Nghe thấy động tĩnh, bà ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Quý Vân Thư, mắt bà lập tức sáng lên.
“Ôi, Vân Thư đến rồi à?”
Bà ngoại cười đến mức những nếp nhăn trên mặt đều giãn ra.
“Mau lại đây, mau lại đây, để bà nhìn xem.”
Quý Vân Thư bước tới, ngồi xổm bên cạnh ghế mây, ngẩng mặt nhìn bà.
“Bà, cháu đến thăm bà. Mùa hè năm nay nóng quá, để cháu quạt cho bà nhé?”
“Vân Thư đúng là đứa trẻ hiếu thảo. Bà không nóng, bà quạt cho cháu.”
Bà cụ đưa tay sờ mặt cô, bảo Quý Vân Thư ngồi lên chiếc ghế mây bên cạnh.
“Gầy đi một chút rồi, có phải trời nóng nên không ăn nổi cơm không? Mẹ cháu cũng chẳng chịu làm món gì ngon cho cháu.”
“Bà!”
Quý Vân Thư dậm chân, nũng nịu kêu lên.
“Cháu vừa mới đến hôm kia mà, sao có thể gầy nhanh như vậy được. Sáng nay mẹ còn pha nước trứng cho cháu nữa!”
“Thế còn được.”
Bà Bùi lại phe phẩy quạt mo về phía cô, tiếp tục quạt gió.
“Dực Phong vừa từ hải đảo trở về, mang theo rất nhiều hải sản khô. Lát nữa cháu lấy một ít về, cho mẹ cháu nếm thử.”
Quý Vân Thư “vâng” một tiếng.
Bà cụ nhìn cô. Đôi mắt tuy hơi đục nhưng nhìn người vẫn rất tinh. Bà nhìn vài giây rồi đột nhiên hỏi:
“Con bé này, có phải đang có tâm sự gì không?”
Quý Vân Thư sững ra một lúc, khẽ thở dài, không biết có nên kể cho bà Bùi nghe hay không.
Trong giấc mơ, rất nhiều người đối xử tốt với cô đều là vì cô là con gái của Quý Hải Quốc, là một đứa trẻ xuất thân chính thống của nhà thủ trưởng. Đợi đến khi cô và Mạnh Lê đổi lại thân phận, những người từng khen cô không ngớt đều coi cô như sao chổi, chỉ hận không thể tránh cô càng xa càng tốt.
Nhưng trong giấc mơ ấy không có bà Bùi và Bùi Dực Phong. Bởi sau khi Bùi Dực Phong bất ngờ hy sinh, bà cũng không chịu nổi cú sốc mà nhanh chóng qua đời…
Phỉ phui, cô đang nghĩ gì vậy!
Anh Bùi chẳng phải vẫn đang khỏe mạnh đây sao?
Quý Vân Thư thật muốn véo mạnh vào đùi mình một cái. Sao cô lại nghĩ đến những chuyện… chẳng lành như vậy chứ? Cô phải nhớ cho kỹ mới được.
Nhưng cô sợ đau, thôi thì bỏ đi, véo nhẹ một cái là được.
Quý Vân Thư vẫn đang thất thần thì bà cụ nhẹ nhàng vỗ tay cô.
“Đứa nhỏ này từ bé đã không biết giấu chuyện gì, hễ không vui là khóe miệng lại trễ xuống. Sao vậy? Kể cho bà nghe nào.”
Mũi Quý Vân Thư cay lên, suýt nữa không kìm được nước mắt. Cô cúi đầu, nhìn mũi chân một lúc lâu mới nói:
“Bà, nếu cháu không phải con ruột nhà họ Quý, bà vẫn sẽ đối xử tốt với cháu như vậy sao?”
Bà cụ không ngờ Quý Vân Thư lại nói ra những lời như vậy. Bà theo bản năng nhìn Bùi Dực Phong một cái, vội vàng ôm lấy vai Quý Vân Thư.
“Sao vậy, con bé này? Ai nói linh tinh trước mặt cháu à? Bà thương cháu đâu phải vì cháu là con gái nhà họ Quý. Một đứa trẻ vừa hiếu thảo vừa xinh đẹp như cháu, dù cháu là con gái nhà nào thì bà vẫn đối xử với cháu như nhau!”
Nói xong, dường như bà cụ vẫn cảm thấy lời mình chưa đủ chắc chắn, còn nhất định kéo Bùi Dực Phong vào.
“A Phong, cháu nói xem có phải không? Bất kể Tiểu Thư là con gái nhà nào, cháu cũng phải đối xử tốt với con bé như nhau.”
Bùi Dực Phong đứng bên cạnh. Nhận được ánh mắt của bà ngoại, anh khẽ gật đầu.
“Cháu sẽ.”
Lúc này bà cụ mới hài lòng, vỗ nhẹ lên tay Quý Vân Thư.
“Có phải bố cháu lại khiến Tiểu Thư nhà chúng ta không vui không? Cháu cứ ngồi đây với bà một lát, để anh Bùi rửa ít hoa quả cho cháu ăn. Mấy hôm nữa bà gặp bố cháu, nhất định sẽ nói chuyện tử tế với ông ấy. Đừng có suốt ngày nói cháu không tốt. Tiểu Thư nhà chúng ta là đứa cháu gái bà thương nhất. Quý Hải Quốc không cần thì bà còn mong được ôm cháu về nhà nuôi như cháu gái ruột đây này!”
Quý Vân Thư được bà Bùi nói đến đỏ bừng mặt. Bất kể cô làm gì, bà Bùi đều ủng hộ cô hết lòng. Cũng chính vì vậy mà cô đặc biệt thích chạy sang nhà họ Bùi.
---