Trình Lập lặng lẽ quan sát cho đến khi bóng dáng họ khuất hẳn.
Trong lòng cậu chua xót vô cùng, Trình Lập rất sợ Lăng Tuần thật sự đã có người khác. Nếu đúng là như vậy, cho dù cậu có thích hắn đến đâu thì nhất định cũng phải chia tay.
Cậu ngồi ở cửa một lúc lâu, cuối cùng cũng đợi được họ ra ngoài. Người phục vụ lái xe của họ đến, hai người không lên cùng một chiếc xe.
Trình Lập đợi Omega kia đi rồi mới cẩn thận gõ cửa sổ xe của Lăng Tuần. Nhìn thấy khuôn mặt vừa ấm ức vừa tức giận của Trình Lập, hắn chỉ cần nghĩ một chút là biết chuyện gì đã xảy ra.
Còn không phải là do cha hắn hay sao? Ngày nào cũng thúc giục hắn ra ngoài với Mục Duyên, hắn không thể từ chối, đành phải đưa đối phương ra ngoài một chuyến. Trớ trêu thay, dù gì Mục Duyên cũng là một ngôi sao, không chỉ phải che chắn kín mít mà còn buộc chọn nơi vắng người, thế nên mới loanh quanh đến cửa hàng đồ chơi gần nhà.
"Mau lên xe đi." Trên mặt Lăng Tuần không hề có một chút dấu hiệu hoảng loạn nào. Hắn kéo Trình Lập đi một đoạn, thấy sắc mặt cậu trắng bệch, im lặng không nói lời nào, Lăng Tuần bèn cho xe tấp vào lề rồi đặt một nụ hôn lên khóe môi cậu.
"Bé cưng à, sao lại không vui rồi?"
Trình Lập đã suy nghĩ rất nhiều trên đường đi, còn chuẩn bị sẵn một bài diễn văn trong đầu, vốn định sẽ đường đường chính chính chất vấn, nhưng lúc sau lại cảm thấy sự việc chưa đến mức đó.
Đầu óc trống rỗng, Trình Lập theo bản năng nói: "Em vừa nhìn thấy."
"Ừm? Thấy gì cơ?"
Thấy hắn vẫn bình thản như không, đôi mắt của Trình Lập không khỏi đỏ hoe: "Anh vừa đi cùng một Omega, em đã nhìn thấy."
"Em nói Mục Duyên à?"
Omega kia tên là Mục Duyên. Cái tên này chợt lóe lên trong đầu Trình Lập, trước đây cậu từng nghe chị Trần nhắc đến, là một diễn viên.
"Cậu ấy là em họ của anh, đã ký hợp đồng với Truyền thông Chu thị. Không phải anh đang trong quá trình thu mua Truyền thông Chu thị sao? Cậu ấy cố ý đến tìm anh để bàn về hợp đồng sau này. Dù sao cũng là họ hàng, đi dạo cùng cậu ấy một chút thì không được à?"
Lời giải thích của Lăng Tuần hợp tình hợp lý, Trình Lập lập tức cứng họng. Suy nghĩ một lúc lâu, cậu lại cảm thấy bản thân đúng là đã sai. Lăng Tuần chỉ đi cùng Mục Duyên chứ cũng không có hành động thân mật nào. Có phải cậu đã một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng nên mới hiểu lầm hắn rồi không?
Sắc mặt Trình Lập lúc đỏ lúc trắng, Lăng Tuần biết là đã dỗ được rồi, bèn ôm lấy cậu mà âu yếm một hồi, sắc mặt cậu nhanh chóng tốt lên rất nhiều.
"Sao anh lại có nhiều em họ thế?" Trình Lập nhìn ra ngoài cửa sổ, luôn cảm thấy mối tình này của mình và Lăng Tuần cứ như một trò đùa. Trước mặt hắn, cậu trong suốt như pha lê, còn về hắn thì cậu lại chẳng biết gì cả.
Lăng Tuần bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn cậu: "Trưởng bối nhiều quá, làm sao anh biết được? Thôi, chúng ta về nhà đi."
Chuyện này cho qua, Trình Lập cũng không đi làm thêm nữa. Lăng Tuần sắp xếp xong xuôi công việc, đưa cậu đi ngắm tuyết.
Vốn dĩ đã hẹn đi trượt tuyết, nhưng cuối cùng Lăng Tuần lại lấy lý do trượt tuyết quá nguy hiểm để hủy bỏ chuyến đi đến Giang Châu, đổi thành thị trấn Cách Lạp Mã không xa. Thị trấn này nằm ngay dưới chân núi tuyết, những năm gần đây được phát triển khá tốt, cảnh tuyết độc đáo.
Sau khi ra ngoài, trong lòng Trình Lập tràn ngập vui sướng, còn cố ý tra cứu rất nhiều thông tin. Trên đường đi cậu cũng nói nhiều hơn hẳn, ríu rít suốt cả chặng đường. Lăng Tuần chê cậu ồn ào, cậu nói ba câu, hắn mới đáp lại một câu. Sau ba tiếng bay, ở sân bay đã có người do Lăng Tuần liên hệ lái xe đến đón, lại đi xe thêm một tiếng nữa mới tới được nhà nghỉ đặt trước.
Dọc đường đi toàn là cỏ cây xanh mướt, một cơn gió mang theo hơi lạnh của núi tuyết thổi tới, Trình Lập cảm thấy rất dễ chịu. Quay đầu nhìn lại, cậu thấy Lăng Tuần đang chống tay lên đầu, vẻ mặt không mấy hứng khởi, niềm vui của cậu cũng vơi đi một nửa.
Trình Lập dịu dàng nói: "Có phải đi đường mệt quá không? Chúng ta vào nghỉ ngơi trước đi."
Lăng Tuần lắc đầu, tạm thời gác lại mọi chuyện khác, nở một nụ cười rồi khoác vai Trình Lập xuống xe.
Bên ngoài nhà nghỉ đã đặt trước trồng rất nhiều hoa màu đỏ và tím. Vừa bước vào cửa, bà chủ đã tặng mỗi người một vòng hoa và nói: "Tổng giám đốc Lăng, mọi thứ đã được sắp xếp xong xuôi rồi ạ. Sẽ không có ai đến làm phiền đâu, mời ngài và phu nhân yên tâm nghỉ dưỡng."
Phu nhân? Nghe thấy cách xưng hô của bà chủ, gương mặt Trình Lập lập tức đỏ bừng. Lăng Tuần thì chỉ "ừm" một tiếng, hoàn toàn không có phản ứng gì. Hành lý đã có hướng dẫn viên chuyên nghiệp đến xách giúp, Lăng Tuần dắt cậu đi chọn phòng.
"Ở đây mỗi phòng một vẻ, anh đã bao hết rồi. Em xem thử mình thích phòng nào?"
Trình Lập cũng không kén chọn, chỉ vào một chiếc lều đặc trưng. Tuy bề ngoài là lều nhưng bên trong lại có đầy đủ tiện nghi hiện đại. Trình Lập tháo vòng hoa ra đặt lên tay, sau đó nằm xuống giường duỗi người.
Lăng Tuần cầm quần áo đi vào phòng tắm, sau khi tắm xong thì thay một bộ đồ thoải mái. Lúc hắn ra ngoài, cậu đã mơ màng buồn ngủ.
Nảy sinh ý định trêu chọc, Lăng Tuần bóp mũi cậu. Trình Lập giật mình mở mắt, bắt gặp khuôn mặt đầy ý cười của hắn, cậu mới muộn màng ngồi dậy.
"Sao thế? Vừa nãy tinh thần còn tốt lắm mà. Anh đã sắp xếp hướng dẫn viên lái xe đưa chúng ta đi chơi rồi, có muốn nghỉ ngơi trước không?"
Nghe nói sắp được đi chơi, Trình Lập vội vàng lắc đầu, tỏ ý rằng mình không cần nghỉ ngơi. Lăng Tuần sờ lên vị trí tuyến thể của cậu rồi khẽ nói: "Cảm giác có hơi nhô lên rồi. Bạch Vũ Lăng nói có khả năng là do tuyến thể đang trong quá trình phục hồi dưới tác dụng của thuốc, có cảm giác gì không?"
Trình Lập khẽ run rẩy, nghiêng đầu né tránh tay hắn. Mới chỉ là một liệu trình thôi mà tuyến thể của cậu đã có chút cảm giác, chỉ là không nhiều.
"Không phải muốn ra ngoài chơi sao? Đừng sờ nữa."
Lăng Tuần không sờ nữa, kéo cậu dậy khỏi giường. Bên ngoài, đầu bếp đã chuẩn bị xong bữa trưa thanh đạm. Sau khi ăn xong, hướng dẫn viên đã đứng đợi họ ở ngoài.
Vừa gặp mặt, chàng trai Beta vui vẻ, hoạt bát đã chủ động giới thiệu: "Chào hai ông chủ, tôi tên là Bộ Đức, là người bản địa ở thị trấn này, mọi thứ ở đây tôi đều rất rành. Ngoài ra, tôi đang học đại học ở Thủ Đô, vậy nên về mặt ngôn ngữ cũng không có vấn đề gì cả."
Lăng Tuần gật đầu, còn Trình Lập thì tò mò nhìn mấy loại hoa ven đường, Bộ Đức bèn giới thiệu: "Những bông hoa này gọi là hoa hướng dương, có đầy khắp nơi trong thị trấn. Nếu cậu thích, tôi sẽ hái vài bông cho cậu."
"Không cần đâu. Vừa rồi bà chủ nhà nghỉ đã tặng một vòng hoa, trên đó cũng có loại hoa này."
Thấy cậu hoàn toàn lơ mình, Lăng Tuần không được vui cho lắm, bèn khoác vai cậu lên xe. Trên xe đã chuẩn bị sẵn áo phao vừa với kích cỡ của hai người. Trình Lập vẫn đang mặc đồ mùa thu, lúc vừa xuống máy bay thì không lạnh, nhưng càng đến gần núi tuyết lại càng lạnh.
Đến cổng khu du lịch, Bộ Đức nhanh nhảu mua vé rồi đưa họ lên cáp treo. Cáp treo vừa chuyển động, Trình Lập đã ghé vào lan can ngắm cảnh tuyết bên ngoài, trên đường đi còn có những người đang leo núi.
"Lăng Tuần, anh mau nhìn kìa, ở đó có một đám hoa màu trắng."
Bộ Đức chu đáo giải thích: "Đó là hoa sen tuyết ạ."
Lăng Tuần nói: "Nếu thích thì lúc về chúng ta mua nhiều một chút."
Bộ Đức nghe vậy lại càng nhiệt tình hơn: "Tổng giám đốc Lăng, sau khi hoa sen tuyết ở đây phơi khô đều được đóng gói riêng, rất tiện mang theo. Dùng để làm thuốc hay hầm canh đều rất tốt."
"Được, lúc về tôi sẽ học cách làm."
Thấy Trình Lập quả thực rất vui, Lăng Tuần vốn không có hứng thú gì với những nơi như thế này cũng bị cậu lây nhiễm, bèn đề nghị chụp ảnh cho cậu.
Trình Lập vui vẻ đưa điện thoại cho Bộ Đức: "Phiền anh chụp ảnh đôi giúp chúng tôi." Nói rồi, cậu ngồi xuống bên cạnh Lăng Tuần, làm một động tác bắn tim. Trong mắt hắn thoáng qua một sự chán ghét, nhưng cuối cùng cũng không phản đối.