Thẩm Nhạn Sanh đi đến trước mặt Lục Cảnh Sách, anh liếc nhìn cô một cái rồi mới hỏi: "Sao lâu thế?"
Thẩm Nhạn Sanh giải thích: "Tôi phải đợi bố mẹ ngủ say rồi mới dám ra khỏi cửa."
Lục Cảnh Sách nhìn Thẩm Nhạn Sanh, trong mắt mang theo một chút ý cười, anh trêu cô: "Sao hả? Em ra ngoài làm trộm đấy à? Mà lại không dám để người lớn trong nhà biết?"
Thẩm Nhạn Sanh bất giác mím môi. Cô nhìn Lục Cảnh Sách, thầm nghĩ, dáng vẻ này của cô thì có khác gì ra ngoài làm trộm đâu.
Lục Cảnh Sách liếc cô một cái, dường như nhìn thấu cô đang nghĩ gì. Ý cười trong mắt anh càng sâu hơn, anh đưa tay véo nhẹ má cô, hỏi: "Đang mắng tôi đấy à?"
Thẩm Nhạn Sanh đáp: "Tôi nào dám."
Lục Cảnh Sách bật cười thành tiếng.
Lúc này, bạn bè bên trong gọi vọng ra: "Chị dâu đến rồi à? Mau vào đây đi, thiếu đúng một chân thôi!"
Thẩm Nhạn Sanh nhìn Lục Cảnh Sách, chờ anh lên tiếng.
Điếu thuốc trong tay Lục Cảnh Sách vẫn chưa hút xong, anh lấy ví từ trong túi quần ra đưa cho Thẩm Nhạn Sanh, nói: "Vào chơi đi, thua thì tính cho tôi, thắng thì tính cho em."
Thẩm Nhạn Sanh nhận lấy ví tiền. Cô hơi thấp thỏm nhìn Lục Cảnh Sách, cẩn thận hỏi dò: "Nếu thua nhiều quá thì làm sao?"
Lục Cảnh Sách nhìn cô, anh bị dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí lại ngoan ngoãn này của Thẩm Nhạn Sanh chọc cười, anh nói: "Thua thì thua thôi, em còn sợ tôi không có tiền trả à?"
Có sự đảm bảo của Lục Cảnh Sách, Thẩm Nhạn Sanh mới yên tâm cầm ví tiền đi vào đánh bài giúp anh.
May mà vận may của cô không tệ, đánh suốt một đêm, cô không những không thua mà còn thắng được không ít.
Gần sáng, sòng bài mới tàn. Trở về phòng, Thẩm Nhạn Sanh xếp gọn số tiền thắng được rồi đưa cho Lục Cảnh Sách.
Lục Cảnh Sách ngồi trên sô pha hút thuốc, thấy Thẩm Nhạn Sanh đưa tiền cho mình, anh nói: "Em tự giữ lấy đi, đưa tôi làm gì."
Thẩm Nhạn Sanh nghiêm túc nói: "Tôi đã nợ anh rất nhiều rồi."
Lục Cảnh Sách dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, nói: "Em cũng biết là em nợ tôi rất nhiều. Tuy nhiên, một khi đã nợ nhiều như vậy, nợ thêm một chút nữa cũng chẳng sao, dù sao thì cũng phải trả."
Nghe Lục Cảnh Sách nói vậy, Thẩm Nhạn Sanh cũng không kiên trì nữa. Đối với Lục Cảnh Sách, có lẽ anh căn bản chẳng để mắt tới chút tiền này.
Cô cất tiền vào túi, nói: "Vậy lần sau tôi đánh bài giúp anh nữa, tôi sẽ dùng số tiền thắng được hôm nay để đánh."
Lục Cảnh Sách ngẩng đầu nhìn cô, dường như vừa nghe thấy câu nói gì đó rất đáng yêu, trong mắt anh luôn mang theo một chút ý cười.
Thẩm Nhạn Sanh vốn tưởng rằng đêm nay chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì đó, nhưng thật bất ngờ là Lục Cảnh Sách không hề chạm vào cô. Tắm xong, anh ngồi trên sô pha xem báo cáo.
Thấy Lục Cảnh Sách chưa ngủ, cô cũng không dám ngủ. Chỉ là có lẽ vì ban ngày dầm mưa, cộng thêm việc thức trắng đêm đánh bài, cô ngồi trên sô pha mà dần cảm thấy váng đầu, cơ thể từ từ không chống đỡ nổi nữa.
Cuối cùng, cô vẫn không chống lại được cơn buồn ngủ, bèn gục lên tay vịn sô pha và nhắm mắt lại.
Thẩm Nhạn Sanh không biết mình đã ngủ bao lâu, cô cảm giác dường như mình vừa trải qua một giấc mơ dài đằng đẵng.
Cô mơ thấy rất nhiều người, có bạn bè trước kia, cũng có cả Phó Thời Dục. Cô còn mơ thấy mình đứng bên bờ vực sâu vạn trượng, dường như giây tiếp theo sẽ rơi tuột xuống dưới.
Khi tỉnh lại, cô loáng thoáng nghe thấy có người nói chuyện bên giường. Cô mở mắt ra, nhìn thấy một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng đang giúp cô rút kim truyền dịch trên mu bàn tay. Thấy cô tỉnh lại, bác sĩ mỉm cười nói: "Em tỉnh rồi à?"