Phạn Hành

Chương 26: Vương Thành

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: Shy

-

Trải qua chặng đường dài bôn ba, cuối cùng bọn họ cũng đến Diên Thành.

Phía bắc Quy Tư dựa vào Thiên Sơn, bên ngoài Vương Thành có một con sông dài hơn một trăm km, nước sông này là do tuyết tan từ Thiên Sơn và nước suối tụ lại mà thành, vì vậy Quy Tư được coi là nơi có nguồn nước khá phong phú trong các nước Tây Vực.

Vương Thành là một dải tường thành màu vàng trải dài mười mấy dặm, đương nhiên không thể so sánh với kinh đô hùng vĩ tráng lệ của Trung Nguyên.

Ở kiếp thứ hai, nàng từng đến Trường An một lần, từ đó không bao giờ quên được sự phồn hoa tráng lệ của thành Trường An.

Đợi khi rời khỏi Tây Vực, nàng sẽ đi Trường An một lần nữa.

Mục Hãn vén rèm nhìn về phía cổng thành, nói với Hoa Thiên Ngộ: “Chúng ta đến Vương Thành rồi.”

Nhìn khuôn mặt bình thản của Hoa Thiên Ngộ, hắn lại lo lắng thấp thỏm hỏi: “Cô nương có quen biết người bạn nào ở Quy Tư không?”

Hoa Thiên Ngộ lắc đầu, trong mắt hắn lóe lên một tia vui mừng, lập tức nói: “Nếu không có chỗ nào khác để đi, cô nương có thể tạm thời ở lại nhà ta, tệ xá vẫn còn vài gian phòng rộng rãi.”

Hoa Thiên Ngộ giả vờ từ chối: “Như vậy có phiền quá không? Ta vẫn nên tìm một quán trọ để ở thì hơn.”

“Không phiền đâu.” Hắn nhìn Hoa Thiên Ngộ, để nàng không nhận ra sự nôn nóng của mình, hắn bèn nói thêm: “Quán trọ vàng thau lẫn lộn, tộc người nào cũng có, cô nương là một nữ tử, quả thực không an toàn lắm.”

Nàng suy tư một lát, do dự nói: “Vậy… Được rồi.”

Xe ngựa từ từ đi vào trong thành, tiếng ồn ào rao bán trên phố không dứt bên tai.

Trên con đường rộng rãi, người qua lại tấp nập, tướng mạo xem ra thuộc đủ các dân tộc khác nhau, trang phục cũng khác biệt.

Nàng còn nhìn thấy vài người Hán mặc trường bào rộng thùng thình, búi tóc cao.

Nàng bỗng có cảm giác thời không hỗn loạn, thậm chí có ảo giác như mình đang ở phim trường xem người ta đóng phim.

Dù có đột nhiên xuất hiện vài tu sĩ phương Tây thì cũng hoàn toàn không thấy lạc lõng.

Xe ngựa đi qua vài con phố, dừng lại trước một tòa trạch viện, cửa đình rộng rãi, là phủ đệ được dựng bằng gỗ.

Ở Tây Vực, nhà cửa dựng bằng gỗ đã được coi là nơi ở mà chỉ những người cực kỳ giàu có mới hưởng thụ được, phần lớn nhà cửa đều được xây bằng đất bùn và đá tảng.

Sau khi Mục Hãn vào phủ, hắn lập tức sai người sắp xếp chỗ ở cho nàng.

Tối hôm đó, người trong phủ đều biết Tam thiếu gia dẫn về một nữ tử có dung mạo khuynh thành.

Hoa Thiên Ngộ lại quay về cuộc sống cơm bưng nước rót, trước kia nàng cũng đã quen có người hầu hạ nên không cảm thấy có gì không quen.

Điều không tốt duy nhất là quá rảnh rỗi.

May mắn là nàng cũng không rảnh rỗi được mấy ngày, Mục Hãn đã đưa nàng đi dạo phố, hơn nữa còn bày tỏ nàng thích cái gì hắn sẽ mua cho cái đó.

Hoa Thiên Ngộ thầm nghĩ, thế này có được tính là nàng đang được bao nuôi không nhỉ?

Mục Hãn tìm cho nàng một chiếc khăn che mặt, nàng đeo lên che đi dung nhan rồi hai người cùng ra ngoài.

Đường phố Diên Thành vô cùng náo nhiệt, đủ loại người màu da khác nhau lướt qua vai nhau, hai bên đường là các loại cửa tiệm và sạp hàng, bán những sản vật của Tây Vực cũng như một số đồ vật từ Trung Nguyên.

Hoa Thiên Ngộ phát hiện trên đường có rất nhiều tăng nhân qua lại. Họ để trần vai phải, mặc tăng y màu nâu, trên cổ đeo chuỗi Phật châu chín mươi chín hạt, mấy người tụ lại một chỗ dùng tiếng Phạn thì thầm to nhỏ không biết đang nói gì.

Nàng liếc nhìn vài lần, tăng y trên người họ đều là màu sẫm. Tây Vực nhiều gió cát, quần áo màu sáng mặc sẽ không sạch được.

Tuy nàng nghe không hiểu những hòa thượng này đang nói gì, nhưng người đi đường qua lại thì miệng luôn nhắc đến đại hội sắp bắt đầu.

Hoa Thiên Ngộ nảy sinh tò mò mà hỏi: “Đại hội mà họ nói là gì vậy?”

Mục Hãn nhìn nàng với ánh mắt nhu hòa, giải thích: “Đại hội đó chính là Đại hội Luận pháp được tổ chức năm năm một lần tại Vương Thành, đến lúc đó sẽ có rất nhiều cao tăng đến Quy Tư tham gia biện kinh, giảng kinh.”

Cái này ngược lại có nét tương đồng với Đại hội Biện kinh ở Trung Nguyên, đều là cứ năm năm một lần do vài ngôi chùa lớn liên hợp tổ chức, tăng nhân các nơi đến tham dự, cùng nhau biện luận Phật pháp.

Thông qua hình thức thi đấu, chọn ra người chiến thắng cuối cùng và trao tặng phần thưởng tương ứng.

“Thời gian hoạt động là năm ngày, trong năm ngày này, bất kể có tin Phật hay không, ai cũng có thể đến. Các chi phí như trai phạn, chỗ ở đều hoàn toàn miễn phí.”

Hắn tính toán ngày tháng, lại nói: “Ngày mốt Đại hội Luận pháp sẽ bắt đầu.”

Hoa Thiên Ngộ gật đầu hiểu rõ: “Thì ra là vậy, thảo nào trên đường náo nhiệt thế này.”

Mục Hãn lén quan sát thần sắc của nàng, thấy nàng không lộ ra vẻ hứng thú, trong lòng không khỏi dấy lên một chút ủ rũ.

“Chúng ta đi tham gia Đại hội Luận pháp đi.” Hoa Thiên Ngộ đột nhiên nói.

Trên mặt Mục Hãn lập tức hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, hắn nói: “Được!”

Hai người tiếp tục đi dạo, chỉ một lát sau, Mục Hãn đã mua cho nàng rất nhiều trang sức và son phấn, những thứ này đều là do hắn chủ động mua.

Đối với những món đồ trang sức tinh xảo hoa mỹ này, ngược lại nàng chẳng mấy hứng thú.

Lúc trở về, Hoa Thiên Ngộ nhìn thấy một cửa tiệm đang bán lụa nhuộm buộc*. Loại lụa này tuy không trơn bóng, màu sắc không phức tạp bằng tơ lụa Trung Nguyên, nhưng ở Tây Vực lại rất thịnh hành, rất nhiều phụ nữ đều dùng để may áo.

(*扎染 (zhā rǎn): nhuộm buộc, hay còn gọi là tie-dye - một kỹ thuật nhuộm vải truyền thống, trong đó vải được buộc, thắt hoặc gấp lại rồi nhuộm để tạo ra các hoa văn độc đáo.)

Mục Hãn thấy Hoa Thiên Ngộ nhìn chằm chằm vào lụa nhuộm buộc, đề nghị: “Chi bằng vào xem thử.”

Hoa Thiên Ngộ nhếch môi cười nói: “Cũng được.”

Quần áo nàng mặc cũng nên thay mới rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương