Ôn Nhu Tận Xương

Chương 7

Trước Sau

break

Thẩm Nhạn Sanh nghe vậy liền cảm thấy bất ngờ một chút. Cô nhìn Lục Cảnh Sách, không nhịn được bèn hỏi: "Tại sao anh lại tìm tôi?"

Lục Cảnh Sách vừa lái xe, vừa nghiêng mắt nhìn cô một cái với vẻ lơ đãng, lên tiếng nói: "Không phải em đang nợ tôi một ân tình sao?"

Thẩm Nhạn Sanh: "..."

Nói là bữa tiệc, thực chất chỉ là bạn bè tụ tập cùng nhau đón giao thừa.

Lục Cảnh Sách đến muộn nhất. Lúc anh đến nơi, thức ăn đều đã được dọn lên đầy đủ. Tạ Lẫm nhìn thấy Lục Cảnh Sách bước vào, cất giọng nói với vẻ lười biếng: "Tôi nói cậu thà đợi chúng tôi ăn xong rồi hẵng đến. Bình thường thì thôi đi, năm mới năm me, cậu cũng không chịu tích cực một chút."

Lục Cảnh Sách đưa chiếc áo khoác vest trong tay cho người phục vụ bên cạnh, đáp lời với giọng nhàn nhạt: "Cậu tưởng ai cũng rảnh rỗi như cậu sao?"

Tạ Lẫm bật cười một tiếng, đang định nói thêm điều gì đó. Lúc này, anh ta mới chợt chú ý tới Thẩm Nhạn Sanh đi cùng Lục Cảnh Sách bước vào.

Anh ta nhướng mày một cái đầy vi diệu, suýt nữa cho rằng mình đã nhìn nhầm.

Anh ta chắc chắn rằng bản thân không bao giờ ngờ tới, một Lục Cảnh Sách luôn không gần gũi nữ sắc, bên cạnh lại có một ngày xuất hiện phụ nữ.

Không chỉ Tạ Lẫm, tất cả mọi người có mặt ở đây đều rất kinh ngạc. Thế nhưng chuyện này liên quan đến đời sống riêng tư của Lục Cảnh Sách, nên không có ai mở miệng hỏi.

Mọi người đều quen biết Lục Cảnh Sách nhiều năm, luôn nắm rõ tác phong làm việc của anh. Chuyện anh muốn nói thì anh tự nhiên sẽ nói. Chuyện anh không chủ động nói, người ngoài cũng đừng tùy ý dò hỏi.

Mọi người thấy Lục Cảnh Sách hoàn toàn không có ý định giới thiệu người phụ nữ bên cạnh, tự nhiên cũng sẽ không coi Thẩm Nhạn Sanh là bạn gái của Lục Cảnh Sách.

Suy cho cùng trong giới này, bên cạnh những người đàn ông có tiền có thế đột nhiên xuất hiện thêm một người phụ nữ, chắc chắn là chuyện không có gì hiếm lạ.

Còn về tên tuổi, mọi người cũng không cần dò hỏi. Không chừng một ngày nào đó anh lại đổi người rồi.

Thẩm Nhạn Sanh cũng không quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Dù sao thì cô cũng nợ Lục Cảnh Sách một ân tình, anh bảo cô đi cùng anh ăn một bữa cơm, cô cứ đến là được.

Huống hồ từ khoảnh khắc ngồi xuống, sự chú ý của cô đã dồn vào một người đàn ông ở phía đối diện.

Mà lý do cô chú ý tới người đàn ông đối diện kia, hoàn toàn không phải vì đối phương đẹp trai hay vì nguyên nhân nào khác.

Mà là bởi vì, cô có quen biết người đàn ông đó. Vụ án của bố chính là do anh ta phụ trách.

Sau khi bố bị cảnh sát khống chế, cô từng cố gắng đi tìm người này, muốn cầu xin anh ta giúp đỡ. Kết quả đương nhiên là vô cùng tồi tệ. Đối phương căn bản không chịu gặp cô, huống hồ là giúp đỡ.

Suốt cả một buổi tối, Thẩm Nhạn Sanh cứ chằm chằm nhìn người đàn ông đối diện giống như trúng tà.

Ánh mắt trần trụi không hề kiêng dè như vậy của cô tự nhiên thu hút sự chú ý của tất cả những người có mặt ở đây. Mọi người xôn xao nhìn về phía Lục Cảnh Sách.

Họ chỉ thấy Lục Cảnh Sách cả buổi tối không ăn uống gì mấy. Anh tựa lưng vào ghế một cách lười biếng, trong tay đùa nghịch một chiếc bật lửa. Anh nở nụ cười ngoài cười nhưng trong không cười, cũng không ai biết anh đang nghĩ cái gì.

Mà người căng thẳng nhất trong bữa tiệc không ai khác ngoài Cố Tự, người đang bị Thẩm Nhạn Sanh nhìn chằm chằm.

Anh ta thật sự căng thẳng đến mức mồ hôi lạnh sau lưng đều túa ra. Anh ta thầm nghĩ người phụ nữ này có phải muốn hại chết mình hay không.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương