“Tôi sẽ sớm tìm việc mới, giám đốc Hứa.”
Hứa Kỳ hơi ngạc nhiên, rồi chợt nhận ra có lẽ Trình Lập không phải loại người a dua nịnh hót, bèn dịu giọng nói: “Tôi cũng không có ý gì. Hồ sơ của cậu có chút vấn đề, tìm việc mới sẽ không dễ đâu. Thôi, hôm nay theo quy định, trừ lương nửa ngày. Từ mai cậu phụ trách dọn dẹp tầng ba, khu phòng kinh doanh.”
“Dạ, tôi hiểu rồi, tôi đi làm việc đây.”
Ra khỏi phòng, Trình Lập có cảm giác mọi người xung quanh đều đang cười thầm. Tổ trưởng tổ vệ sinh đi tới hỏi: “Bị giám đốc mắng hả? Đang yên đang lành sao lại nghỉ nửa buổi thế?”
Trình Lập đáp: "Tôi trót ngủ quên."
Chị Trần cũng nhìn thấy vết đỏ ở cổ cậu, bật cười: “Hiểu mà hiểu mà, có người yêu rồi khác hẳn ha. Đối tượng của em là Alpha, Beta hay Omega thế?”
“Hả?” Trình Lập ngơ ngác, chị Trần chỉ tay lên cổ cậu: “Vào nhà vệ sinh soi gương đi là biết.”
Vừa vào nhìn gương, Trình Lập lập tức hiểu vì sao mọi người lại nhìn cậu như thế. Cái dấu kia rõ ràng quá...
Ra ngoài, chị Trần kéo cậu qua một bên, bôi cho ít kem che khuyết điểm:
“Được rồi, lần sau chú ý nhé. Trẻ tuổi mà, chuyện này cũng bình thường.”
Trình Lập đỏ bừng cả mặt. Khi Lăng Tuần gọi lên ăn trưa, cậu không dám đi. Không ngờ hắn lại tự xuống tìm, khiến cậu sợ người khác thấy, đành vội vàng đi theo.
“Lại đây, ăn đi.” Lăng Tuần bình thản mở hộp cơm.
Trình Lập thấy hơi mất tự nhiên. Chuyện tối qua cậu nhớ không rõ, chỉ mơ hồ rằng mình đã nói mấy câu “thích”...
Lăng Tuần mỉm cười nhìn cậu: “Sao trông em ngại ngùng thế?”
“Em... Chúng ta... Tối qua...”
Lăng Tuần lập tức hiểu ý, cố tình đùa: “Tối qua em cứ nói thích anh suốt, còn hôn anh mãi. Không nhớ thật à?”
“Em không nhớ đâu, chắc anh bịa đấy.”
Lăng Tuần giả vờ bực, nhét đũa vào tay cậu: “Đúng là đồ vô ơn. Quấn lấy anh cả tối mà giờ lại không nhận.”
Lăng Tuần bày ra vẻ mặt khiếp sợ, Trình Lập cũng không có cơ hội uống rượu mấy, bởi vậy nên cậu cũng không phân biệt được thế nào là thật, thế nào là giả. Nghĩ vậy, cậu vội vàng cười làm lành với Lăng Tuần: “Là em nói bậy, anh nói đúng, được chưa?”
“Vậy thì bù lại đi. Hôm nay anh không tăng ca, em cũng tan sớm, cùng anh ra ngoài một lát.”
Trình Lập hơi do dự, không chịu đồng ý. Cậu không biết Lăng Tuần lại định đưa mình đi đâu, cậu vẫn thấy ở nhà sẽ thoải mái hơn.
“Không đi đâu xa, chỉ xem một trận đấu thôi.”
“Được.” Xem trận đấu có lẽ sẽ không nhàm chán như thế.
Lăng Tuần cúi xuống hôn lên môi cậu, gắp cho cậu thật nhiều thức ăn. Ăn xong, hắn định dẫn cậu tới phòng nghỉ trưa, nhưng Trình Lập vẫn còn ngại chuyện tối qua, nên vội từ chối: “Hứa Kỳ biết chuyện của chúng ta rồi. Ở công ty mình nên giữ khoảng cách thì hơn.”
Ý này vừa hay cũng trùng với suy nghĩ của Lăng Tuần, thấy Trình Lập biết điều như vậy, hắn gật đầu đồng ý.
Nhưng buổi trưa vẫn không nghỉ được. Phó tổng giám đốc của tập đoàn Truyền thông Chu Thị, Thôi Lâm, đến công ty.
Ban đầu hợp đồng đã ký xong, bản hợp đồng mà Trang Ly mang đến dọa Trình Lập vốn chỉ là giả. Nhưng giờ Thôi Lâm lại muốn lật kèo, khiến Lăng Tuần bực mình đến mức muốn đuổi thẳng.
Thôi Lâm vẫn cố nở nụ cười nịnh: “Tổng giám đốc Lăng, vốn dĩ hôm qua hợp đồng mua lại đã ký rồi, tôi không có ý kiến gì. Nhưng hôm nay Chu nhị gia tới công ty, còn mang theo bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần có chữ ký của tổng giám đốc Chu từ một tuần trước. Giờ anh ta mới là cổ đông lớn nhất, có lẽ hợp đồng của chúng ta phải xem xét lại rồi.”
Lăng Tuần lười chẳng muốn đôi co với hắn ta, lạnh giọng nói: “Nếu tổng giám đốc Thôi đã không quyết định được, vậy thì mời Chu nhị gia đến nói chuyện trực tiếp với tôi đi.”
Thôi Lâm tiu nghỉu rời khỏi văn phòng, Lăng Tuần nhìn chiếc ly trà hắn ta vừa dùng qua trên bàn, chỉ thấy chướng mắt, nhấc tay ném thẳng xuống đất, vỡ choang.
Cậu nhân viên vệ sinh beta mới được phân về nghe thấy tiếng động trong phòng, vội vàng đẩy cửa vào hỏi: “Tổng giám đốc Lăng, bây giờ tôi dọn được chưa?”
Lăng Tuần đã bình tĩnh hơn, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, sau đó bảo Trang Ly chuẩn bị cho cuộc họp toàn công ty vào buổi chiều.
Hôm đó là ngày đầu tiên Trình Lập được điều sang bộ phận kinh doanh. Cậu nhanh chóng nhận ra bầu không khí ở đây khác hẳn các phòng ban khác, ai nấy đều căng như dây đàn. Vừa ăn trưa xong, họ đã hô khẩu hiệu hừng hực như được tiếp thêm máu gà.
Trưởng phòng kinh doanh là Đồng Lệ Lệ, một nữ Alpha có thành tích bán hàng xuất sắc. Khi dẫn mọi người hô khẩu hiệu, cô ta đặc biệt có khí thế, giọng nói dõng dạc, khiến cả đội như được truyền lửa. Trình Lập đang cúi đầu quét dọn bên cạnh, đôi lúc còn bị âm thanh to đến mức giật cả mình.
Đột nhiên, Đồng Lệ Lệ quay sang nhìn cậu: “Cậu kia, lại đây, hô cùng mọi người đi.”
Trình Lập ngơ ngác chỉ vào bản thân, thấy cô ta gật đầu thì vội vàng lắc đầu lia lịa: “Giám đốc Đồng, tôi chỉ là nhân viên vệ sinh thôi, chắc không cần đâu.”
“Không được.” Cô ta nghiêm giọng: “Đã vào bộ phận kinh doanh là người của tôi, mau lên.”
Trình Lập vốn ít nói, không quen lớn tiếng, nên khi hô khẩu hiệu cùng mọi người, giọng cậu nhỏ xíu. Tuy vậy, cậu vẫn rụt rè giơ tay theo nhịp hô. Đúng lúc ấy, Trang Ly đến báo cuộc họp, trông thấy cảnh này thú vị, còn quay video gửi cho Lăng Tuần xem.
Khi mọi người kết thúc phần hô khẩu hiệu và bắt đầu nghỉ trưa, Trình Lập tranh thủ làm nốt phần việc buổi sáng, dọn dẹp xong cũng đã ba giờ chiều. Bộ phận kinh doanh là nơi áp lực cao, khách ra vào liên tục, đồ ăn thức uống cũng nhiều, nên việc dọn dẹp không hề nhẹ.
Làm xong xuôi hết thảy thì đã gần sáu giờ, cả phòng chỉ còn mỗi giám đốc Đồng của bộ phận kinh doanh mới từ bên ngoài về. Trình Lập định quay lại bộ phận hậu cần để chấm công, nhưng lại bị Đồng Lệ Lệ gọi lại: “Tiểu Trình, cậu là beta đúng không? Theo tôi thấy, với ngoại hình và khí chất của cậu, nếu làm nhân viên kinh doanh thì nhất định sẽ có tương lai.”
Trình Lập vội xua tay: “Không được đâu ạ, tôi không giỏi giao tiếp.”
Đồng Lệ Lệ vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cô ta kéo cậu vào phòng làm việc, còn rót cho cậu ly cà phê. Cô ta kiên nhẫn khuyên nhủ, nói đủ điều, cuối cùng lại mang tiền ra dụ dỗ: “Cậu làm nhân viên vệ sinh thì được bao nhiêu chứ? Tôi nói cho cậu biết, nhân viên kinh doanh ở đây lương trung bình tháng nào cũng hơn hai mươi triệu. Đừng có quay lưng với tiền bạc, theo chị làm đi, đảm bảo cậu phát tài!”
“Thật sự không được đâu, cảm ơn giám đốc Đồng.” Điện thoại trong túi rung liên hồi, Trình Lập đoán chắc là Lăng Tuần đang gọi. Thấy cậu không lay chuyển, Đồng Lệ Lệ đành vẫy tay để cậu đi.
Trình Lập ra khỏi phòng, chấm công xong mới gọi lại cho Lăng Tuần. Đầu dây bên kia, giọng hắn trầm thấp, có vẻ không vui: “Em làm sao vậy hả? Chỉ quét dọn thôi mà bận hơn cả ông chủ như anh à?”
Trình Lập rối rít xin lỗi, Lăng Tuần không muốn mất thời gian, bảo cậu ra bãi đỗ xe.
Thắt dây an toàn xong, Trình Lập tò mò hỏi: “Anh định cho em đi xem trận đấu gì thế?”
Lăng Tuần cười, giữ bí mật: “Đến nơi rồi em sẽ biết.”
Lăng Tuần đưa Trình Lập đến nhà thi đấu quyền anh lớn nhất trong thành phố. Nhìn tấm poster ngoài cửa, Trình Lập mới biết thì ra hắn dẫn mình đi xem một trận quyền anh. Vừa bước vào trong, không khí sôi động ùa đến, người thì hò reo cổ vũ, người thì hét lên kinh ngạc.
Hai người được sắp chỗ ngồi ở hàng ghế đầu. Trên sàn đấu, hai Alpha với thân hình vạm vỡ đang đánh nhau kịch liệt, Trình Lập nhìn đến ngẩn ngơ. Kiểu trận đấu như thế này quả thực khiến máu trong người sôi lên.