Quý Vân Thư ngồi trên ghế, nhìn gương mặt tội nghiệp của Mạnh Lê, trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ.
Thật ra Mạnh Lê muốn trở về nhà họ Quý cũng là điều nên làm.
Vốn dĩ cô ta chính là con gái nhà họ Quý. Năm xưa, hai đứa trẻ bị ôm nhầm ở nhà trẻ thuộc khu giải phóng, chuyện đó không phải lỗi của cô ta, cũng chẳng phải lỗi của Quý Vân Thư, mà là một tai nạn không ai có thể lường trước trong những năm tháng loạn lạc ấy. Mạnh Lê đã sống ở nhà họ Mạnh mười chín năm, bây giờ biết được thân thế của mình, muốn trở về nhận người thân cũng là chuyện đương nhiên.
Ngược lại, Quý Vân Thư cô mới là người chiếm tổ chim khách.
Cô chiếm lấy vị trí của Mạnh Lê, hưởng phúc ở nhà họ Quý suốt mười chín năm, được Hà Thu Hà nâng niu trong lòng bàn tay, được Quý Vân Đình che chở. Cô được ăn ngon, mặc đẹp, đến cả buổi sáng uống một bát nước trứng cũng phải để Hà Thu Hà đút tận miệng. Còn Mạnh Lê thì sao? Quý Vân Thư không biết cô ta đã sống ở nhà họ Mạnh như thế nào.
Quý Vân Thư lại nhớ đến cảnh tượng trong giấc mơ. Những người trẻ đeo băng tay đỏ tụ tập lại, kéo cô vào bóng tối, miệng không ngừng hô vang khẩu hiệu “Đả đảo tiểu thư nhà tư bản”... Nếu giấc mơ ấy là thật, vậy cuộc sống của nhà họ Mạnh chắc chắn chẳng dễ dàng gì.
Mạnh Lê muốn rời khỏi nhà họ Mạnh, trở về một nơi an toàn như nhà họ Quý, thì có gì là sai đâu?
Con người ai chẳng biết tìm lợi tránh hại, Quý Vân Thư hoàn toàn hiểu điều đó.
Chỉ là... nhà họ Mạnh có chịu nhận cô hay không?
Nghĩ đến đây, trong lòng Quý Vân Thư càng thêm hoảng loạn. Nếu nhà họ Mạnh không chịu nhận cô, cô phải làm sao? Từ nhỏ cô đã lớn lên ở nhà họ Quý, những người cô biết, thân thuộc và gần gũi đều là người nhà họ Quý cùng những người trong đại viện. Bảo cô đột nhiên đến một nơi xa lạ, đối diện với cha mẹ xa lạ rồi gọi họ là bố mẹ, cô có thể gọi thành tiếng sao?
Cô ngẩng đầu, lén nhìn Hà Thu Hà một cái. Hà Thu Hà đang nhìn Mạnh Lê, vành mắt hơi đỏ, đôi môi mím chặt.
Quý Vân Thư bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Cô không biết sau này mình còn có thể tiếp tục gọi Hà Thu Hà là “mẹ” hay không.
Đúng lúc này, Mạnh Lê lại lên tiếng trước.
Cô ta đứng dậy, phủi phủi chiếc váy vốn chẳng hề có bụi, rồi hắng giọng với Quý Hải Quốc và Hà Thu Hà.
“Bố, mẹ.” Cô ta gọi rất tự nhiên, như thể đã gọi hai người suốt bao nhiêu năm. “Con về trước đây, con vẫn đang ở bệnh viện, không thể ra ngoài quá lâu.”
Hà Thu Hà sững người: “Về đâu?”
“Bệnh viện ạ.” Mạnh Lê cười, nhẹ nhàng vỗ lên ngực, quả thật trông yếu ớt đến mức gió thổi cũng có thể ngã. “Con đã nói rồi mà, con đến đây để khám bệnh. Con chỉ muốn đến xem thử, thấy bố mẹ đều khỏe mạnh thì con về trước.”
Hà Thu Hà đứng dậy: “Mẹ tiễn con.”
“Không cần, không cần đâu.” Mạnh Lê xua tay, giọng mang theo vài phần rõ ràng là nhường nhịn. “Con nhớ đường, cũng biết phải đi xe gì. Mẹ đừng tiễn nữa, bên ngoài nóng lắm, mẹ ở nhà nghỉ ngơi đi. Với lại... chuyện này cũng là chuyện lớn với chị, mẹ ở nhà ở bên chị nhiều hơn đi. Một mình con đi được mà. Con biết rất khó để chị chấp nhận chuyện này, nên con không ở lại lâu nữa...”
Quý Vân Thư: “...”
Giọng điệu này sao cứ như thể cô không muốn Mạnh Lê ở lại vậy? Cô còn chưa nói gì cơ mà!
Hà Thu Hà còn định nói gì đó thì Quý Hải Quốc đã lên tiếng: “Để bố tiễn con đi. Thu Hà, bà nói chuyện cho rõ ràng với Vân Thư đi. Nó... dù sao cũng là con gái của chúng ta.”
Quý Vân Thư nhìn Quý Hải Quốc một cái. Từ đầu đến cuối ông chẳng nói mấy câu, nhưng lúc này lại chủ động muốn tiễn Mạnh Lê, ý tứ đã quá rõ ràng. Ông đã nhận cô con gái này.
“Bố, con đi cùng bố tiễn em gái.” Quý Vân Thư chủ động đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng Mạnh Lê, chẳng hề tỏ ra bị ảnh hưởng bởi những lời vừa rồi của cô ta. “Con không khó chấp nhận đến vậy. Nếu em thật sự là con gái ruột của bố mẹ, thì người chiếm vị trí của em vốn dĩ là con. Nhưng chuyện này cũng không phải do con cố ý. Chỉ là sau này nếu phải đến Tô Bắc, thì có lẽ con sẽ không thể ở bên hiếu kính bố mẹ được nữa...”
Chẳng phải lấy lui làm tiến sao? Cô cũng biết!
---