"Mau phái người đi tìm." Lăng Tuần ghét bỏ đẩy Kỳ Liên Ngọc đang say xỉn ra, dặn dò ông Tần: "Đi điều tra người tên Dịch Toại đó."
"Vâng." Ông Tần nhận lệnh xong, lập tức liên lạc với đám đàn em bên dưới đi tìm người, còn tự mình đến nơi làm việc của Dịch Toại.
Văn phòng luật sư Vĩnh Hi, Dịch Toại vừa bế người rời đi, những người khác lập tức nhao nhao cả lên, mất sạch dáng vẻ tinh anh dè dặt thường ngày.
"A a a a, không ngờ sếp lại bế Omega đến văn phòng! Tôi chắc chắn là mù rồi!"
"Đúng đó, cây sắt trổ hoa rồi!"
Lâm Hiếu đang dọn dẹp ở đại sảnh, cậu ta đến đây để thay thế Trình Lập. Giám đốc Trương dặn cậu ta dọn lại một lượt những chỗ mà Trình Lập đã dọn. Nếu ban nãy cậu ta không nhìn lầm, Omega bị bế đi chính là Trình Lập.
Ông Tần giả làm khách hàng bước vào văn phòng luật, thái độ của lễ tân rất tốt, ông mượn cớ đi vệ sinh, bắt đầu dò la tung tích của Dịch Toại. Nếu đã tan làm, ông sẽ báo cho đám đàn em khác đến nhà của anh ấy tìm, còn phải báo cho cả đám anh em đang tản ra tìm ở bờ sông nữa.
"Chào ông, ông không tìm thấy nhà vệ sinh à?" Đúng lúc Lâm Hiếu vừa đi qua thu rác. Rõ ràng đã tan làm rồi, không biết tại sao người này còn đến đây.
"Không, tôi chỉ xem loanh quanh chút thôi." Ông Tần ngậm điếu thuốc, đi lên tầng ba.
Lâm Hiếu nhớ lại lời mà ban nãy trợ lý của tổng giám đốc Dịch nói, vội đuổi theo: "Thưa ông, sếp không cho người lên tầng ba."
Ông Tần mỉm cười, vậy là vẫn còn ở đây: "Được, tôi không lên. Phải rồi, cậu đến đây bao lâu rồi? Ngày nào sếp của các cậu cũng tận tụy thế à?"
Lâm Hiếu thật thà trả lời: "Tôi mới đến, hôm nay... Hình như sếp có đưa... Một Omega đến."
Hình như người đó còn là Trình Lập nữa. Lâm Hiếu có chút không hiểu, rõ ràng ban ngày vẫn là nhân viên tạp vụ, sao tối đến lại ở cùng sếp của Vĩnh Hi? Nói thật, cậu ta hơi ghen tị với Trình Lập.
"Biết rồi, cảm ơn cậu!" Ông Tần đã có được câu trả lời mình muốn, quay người đi ra ban công tầng hai, thấy bốn bề không người, ông lập tức trèo qua cửa sổ, leo lên vị trí tầng ba.
Trong văn phòng, Dịch Toại bị pheromone của Trình Lập dụ dỗ đến tâm thần bất ổn. Anh ấy vội vàng dán miếng dán dự phòng cho Trình Lập. Đợi cậu đỡ run rẩy, Dịch Toại mới hỏi: "Trình Lập, xảy ra chuyện gì vậy?"
"Anh Dịch... Tôi, tôi ở gầm cầu, người kia phát hiện tôi là Omega, tên đó muốn..." Trình Lập sợ hãi, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Dịch Toại cảm thấy vô cùng phẫn nộ. Là một luật sư, hàng năm anh ấy tiếp xúc với vô số vụ án Omega bị xâm hại, xét cho cùng vẫn là do luật pháp chưa đủ hoàn thiện. Dựa theo quy định của pháp luật, chỉ cần bị đánh dấu hoàn toàn mà Alpha lại sẵn lòng chịu trách nhiệm, về cơ bản không cần ngồi tù. Chỉ khi liên quan đến tổn thương tuyến thể, mức án mới nặng hơn nhiều.
"Đừng sợ, tôi sẽ giúp cậu." Dịch Toại nhấn đường dây nội bộ, dặn trợ lý mang đến một ly sữa nóng. Lúc Trình Lập giơ tay lên, Dịch Toại phát hiện tay phải của cậu có vết thương. Anh ấy đau lòng đề nghị đưa cậu đến bệnh viện.
"Không cần đâu, cảm ơn anh, tôi không đến bệnh viện." Dịch Toại hết cách, đành bảo trợ lý lấy hộp y tế đến, tự mình băng bó cho Trình Lập.
Để xoa dịu nỗi sợ hãi của cậu, Dịch Toại bắt chuyện: "Tôi sẽ giúp cậu kiện tên đó, bắt đối phương ngồi tù, đừng sợ. Gầm cầu không an toàn, hàng năm đều xảy ra đủ loại án mạng. Gần văn phòng luật có mấy căn nhà, an ninh khá tốt, lát nữa tôi đưa cậu qua đó ở."
Trình Lập lắc đầu, không chịu nhận, Dịch Toại vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng. Đã đến mức phải ở gầm cầu, chắc chắn cuộc sống của cậu rất khó khăn.
Băng bó vết thương xong, Trình Lập hỏi: "Anh Dịch, người kia bị bắt chưa ạ?"
"Ừ, bảo an đã đưa đối phương đến đồn cảnh sát rồi. Tôi có bạn học trực ban vào tối nay, tôi gọi điện hỏi thăm tình hình một chút, cậu đừng đi vội."
"Vâng, phiền anh quá."
Ngoài cửa sổ, ông Tần nghe mà nhíu mày. Tên Đồng Hôi chết tiệt, trực ban kiểu gì thế không biết, cũng may là Trình Lập thoát khỏi tên đàn ông kia, sau đó chạy ra được.
Có được tin tức, ông Tần phái người theo dõi, sau đó về báo cho Lăng Tuần. Lăng Tuần còn chưa nghe hết lời, biết Trình Lập đang ở Vĩnh Hi, hắn vội vã lái xe chạy tới.
Trên đường đi, hắn tự nghĩ ra mấy lý do thích hợp nhưng lại không thể để Trình Lập cảm thấy mình đang quan tâm cậu. Lúc chờ đèn đỏ, Lăng Tuần đấm vào vô lăng. Trình Lập dám cắm sừng hắn, lúc xảy ra chuyện cũng chỉ biết đi tìm Dịch Toại, hắn tuyệt đối không thể bỏ qua cho cậu như vậy.
Nghĩ nửa ngày, Lăng Tuần cũng không nghĩ ra được lý do nào, thế là hắn cứ ngồi lì trong xe dưới lầu Vĩnh Hi. Đợi nửa tiếng, Trình Lập khoác một chiếc áo vest đen đi xuống, tên khốn Dịch Toại kia đi ngay sau cậu. Lăng Tuần siết chặt nắm đấm, hận không thể giết chết bọn họ.
Nghĩ hồi lâu, Lăng Tuần gọi điện cho Kỳ Liên Ngọc, bảo cậu ta giúp tra người con nuôi kia của Hoàng Dịch Đức. Lấy được số điện thoại, hắn hẹn địa điểm gặp mặt với đối phương.
Lúc Lăng Tuần gặp người, Hoàng Hạo đang ngồi ở quán lề đường với dáng vẻ cà lơ phất phơ. Lăng Tuần đeo khẩu trang, nói ngắn gọn súc tích: "Hoàng Dịch Đức qua đời rồi, trước khi chết có để lại hai cái thẻ ngân hàng, hiện chúng đang ở chỗ học trò của ông ấy là Trình Lập. Đây là địa chỉ của cậu ta."
Nghe thấy thẻ ngân hàng, mắt Hoàng Hạo sáng rực. Hắn ta chẳng thèm quan tâm Lăng Tuần là ai, chỉ vội vàng lưu số của Trình Lập lại.
Lăng Tuần giẫm lên vũng nước trên đất, nước bẩn bắn lên khiến hắn vô cùng ghét bỏ. Hắn lại nhận được ảnh do ông Tần gửi về, không ngờ Trình Lập lại đến nhà của Dịch Toại. Tấm ảnh bị hắn vò nhàu nát, tận đáy lòng Lăng Tuần xuất hiện một suy nghĩ “quả nhiên là vậy”. Trình Lập, quả nhiên cậu không có mối quan hệ trong sạch với tên Dịch Toại kia.
Tầng dưới của văn phòng luật sư Vĩnh Hi, vừa ra ngoài, Trình Lập run lên một cái. Dịch Toại tưởng cậu lạnh, vội vàng đề nghị đưa cậu đến chỗ ở trước. Trình Lập không muốn lắm, có điều cũng sợ lại gặp phải chuyện tương tự. Dằn vặt hồi lâu, cậu vẫn bị Dịch Toại đưa đến một căn hộ cao cấp gần đó.
Dịch Toại rất vui. Lúc đưa Trình Lập vào nhà có yêu cầu nhập dấu vân tay, cậu không muốn, thế là anh ấy cũng không ép buộc. Trong nhà có đầy đủ mọi thứ, thậm chí còn có quần áo và đồ ngủ vừa vặn với vóc người Trình Lập.
Dẫn Trình Lập vào phòng, Dịch Toại quay đầu nói: "Trình Lập, cậu cứ ở lại đây trước đi, dù sao nhà tôi cũng để trống. Nếu cậu thấy áy náy, mỗi tháng đóng tiền điện nước và phí quản lý giúp tôi là được."
Trình Lập nắm chặt vạt áo: "Không cần đâu, cảm ơn anh Dịch, ngày mai tôi sẽ ra ngoài thuê nhà."
Dịch Toại nhìn ra được thực ra trên người Trình Lập chẳng còn đồng nào, chỉ là không tiện nói thẳng nên đành phải tiếp tục khuyên: "Nhà trọ nhỏ bên ngoài cũng không an toàn lắm đâu. Suy cho cùng chỗ tôi cũng để trống, cậu cứ coi như là giúp tôi làm ấm nhà. Phải rồi, tôi còn mấy căn gần đây nữa, thuê giúp việc dọn dẹp cũng tốn kém lắm, chi bằng cậu giúp tôi trông coi dọn dẹp luôn, tạm thời cứ như vậy đã."
Dịch Toại đang giúp mình, Trình Lập hiểu rất rõ. Cậu cũng biết mình không thể cứ thế nhận lòng tốt của người ta, bèn hỏi: "Anh Dịch, tại sao anh lại muốn giúp tôi?"
Dịch Toại mỉm cười rồi vỗ vào sô pha, ra hiệu cho Trình Lập ngồi xuống, sau đó nói: "Tôi đã mất đi một người rất quan trọng, cậu có vài nét giống người đó. Tôi muốn bảo vệ cậu, nói vậy... Cậu có thể hiểu không?"
Trong lòng Trình Lập có chút tò mò nhưng khi đối diện với vẻ mặt bi thương của Dịch Toại, cậu càng đoán rằng người mà anh ấy nói đến, rất có thể đã không còn để anh ấy bù đắp được nữa. Chính vì vậy, anh ấy mới trút sự áy náy này lên người cậu.