Kiều Hi Hòa an ủi xong Lâm Trì Nguyệt đang chìm trong cơn xúc động, tạm biệt cô ấy rồi cầm điện thoại lên xem giờ.
Không xong rồi, thế mà đã tám giờ rưỡi tối!
Trong điện thoại toàn là những cuộc gọi nhỡ từ bố cô.
Đúng lúc cô đang do dự không biết phải giải thích với bố thế nào thì điện thoại bắt đầu rung lên.
Một cuộc gọi đến, Kiều Hi Hòa nhìn hai chữ "Bố" trên màn hình, luống cuống tay chân bắt máy.
"Alo… Bố ạ?"
Kiều Hi Hòa ngập ngừng lên tiếng.
Giọng nói đầy lo lắng của bố truyền tới từ đầu dây bên kia:
"Hi Hòa, con có chuyện gì sao? Tài xế nói đã tìm quanh trường mấy vòng mà không thấy con đâu, hỏi dì giúp việc thì biết con chưa về nhà. Bây giờ con đang ở đâu?"
Kiều Hi Hòa cúi đầu, hạ thấp giọng:
"Con xin lỗi, điện thoại con để chế độ im lặng… Lúc nãy con không nghe thấy chuông, con, con về ngay đây ạ."
"Hi Hòa, con muốn đi chơi thì được, nhưng ít nhất cũng phải báo cho bố mẹ một tiếng chứ."
Bố cô rõ ràng đã trút được gánh nặng, nhưng giọng vẫn đầy vẻ trách móc.
"Nghe tin con không về nhà, bố và mẹ đều lo đến phát sốt lên được."
"Con biết mình sai rồi…"
Kiều Hi Hòa cắn môi, đầy vẻ hối lỗi.
"Con về ngay đây ạ."
"Con cứ đứng yên đó đi, bố cho tài xế đến đón, con gửi định vị qua cho bố."
Giọng bố cô đã dịu lại đôi chút.
Kiều Hi Hòa vâng dạ, định bụng gửi định vị qua, nhưng ngón tay cô bỗng khựng lại.
Hiện tại cô đang ở bệnh viện, nếu cứ thế gửi định vị cho bố, bố đang làm việc bên ngoài sẽ lo lắng lắm, chưa kể khả năng cao là ông sẽ lập tức bay về ngay.
Kiều Hi Hòa ấp úng nói:
"Bố ơi, con tự về được rồi ạ… Bố đừng làm phiền tài xế nữa, con bắt xe là về được thôi."
"Có chuyện gì vậy?"
Giọng bố cô trở nên nghiêm nghị.
"Hi Hòa, con có gặp rắc rối gì không? Rốt cuộc con đang ở đâu?
Con có biết bố mẹ lo lắng cho con nhiều thế nào không?"
Kiều Hi Hòa hít sâu một hơi, cổ họng nghẹn đắng: "Bố… Con đang ở bệnh viện."
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.
"Bệnh viện?"
Giọng bố cô căng lên.
"Con bị thương à? Hay bị ốm? Là bệnh viện nào?
Tiểu Trương, cậu giúp tôi sắp xếp đi, chuyến bay sớm nhất về nước…
Hi Hòa, con đợi đấy, bố về ngay!"
"Bố ơi, bố… Bố bình tĩnh lại đi, không phải con bị ốm!"
Kiều Hi Hòa cuống lên, nói nhanh như bắn vì sợ chậm một nhịp là bố cô sẽ đặt chuyến bay về thật.
"Con đưa bạn cùng lớp đi khám thôi, cậu ấy ngất xỉu nên con đưa tới đây, con sắp về rồi ạ."
Đến lúc này Kiều Hi Hòa mới nhớ ra mình đi cùng Nhan Phù Doanh, bảo là đi ra ngoài cho thoáng không khí, thế mà mải mê bên ngoài hơn một tiếng đồng hồ, quên khuấy cả việc quay lại.
Đầu dây bên kia lại im lặng một hồi, khi bố cô lên tiếng lần nữa, giọng điệu đã dịu hơn nhưng vẫn rất nghiêm khắc:
"Gửi định vị qua đây, bố cho tài xế đi đón con, chuyện này không bàn cãi nữa!"
Kiều Hi Hòa gửi định vị qua.
Sau khi đắn đo một hồi, cuối cùng cô quyết định quay lại chào Nhan Phù Doanh một tiếng rồi mới về.
Cô đi về phía phòng bệnh của Nhan Phù Doanh, nhưng khi đến trước cửa phòng, Kiều Hi Hòa lại chần chừ.
Nghĩ bụng đã tới tận đây rồi, cô quyết định không vào trong, chỉ cần nói vài câu chào hỏi rồi sẽ đi ngay.
Cô khẽ gõ cửa, rất nhanh đã có người ra mở, không phải Nhan Phù Doanh như cô tưởng tượng, mà là Thẩm Ngôn Khê.
Thẩm Ngôn Khê nghiêng người mời cô vào, Kiều Hi Hòa lắc đầu, nhỏ giọng nói:
"Em chỉ ghé qua chào mọi người một tiếng thôi, em về đây."
Thẩm Ngôn Khê giữ vẻ lịch thiệp: "Có cần tôi bảo tài xế đưa em về không?"
Kiều Hi Hòa xua tay, hạ giọng:
"Bố em gọi tài xế đến đón rồi, sắp tới nơi ạ. Anh vẫn ở lại đây trông anh ấy sao?"
Cô chỉ tay vào trong phòng bệnh.
Thẩm Ngôn Khê khẽ gật đầu: "Ừm."
"Vâng, vậy em không làm phiền mọi người nữa, anh nghỉ ngơi sớm đi nhé, chào anh!"
Kiều Hi Hòa vẫy tay với Thẩm Ngôn Khê rồi vui vẻ chạy mất.
Thẩm Ngôn Khê nhìn theo bóng lưng Kiều Hi Hòa, ánh mắt trầm ngâm, mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng cô nữa, anh mới thu hồi ánh nhìn.
Thấy Thẩm Ngôn Khê đóng cửa lại, Nhan Phù Doanh đang nửa nằm nửa ngồi trên giường mới lên tiếng:
"Lời lúc nãy cậu nói là sao? Cô ấy có vấn đề gì à?"
Sau khi Sở Yến và Giang Trì Dã rời đi, Thẩm Ngôn Khê nhìn gương mặt tái nhợt của Nhan Phù Doanh, do dự:
"Cậu… Thôi bỏ đi."
Thái độ này của anh càng khơi dậy trí tò mò của Nhan Phù Doanh:
"Cậu có gì muốn nói thì cứ nói đi."
"…" Thẩm Ngôn Khê im lặng.
"Cậu nói mau đi, cứ nói nửa chừng thế này làm tôi khó chịu lắm!"
Nhan Phù Doanh bị anh làm cho nóng ruột, cứ thế bị bỏ mặc lại với sự tò mò, thật là đáng ghét!
Thẩm Ngôn Khê ngước nhìn lên trần nhà, chậm rãi nói:
"Cậu thấy Kiều Hi Hòa… Là người thế nào?"
Kiều Hi Hòa?
Nhan Phù Doanh không hiểu tại sao anh lại đột ngột hỏi mình về cảm nhận đối với cô, chẳng lẽ Thẩm Ngôn Khê thích cô ấy sao?
Nhan Phù Doanh trầm ngâm một lát:
"Trước đây tôi không hiểu rõ lắm, nghe nói là một cô gái khá kiêu kỳ. Nhưng sau khi tiếp xúc thì thấy cô ấy chẳng có vẻ gì là tiểu thư cả, con người cũng rất thú vị, khác xa với lời đồn. Cậu hỏi chuyện này làm gì?"
Nghe xong đánh giá của Nhan Phù Doanh về Kiều Hi Hòa, Thẩm Ngôn Khê day day thái dương, khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ đến mức khó mà nghe được:
"Không biết có phải tôi đa nghi quá không, nhưng tôi cảm thấy mọi chuyện đều quá mức trùng hợp…"
Nhan Phù Doanh không hiểu ý anh, cho đến khi thấy phản ứng lạ lùng của Thẩm Ngôn Khê đối với Kiều Hi Hòa, anh cảm nhận được sự nghi ngờ của bạn thân dành cho cô.
Nhưng tại sao chứ? Anh thấy Kiều Hi Hòa cũng không phải kiểu người cố tình thu hút sự chú ý của người khác, thậm chí anh còn cảm nhận được cô có chút bài xích và đề phòng anh.
Thế nhưng, anh tin rằng Thẩm Ngôn Khê sẽ không vô cớ nghi ngờ một người, anh có lý do riêng, vì thế anh không nhịn được mà hỏi thẳng ra.
Thẩm Ngôn Khê thở dài: "Hiện tại mà nói, cô ấy không có bất kỳ vấn đề gì cả."
Anh đẩy gọng kính.
"Tôi đã sai người điều tra về cô ấy, mọi thứ đều bình thường, không giống như là dàn dựng.
Nói cách khác, mỗi lần gặp gỡ chúng ta đều hoàn toàn là ngẫu nhiên, nhưng chính vì thế, lại khiến tôi cảm thấy có gì đó bất thường… Có lẽ là do tôi suy nghĩ nhiều rồi."
Nghe lời anh nói, Nhan Phù Doanh nhíu mày, không biết nên nói gì.
Thẩm Ngôn Khê luôn là người cẩn trọng nhất trong nhóm, anh cũng không phủ nhận suy nghĩ của bạn thân, dù sao "cẩn thận mới đi được vạn dặm", với gia thế đỉnh cấp như họ, càng cần phải đề phòng nhiều thứ.
Nhưng dựa theo những lần tiếp xúc, anh vẫn khá thích cô gái này. Thế nhưng nếu đúng như những gì Thẩm Ngôn Khê nói, thì tâm cơ của cô quả thật quá sâu thẳm. Hy vọng là anh đã đa nghi rồi.
Trong chốc lát, cả hai nhìn nhau, không ai nói thêm lời nào.