(NP) Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Và Cái Kết Bị F4 Điên Cuồng Theo Đuổi

Chương 23: F3 "kỳ lạ"

Trước Sau

break

Kiều Hi Hòa nhận họa cụ xong liền quay về chỗ ngồi. 

Cô cầm cọ lông lợn lên, ngẩn người không biết vẽ gì, rồi lại do dự đặt cọ xuống.

"Bạn Kiều Hi Hòa lớp Quốc tế, em không biết vẽ gì sao?"

Kiều Hi Hòa vô thức gật đầu. 

Một bóng đen phủ lên mặt cô, đôi giày da Ý thiết kế riêng dừng lại bên cạnh. 

Cô ngẩng đầu, Nhan Phù Doanh đang đứng sừng sững trước mặt cô.

"Hay là em vẽ anh đi?" 

Nhan Phù Doanh cúi người, hai tay chống lên bảng vẽ, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong tích tắc.

Kiều Hi Hòa hơi do dự. 

Nếu cô vẽ giỏi thì vẽ ai cũng được, nhưng vấn đề là cô vẽ rất tệ. 

Vẽ ai là đắc tội người đó, chắc chắn không thể vẽ Nhan Phù Doanh được! 

Cô chỉ là muốn trốn học câu lạc bộ thôi, chứ đâu có muốn chết…

Kiều Hi Hòa đành cười gượng gạo với Nhan Phù Doanh: 

"Cảm ơn Nhan điện hạ… Nhưng mà, em đã nghĩ ra nên vẽ gì rồi."

Cô cầm bút lên nhanh chóng phác thảo, dùng màu da tô khung mặt, rồi đến mái tóc đen…

Một tiết học câu lạc bộ ở đây dài bằng hai tiết học bình thường, một tiết bằng sáu tiết cộng lại. 

Mãi đến một phút trước khi tan lớp, khi mông cô sắp tê dại, Kiều Hi Hòa mới nộp tranh. 

Lúc này, cả phòng học chỉ còn lại hai ba người, bao gồm cả Nhan Phù Doanh.

Nhan Phù Doanh cầm bức tranh lên, khóe miệng cong lên một đường. 

Người trong tranh có hình thể rất chuẩn, nhưng màu sắc lại rất đặc biệt, tông màu tổng thể thiên đỏ, mang vẻ hoang đường và trừu tượng.

Thú vị thật… Người này quá thú vị rồi. Một người thú vị thế này quả thật hiếm gặp…

Kiều Hi Hòa nộp tranh xong, vừa quay người định rời đi đã bị một tiếng gọi khựng lại: 

"Bạn Kiều Hi Hòa, em đợi một chút…"

Kiều Hi Hòa dừng bước, đứng chôn chân tại chỗ. 

Cuối cùng anh ấy cũng tính sổ mình rồi sao? Va phải anh ấy thì mình đền làm sao cho nổi đây…

Cô cắn môi quay người lại, nở một nụ cười cứng đờ: 

"Nhan điện hạ, anh còn có việc gì sao ạ?"

"Thả lỏng chút đi, đừng gọi tôi là Nhan điện hạ nữa, ừm… Cứ gọi tôi là Phù Doanh đi." 

Nhan Phù Doanh vỗ vỗ vai cô.

"Vâng, Phù Doanh điện hạ." 

Kiều Hi Hòa gật đầu lia lịa.

Nhan Phù Doanh bật cười "phì" một tiếng nhưng cũng không bắt bẻ cô: 

"Em đi cùng tôi nhé."

Hai người còn lại sau khi nộp bài xong liền lườm Kiều Hi Hòa đang đứng cạnh Nhan Phù Doanh một cái. 

Kiều Hi Hòa thấy khó hiểu, nhưng cô cũng chẳng vừa, lườm ngược lại một cái thật sắc.

Kiều Hi Hòa cứ thế theo sau Nhan Phù Doanh. 

Cô không biết họ đang đi đâu, chỉ cúi đầu, ước gì mình là một con đà điểu để cắm đầu xuống đất cho xong.

Phía trước, Nhan Phù Doanh dừng bước, Kiều Hi Hòa cũng dừng lại theo. 

Cô ngẩng đầu lên, đây là văn phòng của Nhan Phù Doanh.

Là thành viên nhóm F3, Nhan Phù Doanh phụ trách mảng Văn nghệ trong Hội học sinh, là Trưởng ban Văn nghệ, nên đương nhiên có văn phòng riêng. 

Thực ra Nhan Phù Doanh là người "xuất quỷ nhập thần" nhất trong nhóm F4.

Anh thường xuyên ra ngoài đi thực tế, bế quan hoặc tham gia các cuộc thi. 

Cơ hội gặp anh ở trường rất ít, đó cũng là lý do vì sao các nữ sinh ở Câu lạc bộ Sơn dầu lúc nãy lại kích động đến vậy.

Nhưng giờ anh đưa mình tới văn phòng làm gì? 

Không lẽ định trả thù chuyện cô va phải anh lúc chiều? 

Đường đường là F3 mà cũng nhỏ mọn vậy sao? 

Với lại, anh đâu có bị thương, người ngã sấp mặt là cô cơ mà…

Kiều Hi Hòa hơi đoán không ra tâm lý của Nhan Phù Doanh. 

Trong tiểu thuyết, các nam chính khác đều có đặc điểm tính cách rõ ràng, chỉ riêng F3 này tác giả miêu tả: 

"Nhan Phù Doanh này có gương mặt đẹp nhất, nhưng trái tim lại chia làm hai nửa: một nửa dịu dàng như mật ngọt, có thể khiến người ta say mê quên lối về; một nửa lại lạnh lùng như sương giá, tựa lưỡi dao sắc bén đâm thấu tâm can."

Nhan Phù Doanh đẩy cánh cửa gỗ óc chó dày cộp, hơi nghiêng người làm động tác mời lịch thiệp, bảo cô vào: 

"Đây là văn phòng của tôi, mời vào."

Kiều Hi Hòa mang tâm trạng phức tạp bước vào văn phòng.

"Cứ tự nhiên ngồi đi…" 

Nhan Phù Doanh đi tới góc tủ lạnh. 

"Cà phê hay nước ngọt? Có soda đào, nước cam và cola đấy."

Kiều Hi Hòa thận trọng ngồi xuống góc ngoài cùng của chiếc sofa, lí nhí đáp: 

"Soda đào ạ, cảm ơn anh."

Nhan Phù Doanh lấy một chai soda đào từ tủ lạnh đưa cho cô: 

"Này, em đợi chút nhé…"

Nói xong, anh ngồi xổm xuống dưới bàn làm việc lục tìm thứ gì đó.

Kiều Hi Hòa thấy anh tìm đồ thì hơi ngại: 

"Phù Doanh điện hạ, anh tìm gì thế ạ? Có cần em phụ giúp không?" 

Nói rồi cô định đứng dậy.

"Không cần, em cứ ngồi đó đi… Ái chà… Tìm thấy rồi!" 

Nhan Phù Doanh lục lọi dưới bàn một lúc rồi đứng dậy, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ.

Nhan Phù Doanh ngồi xuống cạnh Kiều Hi Hòa, lấy một lọ thuốc từ trong hộp ra, đưa cho cô rồi cười bảo: 

"Tôi thấy đầu gối em bị bầm tím, em tự bôi thuốc được không?"

Kiều Hi Hòa ngẩn người, ngây ngốc nhận lấy lọ thuốc từ tay anh.

Cô từng nghĩ việc Nhan Phù Doanh đưa cô tới văn phòng có thể là để bàn về chuyện đền bù thiệt hại; có thể là bắt cô xử lý lại chỗ tài liệu bị làm ướt làm bẩn; nhưng cô không hề ngờ rằng anh làm vậy chỉ để cô xử lý vết thương.

Nhưng tại sao chứ? 

Trước đây họ quen nhau sao? 

Kiều Hi Hòa lục lọi trong ký ức, dù nguyên chủ làm việc cho bộ phận của Nhan Phù Doanh, nhưng trong trí nhớ của cô hoàn toàn chưa từng gặp mặt người này. 

Vậy tại sao anh lại đối xử tốt với cô như vậy?

Kiều Hi Hòa mở lọ thuốc, đổ một ít ra tay rồi xoa lên vết bầm ở đầu gối. 

Nhan Phù Doanh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Kiều Hi Hòa chỉ xoa xoa loa cho xong chuyện, khiến Nhan Phù Doanh cau mày, nhưng anh vẫn không lên tiếng.

Xoa thuốc xong, cô vặn nắp lọ, trả lại cho Nhan Phù Doanh.

Cô cắn môi, khẽ xin lỗi: 

"Cảm ơn… Xin lỗi nhé, Nhan điện hạ, là do em chạy vội quá…"

Nhan Phù Doanh khựng lại một chút, rồi nghiêng đầu cười khẽ: 

"Em đang nói chuyện va phải tôi chiều nay à? Lúc đó em không phải đã nói xin lỗi rồi sao? 

Với lại người ngã là em cơ mà, nếu thực sự phải nói xin lỗi thì… Có phải nên là tôi nói mới đúng không?"

Kiều Hi Hòa bị anh nói vậy thì vẫn thấy sai sai, nhưng chẳng biết phản bác thế nào, đành ngây người nhìn anh.

"Có ai từng nói em rất hài hước chưa?" 

Nhan Phù Doanh nhìn dáng vẻ của cô, nụ cười trên môi đông cứng lại, sắc mặt hơi nhợt nhạt, anh đưa tay xoa nhẹ thái dương.

Kiều Hi Hòa không hiểu tại sao anh chuyển chủ đề nhanh thế, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ. 

Dường như Thẩm Ngôn Khê cũng từng nói câu tương tự. 

Chẳng lẽ cô thực sự là người hài hước? 

Hay là do nhóm F4 này có ngưỡng gây cười quá thấp nên thấy cô rất buồn cười?

Dù thầm càu nhàu trong lòng, Kiều Hi Hòa vẫn gật đầu.

"Đã xử lý xong vết thương rồi thì em có thể đi được rồi." 

Giọng Nhan Phù Doanh bỗng trở nên lạnh nhạt, bắt đầu đuổi khách.

Anh cởi hai chiếc cúc áo sơ mi, ngửa đầu tựa lưng vào sofa lười biếng, như thể sắp thiếp đi.

"Anh không trách em làm bẩn tài liệu à?" 

Kiều Hi Hòa do dự đứng dậy.

"Em đi đây, em đi thật nhé…"

"Em đi đi… Không trách em, đi nhớ khép cửa lại…" 

Nhan Phù Doanh nhắm mắt lại.

Kiều Hi Hòa nghe vậy thì im lặng, khẽ khàng bước ra ngoài rồi khép cửa lại.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương