"Các đạo hữu, cho ta mượn đường với!"
Những tu sĩ đang hăng say xem chiến đấu bỗng bị tiếng quát dõng dạc này làm giật mình. Khi quay đầu lại, họ chỉ thấy một nữ tu mặc nhu quần màu tím nhạt, xông xáo chen vào sát mép đài đấu pháp.
Trên đài, Tống Duệ chậm rãi ngồi dậy, nhìn đối thủ của mình, tôn trọng giơ tay ôm quyền. Hắn rất cảm kích vì đối phương đã nương tay, vết thương trông thê thảm vậy thôi chứ thực ra chỉ là ngoài da, tĩnh dưỡng hai ngày là khỏi.
Đúng lúc Tống Duệ nhặt bội kiếm của mình định rời sân, hắn đột ngột bị ai đó va phải. Vốn dĩ chân chưa đứng vững, hắn lại một lần nữa ngã xoạch xuống đất.
Tống Duệ nhịn đau mở mắt ra, phát hiện một nữ tu áo tím cực kỳ xinh đẹp đang ngồi bệt bên cạnh mình.
Nàng đang cau mày, đôi mắt nước trong veo như phủ sương mù tràn đầy vẻ lo lắng, ngay cả giọng nói cũng run run: "Đạo hữu, huynh không sao chứ? Ta... ta không cố ý đâu, ái chà, sao lại bị thương nặng thế này!"
Có lẽ vì đầu đang đau, cũng có thể vì chưa từng thấy tình huống này bao giờ, nên Tống Duệ nhất thời thấy váng đầu. Hắn hoàn toàn không nhớ mình có quen biết cô nương tỏ vẻ rất thân thiết với mình này, lúc này chỉ biết ngơ ngác nhìn nàng.
Chúc Tuyết Lam tiếp tục thừa thắng xông lên, đặt tay lên vai nam nhân, dịu dàng như nước hỏi: "Huynh còn đứng lên được không? Để ta đưa huynh đi tìm y tu trị liệu."
"Ta không sao." Tống Duệ cuối cùng cũng hoàn hồn.
"Còn bảo không sao à, huynh đau đến mức đầu đổ mồ hôi lạnh rồi kìa!" Chúc Tuyết Lam trách khéo.
Tống Duệ thực sự không nỡ mở miệng nói rằng, hắn đổ mồ hôi lạnh là vì nàng đang đè tay đúng vào vết thương của hắn…
Bên này hai người còn đang giằng co, bên kia đã có tu sĩ không nhịn được mắng thành tiếng: "Làm trò gì thế! Hai người có tán tỉnh nhau thì đi chỗ khác được không? Chúng ta còn phải dùng đài đấu pháp nữa!"
"Xin lỗi, chúng ta đi ngay đây." Tống Duệ vội vàng đứng dậy, hắn bối rối nhìn nữ tu xinh đẹp đang nhìn mình chằm chằm trước mặt.
Nhưng đối phương dường như hoàn toàn không nhận ra sự lúng túng của hắn, còn đưa tay kéo lấy tay áo hắn.
Bàn tay thon dài trắng trẻo như ngọc cứ thế đặt lên lớp áo dính đầy vết máu của hắn, khiến hắn hoàn toàn không dám nhìn thẳng. Tống Duệ đỏ bừng mặt, không dám nói gì thêm, cẩn thận dẫn người xuống đài.
Đợi hai người xuống khỏi đài đấu pháp, đứng định hình trên phố dài, Chúc Tuyết Lam liền nóng lòng nói tiếp: "Ta vẫn nên đưa huynh đi tìm y tu thì hơn, ta vừa nghe nói ở thành Bán Nguyệt có đệ tử Dược Vương Cốc đang ở đây đấy!"
Đây cũng là diệu kế mà Đàm Vân Hương truyền thụ, không có cơ hội thì phải tạo ra cơ hội. Nếu nàng cứ thế để người đi, thì bọn họ sẽ chẳng có "phần sau". Nhưng nếu nàng đưa hắn đi trị thương, chẳng phải sẽ quen thuộc nhau hơn sao? Nói thêm vài câu nữa, chuyện tiếp theo chẳng phải sẽ thuận nước đẩy thuyền sao?
Nghĩ xong, Chúc Tuyết Lam ngẩng đầu nhìn kỹ kiếm tu trước mặt thêm vài lần, thầm thở dài trong lòng.
Tu vi người này miễn cưỡng đạt chuẩn của nàng, nhưng gương mặt này thực sự có chút bình thường, chỉ có thể làm lựa chọn dự phòng thôi.
Tống Duệ định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt đặc biệt nhiệt tình của nữ tử trước mặt, lời từ chối cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi nửa ngày rồi lại nuốt vào, phân vân gật đầu.
Không phải hắn không lo đối phương có ý đồ xấu với mình, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, tu vi Luyện Khí tầng một này thực sự không có gì đáng ngại.
Chúc Tuyết Lam thấy vậy liền hài lòng quay người đi trước: "Vậy đi thôi! Nghe nói y tu đó ở phía Tây thành Bán Nguyệt, cũng khá gần đây thôi."
Tống Duệ đi theo sau Chúc Tuyết Lam, im lặng hồi lâu, cho đến khi sắp tới nơi mới mở lời: "Tại hạ là đệ tử Vô Cực Kiếm Tông, Tống Duệ. Không biết cô nương đây thuộc gia phái nào?"
Đây là lễ nghi kết giao của tu sĩ Cửu Châu khi ở bên ngoài, trước tiên phải báo danh môn phái.
Chúc Tuyết Lam nghe xong, cũng rất lịch sự nghiêng người tự giới thiệu: "Đệ tử môn hạ Hợp Hoan Tông, Chúc Tuyết Lam."
Tống Duệ lập tức khựng lại tại chỗ.
Chúc Tuyết Lam khó hiểu hỏi: "Tống sư huynh, có vấn đề gì sao?"
"Không có gì." Tống Duệ vội vàng lắc đầu, vành tai lại âm thầm ửng đỏ, "Chỉ là có chút bất ngờ thôi."
Hắn từng nghe qua một số lời đồn về Hợp Hoan Tông, đều nói tu sĩ Hợp Hoan Tông đa phần tùy tiện lạm tình, bạc tình bạc nghĩa, đều là cao thủ chơi đùa lòng người. Nhưng không ngờ Chúc sư muội trước mắt không chỉ xinh đẹp tốt bụng, mà còn hào phóng tự nhiên, trông vô cùng chân thành.
Xem ra lời đồn cũng không thể tin hoàn toàn.
Trong lúc Tống Duệ còn đang mơ tưởng viển vông thì hai người đã tới nơi.
Chúc Tuyết Lam nhìn cái sân nhỏ thỉnh thoảng có thương binh ra vào, tin chắc đây là nơi nàng cần tìm. Nàng vội giơ tay gọi Tống Duệ đứng vào cuối hàng đợi.
Chỉ mất vài phút, họ đã được lên hàng đầu.
Và Chúc Tuyết Lam cuối cùng cũng được thấy vị y tu trong lời đồn kia.
Hắn đang quay lưng lại, Chúc Tuyết Lam không thấy rõ mặt, chỉ thấy hắn mặc một bộ trường bào màu nước thêu họa tiết trúc, tóc đen được cố định gọn gàng bằng ngọc quan, không một sợi tóc thừa. Cách ăn mặc sạch sẽ ngăn nắp càng làm tôn lên vóc dáng cao ráo, thanh tú nhã nhặn.
Ngay cả bóng lưng cũng đẹp mắt như vậy, Chúc Tuyết Lam vô thức bắt đầu mong đợi gương mặt chính diện của hắn.
Nhưng khi người đó quay lại, Chúc Tuyết Lam lại có chút tiếc nuối.
Người trước mắt dù mày kiếm sắc sảo, mũi cao như núi, nhìn đâu cũng thấy tinh tế, nhưng đôi mắt hắn lại được che phủ bởi một dải lụa trắng sương, trực tiếp che đi phần lớn phong thái toàn thân.
Hóa ra là một người mù.