Nữ Phụ Kiêu Kỳ Trong Truyện Thập Niên 60 Theo Quân Ra Hải Đảo

Chương 5

Trước Sau

break

Gần đến trạm gác, Quý Vân Thư đã nhìn thấy một cô gái đứng ở cổng từ xa.

Cô gái ấy mặc một chiếc váy hoa, buộc hai bím tóc đơn giản, đứng ngay ngắn, trên vai còn đeo một chiếc túi vải bạt. Ánh nắng chiếu lên gương mặt khiến không nhìn rõ ngũ quan, nhưng nhìn cách ăn mặc thì quả thật không giống một cô gái từng chịu khổ.

Cô gái mặc váy bằng vải đích xác lương. Loại vải này rất khó mua, từ nhỏ đến lớn Quý Vân Thư cũng chỉ từng thấy một bộ, là chị gái của Hà Kiến Quân ở nhà bên đã đặc biệt bỏ ra rất nhiều tiền mua khi lấy chồng.

Quý Vân Thư nhớ đến chuyện trong giấc mơ, nhà họ Mạnh là nhà tư bản có tài sản khá giả, trái tim vốn đang treo lơ lửng lại càng trĩu xuống.

Đến gần, cô gái nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt ấy, Quý Vân Thư đột nhiên cứng đờ.

Đôi mày cong, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng, lúc cười khóe miệng hơi cong lên. Ngũ quan của cô ấy không quá nổi bật nhưng kết hợp lại rất dễ nhìn. Quan trọng nhất là hình dáng đôi mắt và đường cong cằm giống Quý Hải Quốc như đúc từ một khuôn. Ngay cả nốt ruồi đỏ giữa hai đầu mày cũng giống hệt trong giấc mơ.

Quý Vân Thư nghẹn thở, hồi lâu sau mới miễn cưỡng hoàn hồn.

Cô nhớ hồi nhỏ mình thường bị người ta nói rằng trông chẳng giống Hà Thu Hà, cũng chẳng giống Quý Hải Quốc. Mỗi lần như vậy, Hà Thu Hà đều cười nói: “Con gái nhà mình là giống bà ngoại, chắc là tình cảm cách một thế hệ, giống bà ngoại đã mất.”

Trước đây Quý Vân Thư chưa bao giờ để tâm đến chuyện này. Nhưng bây giờ nhìn gương mặt trước mắt, cô mới đột nhiên hiểu ra.

Không phải cô không giống bố, mà là đường nét của bố đã xuất hiện trên gương mặt một người khác.

Cô gái nhìn thấy bọn họ, đôi mắt sáng lên, nhanh chóng bước tới. Ánh mắt cô ta chuyển từ Hà Thu Hà sang Quý Vân Thư, dừng lại một thoáng rồi khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy rất tự nhiên, tự nhiên đến mức giống như đã tập đi tập lại rất nhiều lần.

“Mẹ, anh trai.”

Cô ta gọi hai tiếng, giọng nhỏ nhẹ, mềm mại, giống hệt trong giấc mơ. Một lúc sau, cô ta mới chậm rãi lên tiếng:

“Đây là… chị sao?”

Quý Vân Thư không lập tức đáp lời. Cô luôn cảm thấy giọng điệu của Mạnh Lê có chút kỳ lạ. Cô vô thức nép sát vào Hà Thu Hà hơn, bàn tay cũng bất giác siết chặt vạt áo của mẹ.

Quý Vân Đình nghe vậy cũng nhíu mày, bước lên một bước chắn trước mặt Quý Vân Thư. Giọng anh không quá gay gắt nhưng cũng chẳng thân thiện:

“Đồng chí, chuyện quan hệ vẫn chưa được xác định, tạm thời đừng gọi như vậy. Có chuyện gì thì vào trong nói, đứng ở cổng không tiện nói chuyện.”

Mạnh Lê nhìn anh. Thấy Hà Thu Hà không từ chối, cô ta gật đầu.

“Được thôi.”

Quý Vân Thư bước sát theo sau Hà Thu Hà, trong đầu ngập tràn nỗi sợ hãi về việc thân phận bị đổi chỗ trong giấc mơ.

Rõ ràng thời tiết nóng bức khô hanh như vậy, nhưng Quý Vân Thư lại cảm thấy hơi lạnh thấm vào tận đầu ngón tay.

Đúng lúc ấy, Hà Thu Hà lại nắm lấy tay Quý Vân Thư. Bà nhìn cô một cái như muốn trấn an, rồi không buông tay nữa. Quý Vân Đình đi phía sau cùng, thỉnh thoảng lại nhìn Mạnh Lê, rồi nhìn Quý Vân Thư.

Quý Vân Thư cúi đầu nhìn con đường dưới chân. Ánh nắng chói đến mức khiến mắt cô đau nhức.

Vào nhà, Hà Thu Hà bảo Mạnh Lê ngồi trong gian nhà chính, còn mình đi rót một cốc nước đặt trước mặt cô ta. Quý Vân Đình kéo một chiếc ghế ngồi đối diện Mạnh Lê, dùng ánh mắt ra hiệu cho Quý Vân Thư ngồi xuống.

Quý Vân Thư không đáp, chỉ đứng bên cạnh Hà Thu Hà. Ba người đều không nói gì.

Mạnh Lê thì chẳng hề rụt rè. Cô ta đặt túi vải bạt lên đùi, lấy một xấp giấy từ bên trong ra, đặt ngay ngắn lên bàn.

“Cô.”

Mạnh Lê nhìn Hà Thu Hà, giọng rất nghiêm túc.

“Cháu biết chuyện này xảy ra quá đột ngột, nhưng cháu quả thật là con gái của cô. Đây là những bằng chứng cháu thu thập được suốt những năm qua, cô xem đi rồi sẽ hiểu.”



 

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương