Nương Nương Gặp Ma

Chương 1

Trước Sau

break

Triều Đại Nguyên, năm Vĩnh Thuần thứ mười một.

Gió xuân hây hẩy thổi qua.

Trong Ngự Hoa Viên lúc này đã rực rỡ cảnh sắc hoa đỏ liễu xanh.

Các vị quý nhân thưởng cảnh trong vườn nhẹ vẫy chiếc quạt tròn, cười nói duyên dáng.

Gót sen thong thả bước trên đường lót đá hoa, tà váy dài thướt tha quét đất.

Bên ngoài bức tường, những cung nhân đi lại trên đường lớn đều rũ mắt cúi đầu, sắc mặt nghiêm túc.

Những người được phép đi lại tự do trong cung như thế này đều đã học xong quy củ và có chức vụ đàng hoàng.

Còn những kẻ chưa "tốt nghiệp" thì vẫn đang phải ở lại Dịch Đình.

Đám cung nữ này phần lớn được mua từ dân gian, lúc tiến cung tuổi đời còn rất nhỏ.

Khi học quy củ, năm sáu người nhét chung một phòng, ba phòng gộp thành một viện.

Những dãy phòng ốc chật chội, san sát, đến cái tên cũng chẳng có ấy nằm nép mình ở một góc Dịch Đình chốn hoàng thành.

Quy củ trong cung vốn nghiêm ngặt, Dịch Đình lại luôn bị coi là "nơi thấp hèn", nên ngày thường lúc nào cũng trầm lắng và im lìm.

Thế nhưng trưa nay, sau bữa cơm, Nam viện lại náo nhiệt khác hẳn mọi ngày.

Chỉ thấy đám tiểu cung nhân mặt mũi hớn hở tụ tập trong phòng, vây thành nhiều vòng quanh một cung nữ trẻ mặc áo xanh nhạt.

"Thường tỷ tỷ, nghe nói sắp tới sẽ chọn người từ chỗ chúng ta đến lục cung Đông, Tây hầu hạ các quý nhân, chuyện này có thật không tỷ?"

"Đúng đúng đúng, ta cũng vừa nghe lỏm được mấy câu bên Ngự Thiện Phòng. Bọn họ bảo mấy hôm nữa là đến đợt thả cung nữ xuất cung theo lệ thường rồi."

Trái ngược với dáng vẻ mừng rỡ của những người khác, Tố Hòa có dáng người gầy nhom lại nhăn nhó mặt mày.

Nàng ta lẩm bẩm: "Mấy hôm trước ta vừa bị ma ma phạt đánh mấy thước, e là đợt tuyển cung nhân lần này chẳng đến lượt ta rồi..."

Đám tiểu cung nữ xung quanh chẳng rảnh đâu mà đi an ủi Tố Hòa, cứ xúm lấy Thường Bích, mồm năm miệng mười nài nỉ: "Thường tỷ tỷ, tỷ mau kể cho bọn ta nghe đi."

"Đúng đấy Thường tỷ tỷ, ở đây tỷ là người thạo việc nhất, lại được lòng Liêu ma ma nhất. Tỷ tỷ tốt, tỷ nói cho bọn ta biết đi mà."

Bị quây kín xung quanh, Thường Bích day day trán, xua tay bảo: "Được rồi, được rồi. Cứ ríu rít như bầy chim sẻ thế này làm nhức hết cả đầu. Các ngươi cứ thiếu quy củ như thế, để Tình cô cô nhìn thấy là lại ăn phạt đấy."

Nghe vậy, cả căn phòng lập tức im phăng phắc.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương