Kỳ Liên Ngọc là khách quen, vừa đến đã có người mời cậu ta đi. Trình Lập bị cậu ta bỏ lại trong phòng riêng, bảo cậu đợi đối tượng hẹn hò của cậu ta đến.
“Người em hẹn dễ nhận ra lắm, tóc đen ngắn và mắt xanh, là một Alpha lai cực kỳ đẹp trai. Đối phương biết số phòng rồi.”
Trình Lập cũng không dám đi đâu, chỉ ngồi yên trong phòng. Không biết qua bao lâu, Kỳ Liên Ngọc say khướt quay lại, kéo Trình Lập xuống sảnh chính tầng một, thần bí ghé vào tai cậu nói: “Có tiết mục bất ngờ đấy.”
Toàn bộ đèn trong quán vụt tắt, trên sân khấu lộng lẫy, tấm màn được kéo ra, chính giữa dựng một cây cột thép. Vài vũ công gợi cảm uốn éo bước ra, người đứng ở vị trí trung tâm là một Alpha điển trai đeo mặt nạ che nửa mặt. Thân hình của anh ta rất đẹp, vũ đạo bốc lửa, khi nhạc nổi lên được một nửa, Alpha kia nhảy lên cây cột thực hiện những động tác khó, không ít người bắt đầu ném tiền lên sân khấu.
Kỳ Liên Ngọc cũng huýt sáo theo, mùi pheromone trong sảnh dần dần lan tỏa. Điệu nhảy kết thúc, người dẫn chương trình bước ra thông báo: “Bây giờ là thời gian bất ngờ bí mật của CK! Hôm nay, Nữ Hoàng kính yêu của chúng ta sẽ chọn một bạn nhảy, sau đó cùng biểu diễn.”
Tiếng hò reo không ngớt, Kỳ Liên Ngọc cười khúc khích giải thích với cậu: “Nữ Hoàng là biệt danh của Alpha vừa nhảy ban nãy, nghe đồn kỹ năng của anh ta tốt lắm.”
Trình Lập đỏ mặt, những nơi thế này khiến cậu cảm thấy không thoải mái, nhưng Kỳ Liên Ngọc không cho cậu đi, cậu lại không dám tự ý rời khỏi.
“Từ lúc vào cửa, mỗi vị khách quý đều đã được đóng một con dấu huỳnh quang mang số lên tay. Tiếp theo, mời mọi người nhìn lên màn hình lớn, Nữ Hoàng sẽ chọn con số mình yêu thích.”
Nữ hoàng luôn đeo mặt nạ, giọng nói lạnh lùng: “Số 16.”
Tất cả mọi người đều giơ cổ tay lên xem số của mình. Trình Lập cũng nhìn qua, may quá, không phải cậu, cậu là số 19.
Không thấy ai lên sân khấu, Kỳ Liên Ngọc huých cậu một cái: “Làm gì đấy? Lên đi chứ.”
“Không phải anh.”
Kỳ Liên Ngọc cười chê cậu là đồ nhà quê, giúp cậu xoay tay lại để xem: “Này, đây là số 16, phải nhìn theo góc con dấu của nhân viên mới đúng số.”
“Anh không đi.” Trình Lập kháng cự, quay người bỏ chạy. Tất cả mọi người đều sững sờ, bởi vì thường những người đến đây chơi, nếu không muốn tham gia trò chơi thì không cần nhận số. Nhưng một khi đã nhận số thì mặc định là sẽ tham gia.
Người dẫn chương trình ra hiệu bằng mắt cho bảo vệ bên ngoài, lập tức có hai Beta vạm vỡ đến khiêng Trình Lập lên sân khấu.
“Woa, vị khách may mắn của ngày hôm nay đã xuất hiện! Mời toàn hội trường bật đèn!”
Ánh đèn đột ngột sáng bừng, Trình Lập theo phản xạ đưa tay che mắt nhưng cũng chính vì vậy mà cậu có thể nghe rõ những lời bàn tán của người bên dưới về mình.
“Trời đất, cậu ấm nhà nào đây? Cái gu ăn mặc theo phong cách ăn mày bình dân à? Đúng là mất mặt giới Omega chúng ta mà.”
Một Omega khác phụ họa: “Rốt cuộc sao loại người này có thể vào được đây thế? Tôi thấy cái áo cậu ta đang mặc giống hệt cái áo ông bác làm vườn nhà tôi từng mặc, đúng là hàng chợ.”
Sắc mặt Trình Lập trắng bệch, hô hấp cũng bắt đầu trở nên khó khăn. Cậu không hiểu tại sao mình lại phải chịu đựng những lời sỉ nhục này. Thấy cậu sắp không chịu nổi mà ngã quỵ, Nữ Hoàng bước đến đỡ lấy cậu, ghé vào tai cậu nói nhỏ: “Đừng lên tiếng, cứ đi theo tôi là được.”
Nhưng Trình Lập lại bất động. Sân khấu đặc biệt của CK chưa bao giờ sôi động đến thế, Nữ Hoàng liếc nhìn Kỳ Liên Ngọc ở dưới sân khấu, thấy cậu ta đang cười ngông cuồng cũng đành bất lực tiếp tục trò chơi. Anh ta nhảy những điệu nhảy nóng bỏng bên cạnh Trình Lập, thỉnh thoảng lại chạm vào người cậu. Thế nhưng, người lẽ ra phải cùng nhảy lại giống như một khúc gỗ, chỉ đứng đó úp mặt vào tay không hề cử động.