Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 80: Không ngóc đầu lên được.

Trước Sau

break

Ngủ một giấc, lúc tỉnh lại, Trình Lập phát hiện mình đang ở trên một chiếc ô tô phiên bản kéo dài, quần áo vẫn là bộ thay từ hôm qua. Thấy cậu tỉnh, Lăng Tuần nói: "Lát nữa thả cậu ở cổng nhà Tạ Phong, cậu tự mình đi vào. Nhớ lấy thiệp mời ở chỗ Trang Ly."

Trình Lập đáp "ừ", miễn không ai phát hiện quan hệ giữa cậu và Lăng Tuần là được. Xe chạy thêm mười mấy phút nữa thì dừng bên đường, dọc đường đi toàn là hoa hồng tươi. Vừa xuống xe, hương thơm nồng nàn tỏa ra.

Trước khi xuống xe, Lăng Tuần tự tay dán cho Trình Lập một miếng dán cách ly pheromone, còn bắt cậu đeo một chiếc đồng hồ điện tử lên tay. Nhà tạo mẫu trang điểm cho Trình Lập theo phong cách hơi trưởng thành, đeo đồng hồ điện tử vào lại trông như học sinh cấp ba.

Trình Lập không quen nên xoay dây đồng hồ. Lăng Tuần cảnh cáo: "Đừng có tháo ra. Trước khi về, tôi sẽ dùng cái này để liên lạc với cậu. Ngoài ra, đừng có tiếp xúc với những kẻ không nên tiếp xúc ở tiệc đính hôn của người ta, hiểu không?"

Trình Lập gật đầu, cậu biết Lăng Tuần đang cảnh cáo cậu phải an phận. Thực tế ngoài Lăng Tuần ra, cậu chưa từng thân mật với ai khác, chỉ tiếc là hắn không tin cậu.

"Trang Ly, đi!"

Xe phóng đi mất. Thoát khỏi tầm mắt của Lăng Tuần, Trình Lập tưởng mình sẽ thấy thoải mái hơn, nhưng không có hắn, lúc cậu đi vào một mình, nhìn cảnh người đến người đi bên trong, cậu có chút rụt rè.

Trang viên rất lớn, phủ đầy hoa tươi các loại, tông màu chủ đạo là màu đỏ, trông rất rựcó rỡ. Tạ Phong và Lý Triệu mặc vest đen cùng tông màu, trông vừa chói lóa vừa xứng đôi.

Trình Lập định tìm một góc nào đó ngồi, nào ngờ Tạ Phong đã thấy cậu, thế là cậu ta dắt Lý Triệu qua chào hỏi. Trình Lập cảm thấy sợ hãi vì được quan tâm quá mức, đành nở một nụ cười gượng gạo.

Tạ Phong đã biết chuyện của Trình Lập và Lăng Tuần. Thật ra trước đây cậu ta còn chơi bời hơn nên cũng chẳng có gì để nói, chỉ kéo Trình Lập ra một bên.

"Hôm nay tôi cố tình mời cậu đến là để báo cho cậu biết, nhà tôi xảy ra chút chuyện... Cái... Giới tính thứ hai của tôi, cậu nhất định phải giữ bí mật." Tạ Phong nói với vẻ mặt nghiêm trọng. Trình Lập cũng chưa bao giờ nói chuyện cậu ta là Omega ra ngoài, cậu chỉ gật đầu.

"Chuyện này, Lý Triệu cũng không biết. Cậu mà để lộ ra ngoài, tôi sẽ... Sẽ giết cậu, hiểu không?"

Trình Lập đảm bảo mình sẽ không nói lung tung, lúc này Tạ Phong mới vui vẻ bỏ đi.

Như ý nguyện tìm được một góc ít người, Trình Lập đến khu ăn uống lấy một miếng bánh ngọt nhỏ rồi ngồi xuống. Ăn xong, cũng không có việc gì làm nên cậu cứ nhìn dòng người qua lại trong sân. Đa số mọi người đều đi cùng bạn bè, người quen với cậu rất ít. Dựa vào sô pha, cậu gần như ngủ gật.

"Hi, sao anh lại ở đây?"

Trình Lập mở mắt, bắt gặp đôi mắt sáng long lanh của Kỳ Liên Ngọc.

"Tạ Phong là bạn học cấp hai của anh."

"Ồ..." Kỳ Liên Ngọc nở nụ cười đầy ẩn ý. Thời niên thiếu Tạ Phong học ở bên nhà mẹ, sau này mới quay về Tạ gia ở Kinh Đô. Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu ta lại chạy đến thành phố Bạch Lạc làm ăn, ai cũng biết chuyện này.

"Anh họ của em đâu?" Kỳ Liên Ngọc nhìn đông ngó tây, như thể Lăng Tuần sẽ đến cùng Trình Lập vậy.

"Anh tự mình đến."

"Ồ, còn em đến cùng Mục Tử Hòa. Anh ta không quen ai ở đây, hay là hai người làm bạn với nhau nhé?" Nói rồi, Kỳ Liên Ngọc đẩy Mục Tử Hòa ngồi xuống bên cạnh, cười hì hì ghé vào tai anh ta: "Tôi phải đi chào hỏi trưởng bối, cậu chơi với Trình Lập đi."

So với vẻ gượng gạo của Trình Lập, Mục Tử Hòa có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. Bộ vest trắng làm nổi bật khí chất yêu kiều của anh ta, là một Alpha nhưng mọi cử chỉ của Mục Tử Hòa đều toát lên vẻ quyến rũ.

"Uống rượu không?" Mục Tử Hòa đưa một ly sâm panh cho cậu.

Trình Lập lắc đầu: "Tôi không biết uống."

"Đàn ông không biết uống rượu thì sao được?" Mục Tử Hòa nở nụ cười. Trình Lập cứ cảm thấy trên người anh ta có một luồng khí tức nguy hiểm, không muốn đến quá gần.

"Lăng Tuần... Và Mục Duyên đến rồi." Mục Tử Hòa chỉ ra cửa, cố ý nói cho Trình Lập biết.

Không biết có phải Trình Lập hoa mắt không, cậu cảm thấy quần áo Lăng Tuần và Mục Duyên mặc là cùng một kiểu, giống như đồ đôi. Cũng phải, họ vốn là vợ chồng chưa cưới, càng thêm xứng đôi.

"Trình Lập, là một Omega, cậu không cảm thấy mình sống quá ngột ngạt à?"

"Cái gì?"

"Tôi nói này, nếu có cơ hội làm Alpha, cậu có muốn không?"

Phát ngôn này của Mục Tử Hòa có phần gây sốc, thế nhưng Trình Lập không mấy quan tâm đến chuyện của người khác nên không trả lời.

Mục Tử Hòa xoay ly rượu, ánh mắt lướt một vòng quanh sân.

"Thật ra, chắc là Lăng Tuần khá thích cậu đấy? Nói thật, tôi cũng khá thích cậu."

Trình Lập khó hiểu nhìn anh ta, suy cho cùng Mục Tử Hòa nói câu này với giọng điệu như đang đùa.

"Những gia tộc ở Kinh Đô này có mối quan hệ đan xen phức tạp, nhiều đời liên hôn, nắm giữ khối tài sản và quyền lực mà người thường khó lòng ngước tới. Trình Lập, nếu muốn trèo lên cao, cậu hoàn toàn có thể thay đổi bản thân, hoặc là kéo Lăng Tuần từ trên mây xuống. Dù thế nào cũng tốt hơn là tự ai oán, sau đó lên mạng tìm người hỏi han."

Trình Lập trợn tròn mắt. Người duy nhất mà cậu từng trò chuyện là một blogger, cũng là Omega. Sao Mục Tử Hòa lại biết?

Mục Tử Hòa cười cười: "Xin lỗi nhé. Chỉ là bạn qua mạng thôi nhưng đã gặp mặt rồi, thừa nhận cũng chẳng sao. Tôi là Alpha, nhưng tôi cũng từng giống như cậu, là một Omega cấp thấp, cảm giác biến thành Alpha rất tuyệt đấy."

Trình Lập không dám tin vào tai mình. Giới tính thứ hai là bẩm sinh, sao có thể chuyển đổi được? Cậu bị Mục Tử Hòa khơi dậy trí tò mò, đang định hỏi thêm thì anh ta đã bưng ly rượu rời đi, ung dung đi lại giữa đám đông.

Bên ngoài đám đông, Lăng Tuần vừa hàn huyên với các trưởng bối và anh em, vừa liếc mắt nhìn Trình Lập. Hắn phát hiện cậu đang co rúm ở một góc, tuy nhiên ánh mắt lại đang tìm kiếm trong đám đông. Hắn vốn tưởng Trình Lập đang nhìn mình, cho đến khi hắn thấy Dịch Toại.

Sao cứ như âm hồn không tan vậy?

Lăng Tuần đang định qua mắng Trình Lập vài câu, nửa sau của tiệc đính hôn bắt đầu. Trưởng bối của Lý gia và Tạ gia lần lượt lên phát biểu, thông báo tin vui đính hôn của hai người.

Trình Lập nhìn khung cảnh long trọng, bất giác thầm gửi lời chúc phúc. Lăng Tuần đi đến bên cạnh cậu, nói nhỏ: "Cậu vừa nhìn gì đấy? Tôi bảo cậu chú ý những gì, cậu quên rồi à?"

"Tôi có nhìn gì đâu." Mắt Trình Lập nhìn lên sân khấu, sợ bị người ta phát hiện Lăng Tuần đang đứng cùng cậu, cảm giác này khiến cậu vô cùng hoảng sợ.

Giây tiếp theo, chuyện khiến cậu bất an hơn nữa đã xảy ra. Mục Duyên cũng bước tới, khoác tay Lăng Tuần một cách thân mật, cười tươi nhìn cậu.

"Chào cậu, tôi tên Mục Duyên."

Trước sự đường hoàng của Mục Duyên, Trình Lập chỉ cảm thấy như có gì đó nghẹn ở cổ họng. Ngay cả nói cũng không rõ ràng, một lúc lâu sau cậu mới đáp lại được: "Trình... Trình Lập."

Cảm giác này thật sự quá tồi tệ, chỉ đối mặt một giây, Trình Lập đã bị cảm giác xấu hổ đè nén đến mức phải cúi đầu.

Lăng Tuần bất mãn nhìn người bên cạnh, hắn bình thản rút tay mình ra.

"Trình Lập à, tôi thấy cậu có vẻ hơi quen mắt, chúng ta đã từng gặp nhau chưa?" Dường như Mục Duyên không quan tâm đến quan hệ giữa cậu và Lăng Tuần chút nào, cứ tự nhiên bắt chuyện cậu. 

"Chưa, chưa gặp." Trình Lập sợ đến mức nói lắp bắp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương