Ôn Nhu Tận Xương

Chương 25

Trước Sau

break

Lục Cảnh Sách không để ý tới cô, bế cô đi vào nhà vệ sinh, sau đó xoay người đi ra ngoài, thuận tay giúp cô khép cửa lại.

Chắc chắn là anh cũng rất buồn ngủ, trong giọng nói đều có thể nghe ra sự mệt mỏi. Anh nói: "Xong thì gọi tôi."

Thẩm Nhạn Sanh biết Lục Cảnh Sách đang ở ngay bên ngoài nên hoàn toàn ngại ngùng không dám đi vệ sinh. Cô đỏ mặt hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng: "Anh đứng bên ngoài, tôi không đi được."

Vốn dĩ Lục Cảnh Sách đang rất mệt mỏi, nhưng nghe thấy câu nói này của Thẩm Nhạn Sanh, anh lại bật cười đến mức tỉnh táo cả người. Anh buồn cười nói: "Tôi còn không chê em, em sợ cái gì."

Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng anh vẫn bước về phía chiếc ghế bên cạnh giường và ngồi xuống. Anh chống khuỷu tay lên tay vịn ghế, đưa tay day day mi tâm, nói: "Được rồi, mau giải quyết xong rồi ra ngoài đi."

Khi nghe thấy giọng nói của Lục Cảnh Sách đã xa hơn một chút, Thẩm Nhạn Sanh mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, cởi đồ và ngồi lên bồn cầu.

Sau khi đi vệ sinh xong bước ra, Thẩm Nhạn Sanh tự cởi giày, ngoan ngoãn leo lên giường và chui vào trong chăn.

Lúc này Lục Cảnh Sách đã tỉnh táo. Anh cầm nhiệt kế hồng ngoại trên tủ đầu giường lên để đo thân nhiệt cho Thẩm Nhạn Sanh.

Nhìn thấy nhiệt độ trên nhiệt kế đã hiển thị bình thường, anh ném nhiệt kế xuống, hỏi: "Đói không? Có muốn ăn chút gì không?"

Thẩm Nhạn Sanh lắc đầu. Cô nhìn Lục Cảnh Sách, hỏi: "Bây giờ vẫn là đêm giao thừa sao?"

Lục Cảnh Sách nói: "Ba giờ sáng rồi, em nói xem?"

Thẩm Nhạn Sanh không nhìn thấy điện thoại di động của mình, lo lắng hỏi: "Bố mẹ em có gọi điện thoại cho em không?"

Lục Cảnh Sách "ừ" một tiếng.

Nghe vậy, Thẩm Nhạn Sanh lập tức trở nên căng thẳng: "Anh nghe máy sao? Anh đã nói thế nào?"

Lục Cảnh Sách nhìn dáng vẻ căng thẳng sợ hãi này của Thẩm Nhạn Sanh, nhất thời không nhịn được mà trêu cô: "Điện thoại của mẹ vợ tương lai, làm sao tôi có thể không nghe chứ?"

Thẩm Nhạn Sanh nghe vậy không khỏi nhíu mày. Cô ngồi dậy, nhìn Lục Cảnh Sách: "Anh đừng nói đùa có được không, tôi thật sự rất lo lắng."

Lục Cảnh Sách thấy Thẩm Nhạn Sanh tỏ vẻ như sắp đối mặt với kẻ thù lớn, bỗng nhiên cũng mất đi hứng thú trêu chọc cô. Anh nói: "Y tá nghe máy, nói rằng trên núi có tuyết rơi, phải đợi tuyết ngừng mới có thể xuống núi."

Nghe vậy, Thẩm Nhạn Sanh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cô nằm lại xuống giường, cuộn tròn trong chăn, cả người toát lên một cảm giác mong manh dễ vỡ không thể diễn tả bằng lời.

Lục Cảnh Sách lẳng lặng nhìn cô. Anh nhìn rất lâu, lâu đến mức trong lòng anh lại dâng lên nỗi xót xa khó tả.

Anh vươn tay tới, dùng mu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào gò má Thẩm Nhạn Sanh, giọng nói rất trầm: "Sau Tết dọn đến chỗ tôi nhé, hửm?"

Thẩm Nhạn Sanh nhắm mắt lại, ngoan ngoãn nhẹ nhàng gật đầu, trả lời: "Vâng."

Thẩm Nhạn Sanh không hề muốn nằm viện quá lâu. Vào sáng hôm sau, sau khi truyền xong hai chai nước biển, cô liền muốn về nhà.

Lúc đó, Lục Cảnh Sách đã rời đi.

Đáng lẽ ra anh đã phải rời đi từ tối hôm qua, nhưng vì Thẩm Nhạn Sanh đột nhiên phát sốt nên anh mới tạm thời bảo thư ký đổi vé máy bay giúp mình.

Vào buổi sáng, khi thấy tình hình của Thẩm Nhạn Sanh gần như đã ổn định, anh mới yên tâm giao cô cho dì Bình chăm sóc.

Trước khi đi, anh đã dặn dò dì Bình rằng nếu Thẩm Nhạn Sanh tỉnh lại và muốn xuất viện, hãy gọi bác sĩ đến kiểm tra lại một lần nữa. Nếu không có vấn đề gì thì để chú Trần đưa cô về.

Dì Bình ghi nhớ kỹ lời của Lục Cảnh Sách. Khi nghe Thẩm Nhạn Sanh nói muốn về nhà, bà cũng không khuyên can mà gọi bác sĩ đến kiểm tra cho cô lần nữa. Khi xác định không có vấn đề gì, bà liền giúp Thẩm Nhạn Sanh thu dọn đồ đạc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương