"Cái dẻ này cũng đến lúc phải thay rồi." Không đứng mũi chịu sào thì không biết gạo châu củi quế, Tần Tưởng Tưởng xưa nay chưa từng bận tâm chuyện tiền nong, hôm nay đột nhiên tính toán mới thấy để sống sung sướng thật chẳng dễ dàng.
Cái xẻng thép cô dùng có giá tới sáu đồng, khi dùng phải lấy một đoạn vải trắng quấn nhiều vòng quanh cán cầm cho đỡ bỏng tay. Mà loại vải này rất nhanh mòn, cứ một thời gian lại phải thay cái mới.
"Thơm quá, nhà ai xào thịt đấy, à là Tưởng Tưởng à..." Tấm rèm bếp bị vén lên, bên ngoài là Hứa Như Vi nhà bên cạnh. Cô ta trạc tuổi Tần Tưởng Tưởng, cũng đã kết hôn, con lên ba, hiện đang là nghệ sĩ piano của đoàn văn nghệ địa phương.
Hai người từ nhỏ đã cùng học đàn, cùng luyện tập, nhưng lớn lên kết hôn rồi thì xa cách hẳn. Nhà Hứa Như Vi có ba anh em, cô ta là út, anh cả làm ở xưởng cơ khí, chị hai số khổ phải đi thanh niên xung phong tận vùng núi Tây Nam, chỉ còn cô ta nhờ tài lẻ mà thi đỗ vào đoàn văn nghệ.
Năm đó Tần Tưởng Tưởng và Hứa Như Vi cùng thi vào đoàn, cả hai đều lọt vào vòng trong, nhưng cuối cùng Tưởng Tưởng bị loại, còn Như Vi trúng tuyển. Hứa Như Vi chẳng ít lần khoe khoang trước mặt Tưởng Tưởng, cũng vì thế mà Tưởng Tưởng mới chấp nhất muốn làm giáo viên dạy đàn ở cung văn hóa, cô muốn tận tay chạm vào cây đàn piano quý giá trị giá hàng vạn đồng trong phòng hòa nhạc.
Hứa Như Vi dẫn cô đến đoàn văn nghệ chẳng qua cũng chỉ để khoe mẽ chứ tuyệt nhiên không cho cô chạm vào đàn. Sau này cô mới biết, Như Vi trúng tuyển là nhờ chạy chọt quà cáp cho chủ khảo, chứ trình độ thực sự còn chẳng bằng cô!
Hồi đó Tần Tưởng Tưởng cũng muốn mẹ giúp mình chạy quan hệ, nhưng bà Chu Ngạo Đông không chịu, còn mỉa mai cô một trận. Sau khi trượt, cô đem lòng oán hận mẹ, cho rằng bà cố tình đày đọa mình.
Mãi sau này cô mới hiểu, mẹ cô đã nghe ngóng được tên chủ nhiệm đoàn văn nghệ kia vốn tính trăng hoa, thường xuyên sàm sỡ các cô gái trẻ. Tần Tưởng Tưởng lại xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, bà Chu Ngạo Đông từng trải nên thà để con gái ở xưởng dệt dưới tầm mắt mình, nơi nữ giới chiếm đa số, chẳng ai dám bắt nạt cô.
Hơn nữa đoàn văn nghệ nam thanh nữ tú nhiều, cô lại đẹp, chồng thì đi lính xa nhà, vạn nhất nảy sinh điều tiếng gì thì đời cô coi như hỏng.
Trong mơ, Tần Tưởng Tưởng biết sau này Hứa Như Vi thực sự đã dính vào bê bối với một người đàn ông khác. Chuyện vỡ lở vào năm thứ hai sau khi khôi phục kỳ thi đại học, Như Vi đỗ vào Nhạc viện Trung ương, nhưng bị chồng phát hiện chuyện mờ ám rồi đến tận trường đánh ghen. Vụ việc ầm ĩ khiến cả hai đều bị đuổi học, sau đó phải đi bán băng đĩa dạo, thật khiến người ta cảm thán.
Tất nhiên bản thân Tần Tưởng Tưởng trong sách bị lừa trắng tay rồi chết vì tai nạn cũng thảm chẳng kém. Với cái đầu óc này, tốt nhất cô cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh nghe lời mẹ cho lành.
Nếu là mẹ cô kinh doanh xưởng dệt, chắc chắn sẽ đại phát tài. Đám người nước ngoài kia thâm hiểm thật, không chỉ bán máy móc lạc hậu lỗi thời mà còn giở trò ở sách hướng dẫn và linh kiện. Rất nhiều người mua máy về mà không biết dùng, hoặc dùng không nổi, lại phải xì thêm tiền mua linh kiện thay thế. Không chỉ mình cô mà nhiều xưởng quốc doanh cũng mắc bẫy, thiệt hại vô số tiền của, nghĩ mà đau lòng.
Tần Tưởng Tưởng tự nhủ mình tuyệt đối sẽ không đi thi đại học làm gì cho phí sức, đằng nào cũng chẳng đỗ, chi bằng tập trung học ngoại ngữ cho giỏi. Không nói đến chuyện kiếm tiền, ít nhất cô cũng phải bảo vệ để mẹ mình không bị ai lừa gạt!