Nữ Phụ Độc Ác Đáng Yêu Quá Mức Bị Đám Nam Chính Cưng Chiều Đến Hư

Chương 6

Trước Sau

break

Sáng tinh mơ, cảm giác như vừa trải qua một cơn ác mộng.

Bình thường toàn là thiên hạ xem Tạ Thời Diên làm trò cười, nào đến lượt cô ở trong nhà làm mưa làm gió, còn bẻ gãy tay Tạ Võ Đức. Cô cứ như kẻ điên mới trốn viện tâm thần ra vậy, đánh người giết người đều không phạm pháp.

Trời vừa hửng sáng, thấy Tạ Võ Đức phải bó bột, Trần Uyển Như nhìn cảnh tượng ấy mà bàng hoàng như vừa tỉnh mộng. Không phải ác mộng, đây là hiện thực.

"Thời Diên không phải bị ma nhập đấy chứ?" Cô ta nói muốn móc tim mình ra, biểu cảm và ánh mắt đó hoàn toàn không giống đang đùa giỡn.

Trần Uyển Như run rẩy sờ lên ngực mình. Chuyện này là sao, tại sao bà ta lại bị một đứa con gái do hạng buôn hương bán phấn nuôi lớn dọa cho khiếp vía thế này?

"Một đứa thấp kém lớn lên ở nơi lầu xanh, tâm cơ thâm hiểm, trước đây giả vờ ngây ngô đều là để giấu nghề cả!" Tạ Võ Đức đầy mặt nham hiểm.

Nếu không phải Tạ Đình Kha ngăn lại, ông ta chắc chắn đã xông lên lầu đánh cho Tạ Thời Diên một trận tơi bời.

"Đình Kha bị làm sao vậy, Thời Diên gây ra họa lớn như thế mà nó còn che chở!" Trần Uyển Như không vui. Một người đàn ông ưu tú như vậy đáng lẽ phải là thần hộ mệnh của Tạ Viện Viện ở nhà họ Tạ mới đúng.

"Năm đó Đình Kha được bà nội đưa về nhà họ Tạ, cả nhà không ai thích nó, chỉ có mẹ của Thời Diên đối xử tốt với nó thôi." Ánh mắt Tạ Võ Đức tối sầm lại, khó đoán định.

Tối qua cả Tạ Đình Kha và Tạ Thời Diên đều rất kỳ lạ. Cảm giác như Tạ Thời Diên đang đùa giỡn Tạ Đình Kha, mà hắn thì suýt nữa mắc bẫy. Chính vì suýt mắc bẫy nên hắn mới ma xui quỷ khiến mà lên tiếng giúp cô.

Đứa con gái đó của ông ta, nhân phẩm thấp kém chẳng ra gì, chỉ được mỗi gương mặt là coi được. Giá trị tồn tại duy nhất của cô chính là trở thành một món quà xinh đẹp đem tặng đi, giúp nhà họ Tạ lấy lòng những nhân vật quyền quý bậc nhất.

Giao cho ai đây? Trong mắt Tạ Võ Đức lóe lên một tia sáng đáng sợ.



Cùng lúc đó, tại bệnh viện tư nhân.

Một cô gái có ngũ quan ngọt ngào ngồi bên giường bệnh, hốc mắt đỏ hoe chùi nước mắt: "Anh Gia Thuật, anh thấy sao rồi? Anh đừng giận, cũng đừng trách chị em. Chị ấy vì ghét em nên mới giận cá chém thớt lên anh. Thực xin lỗi anh Gia Thuật, em thay mặt chị ấy xin lỗi anh, cầu xin anh tha thứ cho chị ấy…”

Ánh nắng gay gắt xuyên qua cửa sổ sát đất lớn hắt vào phòng bệnh trắng toát. Một người đàn ông có diện mạo cực kỳ tĩnh lặng, dịu dàng dường như vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, đang gắng gượng ngồi dậy dựa vào đầu giường. Ánh sáng ấm áp rọi lên khuôn mặt thánh thiện đẹp như tranh vẽ, hàng lông mi dài cong vút khẽ rung động, để lại một bóng hình xinh đẹp trên mí mắt.

Ai mà nhẫn tâm làm tổn thương một người tốt đẹp đến nhường này?

Thư ký đứng bên cạnh nhìn cảnh đó, không kìm được mà thở dài trong lòng. Nhị tiểu thư nhà họ Tạ đúng là người tốt. Tạ Thời Diên làm chuyện thất đức, làm tổn thương Bạch tổng, cuối cùng lại là Tạ Viện Viện đứng ra nhận lỗi.

"Ngài thấy ổn không?" 

Thư ký hạ thấp giọng, sợ làm phiền sự yên tĩnh của người đàn ông: “Bác sĩ và y tá đang đợi sẵn ngoài cửa, nếu thấy không khỏe ngài đừng cố quá."

"Tôi ổn." Giọng người đàn ông khàn đặc nhưng vẫn rất trầm thấp, nhẹ nhàng.

Chỉ nghe thấy giọng nói này, nước mắt Tạ Viện Viện đã không cầm được mà rơi xuống. Người đàn ông như thế này chính là vị hôn phu của cô ta. Họ sẽ cùng nhau xây dựng một gia đình. Hắn ôn nhu, bao dung và bình thản đến thế. Nếu không phải vì Tạ Thời Diên…

Không biết nghĩ đến điều gì, Tạ Viện Viện cố gắng kìm nén sự áy náy sâu trong mắt, khẩn khoản: "Anh Gia Thuật, anh đừng chấp nhặt chị em được không? Chị ấy từ nhỏ lớn lên ở lầu xanh, không ai dạy dỗ lễ nghi, cũng không được đi học, không có học thức. Chị ấy ghét em nên mới thích cướp đồ của em. Thực xin lỗi, em không ngờ chị ấy vì ghét em mà lại làm chuyện tổn thương anh. Em phải bù đắp thế nào đây? Em lo cho anh quá, em thực sự rất sợ…”

Bạch Gia Thuật nghe vậy liền ngước đôi mắt dịu dàng lên. Hắn vốn ít nói, phần lớn thời gian đều là Tạ Viện Viện luyên thuyên một mình.

"Anh Gia Thuật." Nước mắt Tạ Viện Viện rơi càng dữ.

Thư ký vội tiếp lời: "Bạch tổng, Tạ tiểu thư lo lắng cho sức khỏe của ngài nên đã thức trắng đêm canh chừng, bảo thế nào cũng không chịu rời đi."

"Một đứa con gái riêng, vất vả lắm mới cướp được hôn sự của chị gái để có một vị hôn phu ra hồn, nếu không trông chừng cho kỹ, chẳng lẽ muốn để Bạch tổng nhà anh leo lên giường tôi sao?"

Một giọng nữ uể oải truyền đến. Thư ký không kịp ngăn cản.

Người phụ nữ có thân hình nhẹ bẫng như cánh bướm, lướt tới bên cạnh Bạch Gia Thuật. Một mùi hương say đắm ập vào cánh mũi.

Bạch Gia Thuật hơi nghiêng đầu, khoảng cách gần đến mức môi hắn suýt soát lướt qua khuôn mặt kiều mị của cô. Tạ Thời Diên ngước mặt lên, rạng rỡ như một đứa trẻ tiến sát lại gần, giọng nói ngọt xớt: "Em rể hờ, tôi tới thăm anh đây, anh thấy sao rồi?"

"Tạ Thời Diên!" Bạch Gia Thuật còn chưa kịp phản ứng, thư ký đã như gặp quân thù, lập tức gọi bảo vệ.

Tạ Thời Diên xụ mặt: "Tôi có lòng tốt tới thăm anh, sao thư ký của anh lại gọi người đuổi tôi đi? Tôi đáng ghét đến thế sao?"

Giọng điệu đầy vô tội, mùi hương nồng nàn. Không khí quanh Bạch Gia Thuật hoàn toàn bị hơi thở của người phụ nữ này xâm chiếm. 

Đôi mắt cong cong cười như chứa sẵn những chiếc móc câu tinh xảo, cô vừa cười vừa thân mật áp mặt mình vào gò má lạnh lùng của hắn.

Bạch Gia Thuật sững người.

"Gia Thuật, sao anh không nói gì?" Cô lại tiến sát thêm một bước, đột nhiên, mái tóc đen dài bị ai đó túm lấy.

Người đàn ông lạnh lùng, điển trai đang giữ chặt những sợi tóc mềm mại của thiếu nữ, khẽ dùng lực. 

Tạ Thời Diên không vui quay đầu lại, đối mặt với ánh mắt chim ưng sắc lạnh của Tạ Đình Kha: "Tôi đưa cô tới để xin lỗi, không phải tới để xem cô động cỡn."

Cứ như một con hồ ly lẳng lơ vậy. Vừa thấy trai đẹp là cái đuôi nhỏ sau lưng đã vẫy tít mù. Chỉ sơ sẩy một chút là cô đã dán sát vào người Bạch Gia Thuật rồi.

Nhìn kỹ thì thấy vành tai Bạch Gia Thuật đã đỏ ửng, hắn ngồi im không dám cử động, vì chỉ cần quay đầu lại ở khoảng cách này, hắn sẽ chạm môi Tạ Thời Diên ngay lập tức.

Tạ Viện Viện đứng hình hoàn toàn. Cái quái gì thế này? Người phụ nữ lẳng lơ, nũng nịu, không biết xấu hổ này là ai? Có nhầm không hả, đây là vị hôn phu của cô ta mà! Tạ Thời Diên dám ngang nhiên trêu ghẹo vị hôn phu của cô ta sao?

"Sao anh không để ý đến tôi? Tôi xin lỗi anh được không, tôi không cố ý làm anh bị thương đâu, tôi cũng không muốn hạ thuốc ép buộc anh đâu mà." Tạ Thời Diên dịu dàng thốt lên, thần sắc đầy chân thành.

Cô không được dán sát vào Bạch Gia Thuật nữa nên quay sang túm lấy ống tay áo hắn. Ánh nắng tràn vào, chiếu rọi khuôn mặt rạng rỡ, kiêu kỳ và dường như chẳng hiểu sự đời.

Bạch Gia Thuật thoáng nghiêng đầu nhìn cô. Bảo là phụ nữ, chi bằng nói cô là một thiếu nữ thì đúng hơn. Mái tóc đen để xõa tung sau lưng không thắt không buộc, tuổi đời cũng mới chỉ mười chín. Hắn hơn cô tận bảy tuổi, nghe cô cứ mở miệng ra là gọi "Gia Thuật" ngọt xớt, trong lòng bỗng thấy bồn chồn lạ thường.

Hắn nhớ rõ ngày hôm đó, cô đã phát điên. Cô khóc lóc nói rằng hắn vốn là vị hôn phu của cô, dựa vào đâu mà chỉ vì cô bị thất lạc mà hôn ước lại đổi người? 

Đây là thứ duy nhất người mẹ đã khuất để lại cho cô, cô nhất định phải có được. Cô bằng mọi giá phải chiếm hữu hắn.

Nhưng khi còn chưa kịp chạm vào hắn thì Bùi Diệu đã xông vào, và rồi hắn bị đưa đi cấp cứu.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương