Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 60: Ngu ngốc không chịu nổi. 

Trước Sau

break

Trong lúc đợi xe buýt, Trình Lập đứng ở trạm lật xem cuốn sách Dịch Toại tặng. So với những cuốn sách chuyên ngành khô khan khó hiểu thì quyển này phù hợp với một người chưa từng học như cậu hơn, nhiều chỗ còn có cả chú thích.

Cậu tình cờ mở trang bìa ra nhìn vào mục tác giả, không ngờ lại thấy tên Dịch Toại ở đó. Trình Lập thầm nghĩ, nếu bắt đầu từ bây giờ, cậu sẽ phải mất bao nhiêu năm mới có được thành tựu như anh ấy?

Về đến nhà, không một bóng người, Trình Lập cảm thấy không quen. Cậu về phòng trước để tìm một chiếc áo của Lăng Tuần, nhưng mùi pheromone trên đó đã nhạt đi.

Trình Lập không kìm được nỗi nhớ trong lòng, cậu gọi điện cho Lăng Tuần, muốn hỏi xem hắn có thời gian qua thăm cậu không.

“Cục cưng à, cha anh vẫn chưa đi, hơn nữa công ty cũng khá bận. Nếu em nhớ anh thì đợi tình hình của thầy em ổn định rồi về nhà nhé.”

“Vâng, vậy anh nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Cuộc điện thoại ngắn ngủi chỉ vài câu đã cúp máy, Trình Lập vẫn có nhiều lời muốn nói với hắn nhưng sợ làm phiền nên cũng đành kìm nén lại.

Mấy ngày sau, tình hình của thầy Hoàng đã ổn định hơn nhiều. Bác sĩ bảo Trình Lập đến văn phòng để trao đổi về phương án điều trị tiếp theo, hai bác sĩ chuyên khoa giới thiệu cho cậu một vài liệu pháp. Khi nghe đến việc có thể phải phẫu thuật, Trình Lập có chút do dự.

Hôm qua thầy Hoàng còn nói với cậu rằng ông muốn về nhà tĩnh dưỡng, ở trong bệnh viện thực sự rất khó chịu.

“Hiện tại tim của ông Hoàng không còn đủ sức gánh vác cho cơ thể nữa, phải xem sau phẫu thuật có thể cải thiện thêm được không. Ngoài ra, lúc chúng tôi kiểm tra, phát hiện não của ông ấy đã xuất hiện tổn thương, cụ thể cần phải làm thêm các kiểm tra chi tiết...”

Ra khỏi văn phòng bác sĩ, Trình Lập đau đớn tựa vào tường. Thầy Hoàng đã lớn tuổi rồi, việc điều trị của bệnh viện chẳng qua chỉ là chắp vá, có lẽ quá trình còn rất đau đớn.

“Tiểu Lập...” Thầy Hoàng đã có thể ngồi xe lăn ra ngoài, ông tự lăn xe nên rất chậm, Trình Lập vội vàng chạy tới.

Thầy Hoàng thấy sắc mặt cậu không tốt cũng hiểu ra tình hình của bản thân, ông bảo Trình Lập đẩy mình ra ngoài đi dạo.

Ra đến vườn hoa của bệnh viện, những đóa cúc đủ màu sắc bung nở rạng rỡ, khi xe lăn dừng lại thầy Hoàng nói: “Tiểu Lập, thầy không muốn chữa nữa. Ngoài ra, trong tấm thẻ thầy đưa em có một ít tiền, em cầm trả lại cho cậu Lăng kia đi. Tiền viện phí của thầy, không đáng để em gánh vác.”

“Thầy ơi, thầy đừng lo, sau này em sẽ trả.”

“Nợ người khác, lúc nào cũng sẽ có phần đuối lý.” Thầy Hoàng thở dài nói: “Thầy thật sự không muốn ngày nào cũng tiêm thuốc rồi lại uống thuốc, cả người toàn mùi thuốc. Đến ngày gặp lại sư mẫu của em, chắc bà ấy sẽ không nhận ra thầy nữa.”

“Thầy ơi...” Trình Lập nắm lấy tay ông khóc nức nở, thầy Hoàng vỗ vai cậu: “Tình hình của thầy, thầy là người biết rõ nhất. Trước đây thầy không mở miệng được, bây giờ thầy không muốn ở bệnh viện nữa. Tiểu Lập, thầy muốn về nhà.”

“Thầy ơi, chúng ta thử lại xem, lỡ như có thể chữa khỏi thì sao?” Trình Lập vẫn không chịu từ bỏ.

Thầy Hoàng không lay chuyển được cậu nên lại cố gắng thêm một tuần nữa. Hôm đó là thứ sáu, thầy Hoàng đã gầy trơ xương, không thể nói thành lời. Bác sĩ định qua cấp cứu, ông cứ lắc đầu liên tục, rõ ràng là đang nói không muốn chữa nữa.

Trình Lập “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, van xin ông: “Thầy ơi, em xin thầy, đừng từ bỏ, hãy để bác sĩ xem lại lần nữa đi...”

“Không... Hoài Tiện...” Trình Lập nghe thấy tên sư mẫu, lập tức hiểu ra ông thật sự không muốn sống nữa.

Cậu nói với bác sĩ: “Xin lỗi, tôi muốn đưa thầy ấy về nhà.”

Bác sĩ cũng đành bất lực, bác sĩ điều trị chính nhắn tin báo cho Lăng Tuần biết, sau đó cho người sắp xếp xe cứu thương đưa ông về.

Trình Lập quỳ trước giường thầy Hoàng, dập đầu lạy ba cái thật mạnh, sau đó đưa ông lên xe cứu thương cùng hộ lý. Xe lao đi vun vút, đến một căn nhà nhỏ tồi tàn phía sau viện mồ côi của thầy Hoàng. Cánh cửa sắt khi mở phát ra tiếng kẽo kẹt kỳ lạ, Trình Lập dồn hết sức lực bế thầy Hoàng về lại ngôi nhà chung của ông và sư mẫu.

Máy thở được tháo ra, nhân viên y tế rời đi. Trình Lập nắm lấy tay ông, thầy Hoàng nhìn lại ngôi nhà của mình và người vợ đã khuất lần cuối rồi nhắm mắt xuôi tay.

“Thầy ơi...” Nước mắt Trình Lập tuôn rơi như mưa, trái tim cậu như bị ai đó đấm một cú, đau đến mức cả người run rẩy. Từ nhỏ đến lớn chỉ có thầy Hoàng đối xử tốt với cậu, nếu không có ông, có lẽ cậu đã chết từ lâu rồi. Lần bị bắt cóc đó, cũng là ông đã đón cậu về nhà. Bây giờ, không còn người thân nào thương yêu cậu như ông nữa rồi...

Một lúc lâu sau, Trình Lập lấy một bộ quần áo sạch từ trong tủ ra để thay cho thầy Hoàng, sau đó liên lạc với viện trưởng mới của viện mồ côi là Lưu Du.

Viện trưởng Lưu là người mới đến thay thế cho viện trưởng Lý, nghe tin viện trưởng Hoàng qua đời, ông ấy cũng rất bàng hoàng, lập tức đến xem xét. Bọn trẻ trong viện mồ côi cũng vây xung quanh, khóc thành một đám.

Căn nhà nhỏ hẹp không chứa nổi bấy nhiêu người, viện trưởng Lưu liên hệ với nhà tang lễ, còn Trình Lập thì đi theo lo liệu mọi việc. Trong ba ngày có không ít người đến viếng, Lăng Tuần đến vào ngày an táng.

Chính giữa nhà tang lễ là một cỗ quan tài, Trình Lập im lặng đốt vàng mã ở trong góc. Theo tục lệ, con cháu phải mặc đồ tang, đón khách đưa tiễn, nhưng thầy Hoàng không có con ruột mà Trình Lập cũng không có tư cách.

Lăng Tuần đặt bó hoa lên, sau khi làm xong các thủ tục của nhà tang lễ, hắn ngồi xuống cạnh Trình Lập. Hắn nhìn khuôn mặt trắng bệch của cậu, lên tiếng hỏi: “Trình Lập, em ổn không?”

Nhìn người yêu đã lâu không gặp, Trình Lập nhất thời có chút ngỡ ngàng. Đôi mắt trống rỗng bỗng có lại tiêu cự, nỗi đau buồn bao ngày qua như tìm được lối thoát. Trình Lập dồn hết sức ôm chầm lấy Lăng Tuần, tiếng khóc nghẹn lại vang lên bên tai hắn.

Lăng Tuần đã từng tham dự rất nhiều đám tang, ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là đám tang của ba hắn. Ba hắn là một Omega trội, tiếc là tài hoa bạc mệnh, mất sớm, đến nỗi hắn sắp không còn nhớ nổi ba mình trông như thế nào.

Lăng Tuần không thể hiểu nổi tại sao Trình Lập lại đau buồn đến mức này, hắn chỉ đưa tay lên ôm cậu: “Không sao đâu, em ở đây bao lâu rồi? Có đói không?”

Trình Lập lắc đầu, cậu để hắn dìu mình ra ngoài ngồi nhưng nước mắt vẫn không sao kìm được, cơ thể lảo đảo suýt chút nữa thì ngã quỵ.

“Em đã cố gắng hết sức rồi, đừng quá đau lòng, sau này em còn có anh.”

Trình Lập không nói gì, chỉ im lặng để hắn ôm. Từ nay về sau, hình như cậu chỉ còn lại mỗi Lăng Tuần.

“Em đã sắp xếp xong hậu sự của ông ấy chưa?”

Nhắc đến việc sắp xếp hậu sự, Trình Lập càng thêm đau lòng. Thầy Hoàng đã nghỉ hưu, viện mồ côi không có khoản ngân sách này. Phần mộ vẫn chưa được quyết định, cậu rất muốn giúp ông và sư mẫu được hợp táng, tiếc là cậu không mua nổi mộ phần.

“Ừm.” Trình Lập thực sự không tiện mở miệng xin thêm nữa. Thầy Hoàng có để lại hai tấm thẻ, cậu có thể kiểm tra thử xem, phần còn lại sẽ giấu Lăng Tuần đi vay người khác.

“Vậy thì tốt, anh đưa em đi nghỉ ngơi.”

“Em muốn ở lại đây.” Trình Lập kiên quyết muốn túc trực bên linh cữu của thầy Hoàng. Lăng Tuần cũng đành chịu, lấy điện thoại ra trả lời một vài tin nhắn công việc.

Một lúc sau, Mục Duyên nhắn tin cho hắn: “Dạo này có một bộ phim tôi muốn đóng.”

Lăng Tuần hơi mất kiên nhẫn, ngày nào Mục Duyên cũng tìm hắn đòi tài nguyên. Tuy hắn đã mua lại truyền thông Chu thị nhưng nguồn lực có hạn, nếu đưa hết cho cậu ấy vậy công ty phải làm sao?

“Đợi xem đã.”

Lăng Tuần gửi tin nhắn xong thì lập tức tắt điện thoại. Lúc quay đầu lại nhìn, cả người Trình Lập đã yếu đến mức sắp gục xuống đất, vậy mà cậu vẫn kiên trì bám trụ. Đúng là ngu ngốc không chịu nổi.

(Bắt đầu đổi xưng hô thành tôi - cậu từ cuối chương 64 về sau vì công thụ cãi nhau xong chia tay)

break
Trước Sau

Báo lỗi chương