, cụ thể vẫn phải do đạo diễn quyết định."

Cao Lâm không chốt ngay mà chỉ bảo để xem thêm đã.

Mấy chữ "để xem thêm đã" này khiến Hà Sơn rất khó xử, chỉ có thể tiếp tục trì hoãn chưa quyết định.

Phía nhân viên của Giải Trí Hoàn Tinh đã đến giục mấy lần, hỏi xem danh sách cuối cùng đã chốt chưa, nhưng Hà Sơn vẫn không phản hồi.

Hôm nay thực sự không thể trì hoãn thêm được nữa, ông mới lại đến hỏi quyết định của Cao Lâm.

Khi bước vào cửa, ông ấy thấy Cao Lâm đang cúi đầu trả lời tin nhắn.

Hà Sơn đứng đợi một bên. Cao Lâm nhìn thấy ông ấy liền cất điện thoại đi.

"Đạo diễn Cao, diễn viên cho vai nữ phụ độc ác Lâm Ngạo Nhiên, cậu đã quyết định xong chưa?"

"Ồ, ông đến đúng lúc lắm, tôi cũng đang định đi tìm ông vì chuyện này đây."

Cao Lâm vẫy tay bảo Hà Sơn lại ngồi xuống.

"Chốt rồi, chính là cô Thẩm Hề Yểu này, ông đi thông báo cho người của Hoàn Tinh đi."

Hà Sơn nghe vậy thầm nghĩ, đạo diễn cuối cùng vẫn nghe theo lời của Hướng Thư Nhiên.

Ông ấy do dự một chút rồi nói thêm một câu: "Thực ra cô Hồ San kia cũng khá ổn."

Ông ấy đã nhận quà của Lâm Đào Chi nên vẫn phải nói đỡ vài lời.

Cao Lâm suy nghĩ một chút: "Cô gái đó đúng là cũng được, ngoại hình rất tốt. Thế này đi, vẫn còn một vai cô gái câm không có thoại, cứ để cô ấy diễn."

Hà Sơn thắc mắc hỏi: "Vai đó chẳng phải đã giao cho Trần Hi của Tinh Kỷ Nguyên rồi sao?"

"Phía Trần Hi nói đột nhiên bị trùng lịch quay một bộ điện ảnh nên không đến được. Trước đó đã thỏa thuận với Hoàn Tinh là ba vai phụ, coi như đây là đền bù cho họ một vai."

Hà Sơn nghe xong thì mừng rỡ ra mặt.

Vai cô gái câm tuy không lời nhưng lại là vai quan trọng hơn cả vai ác nữ, lần này ông ấy cũng coi như có lời ăn tiếng nói với Lâm Đào Chi.

"Được, vậy để tôi đi nói với người bên Hoàn Tinh ngay."

Hà Sơn quay người rời đi.

Cao Lâm thấy người đã đi khuất liền lấy điện thoại ra tiếp tục hóng hớt.

Cao Lâm: [Thật hiếm thấy nha, có thể khiến cậu Dụ đây chịu mở miệng vàng, cậu chấm người ta rồi à?]

Dụ Sùng Dã: [Đừng đoán mò!]

Cao Lâm: [Thế là tôi đoán đúng rồi! Không dễ dàng gì nha, cậu ấm nhà ta cuối cùng cũng sắp có bạn gái rồi.]

Dụ Sùng Dã nhìn hai chữ bạn gái mà bạn thân gửi tới, mím môi, trong lòng cảm thấy phiền muộn.

Dụ Sùng Dã: [Chỉ là hàng xóm tầng trên nên giúp đỡ một chút thôi.]

Gửi xong tin nhắn này, anh không thèm xem một loạt tin nhắn trêu chọc không đứng đắn của Cao Lâm nữa mà tắt điện thoại.

Hôm đó khi nghe Thẩm Hề Yểu nhắc đến tên bộ phim tiên hiệp mà cô đi thử vai, anh đã thấy quen tai.

Nghĩ kỹ lại thì chẳng phải đó chính là bộ phim mà cậu bạn nối khố Cao Lâm đang quay hay sao, anh đã từng thấy trên vòng bạn bè.

Thế là anh thuận miệng hỏi thăm một câu.

Sau khi xác nhận đúng là phim của Cao Lâm, anh lại tiện tay hỏi về tình hình tuyển vai và nhờ vả vài câu.

Không ngờ Cao Lâm lại là kẻ hám chuyện như vậy.

Dụ Sùng Dã đứng dậy đi đến bàn ăn, cầm lấy bình nước lọc trong suốt, rót một ly nước rồi ngửa đầu uống cạn.

Theo động tác uống nước, yết hầu chuyển động, làm lộ ra đường quai hàm sắc nét và mạnh mẽ.

Đặt ly nước xuống, đôi mắt màu xanh xám lướt qua bàn ăn, gương mặt tươi cười của Thẩm Hề Yểu hiện lên trong tâm trí.

Chẳng biết từ bao giờ, họ đã cùng nhau ăn cơm mấy lần rồi.

Cũng không hẳn chỉ là hàng xóm, có thể coi là bạn bè rồi.

Ly nước lạnh vừa uống chẳng hề giúp giải khát chút nào, sự phiền muộn trong lòng vẫn không hề thuyên giảm.

Dụ Sùng Dã quay trở lại phòng làm việc, bật máy chỉnh âm lên.

Những âm thanh hỗn hợp vang lên, che lấp đi những tiếng ồn ào đáng ghét trong lòng.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương