"Phác đạo hữu, vì sao lại sinh ra lực lượng phản phệ mạnh như vậy?"
Ánh mắt Mộng Vũ Đồng lạnh lẽo, biết rõ còn cố hỏi.
Trưởng lão Bách Tuế Kiếm Tông và nữ tử áo trắng của Thanh Nguyệt Trường Ca cũng đồng loạt phóng tới ánh mắt dò hỏi.
"Ha ha." Phác Phương Viên cười cười, đối với chuyện này ông ta đã sớm chuẩn bị xong lý do thoái thác: "Các vị đạo hữu hẳn là đều biết phần lớn trận pháp đều có nơi đặt trận nhãn, Thất Tinh Trận này cũng như vậy. Thế nhưng điểm khác biệt so với trận pháp thông thường là mỗi điểm vị của Thất Tinh Trận này đều có khả năng trở thành trận nhãn."
"Cái gì? Đều trở thành trận nhãn? Ý của ông là mỗi người đều có khả năng phải hứng chịu sự phản phệ nghiêm trọng như vậy. Vậy vì sao không nói rõ từ trước, chúng ta thậm chí ngay cả một chút chuẩn bị cũng không có."
Trưởng lão Bách Tuế Kiếm Tông, Hồ Dung chất vấn.
"Hồ đạo hữu, nếu như ta đem toàn bộ điểm lợi hại của trận pháp này nói ra, nhỡ đâu trong số các vị có người vì sợ hãi phản phệ mà không chịu dốc toàn lực, vậy chẳng phải là uổng phí công sức sao?"
"Ta ở đây có đan dược chữa thương, Mộng đạo hữu cô cứ an tâm hồi phục. Lão phu sẽ đi trước dò đường cho các vị."
Sau khi giao đan dược cho Mộ Liễu Khê, Phác Phương Viên liền trực tiếp dẫn theo đệ tử tiến vào khu vực cốt lõi của bí cảnh.
Các tông môn như Tử Hư tông cũng theo đó tranh giành nhau xông vào.
Bên trong kết giới bị phá vỡ chính là cơ duyên, ai vào trước thì người đó càng có khả năng thu hoạch được nhiều hơn.
"Hồ đạo hữu, các vị cứ vào trước đi. Chúng ta sẽ đến ngay."
Mộng Vũ Đồng lên tiếng.
"Cũng được. Trong thành không biết còn có hung hiểm gì, Mộng đạo hữu cứ chữa thương trước đi!"
Sau khi Hồ Dung dẫn theo Bách Tuế Kiếm Tông rời đi, Mộng Vũ Đồng lúc này mới ngồi xếp bằng trên mặt đất chuẩn bị chữa thương.
Đám người Diệp Thiên và Lâm Hằng cũng đành phải lặng lẽ đứng gác một bên.
【 Đại thế không thể làm trái. Sư tôn hiện tại bị trọng thương, tương đương với việc thực lực bị phế mất một nửa. 】
【 Nếu ta nhớ không lầm, về sau Diệp Thiên tranh đấu với người ta rơi vào vòng nguy hiểm, nàng lại diễn một màn cứu đồ đệ sốt sắng, xác suất lớn tu vi sẽ hoàn toàn sụt giảm. 】
【 Kết quả cuối cùng, lại là ái đồ do chính mình bảo vệ quay đầu làm ra chuyện khinh sư diệt tổ! 】
【 Trách thì trách nữ nhân này quá ngu ngốc, bao nhiêu năm như vậy ngay cả phẩm tính của đồ đệ cũng không nhìn ra... 】
"..."
"..."
Trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều trầm mặc, mặc dù vốn dĩ đã ở trong trạng thái trầm mặc.
Trong lòng Vân Dao và Mộ Liễu Khê nảy sinh một loại cảm giác áy náy cùng hoảng sợ.
Áy náy là vì, các nàng do dự hết lần này đến lần khác mà không nhắc nhở Mộng Vũ Đồng né tránh nguy hiểm.
Hoảng sợ là vì, những lời Lâm Hằng nói câu nào câu nấy đều ứng nghiệm, giống như nhìn trộm diễn biến Thiên đạo mà nhìn thấu quỹ tích nhân sinh của các nàng từ trước.
Lẽ nào Diệp Thiên thực sự sẽ khinh sư diệt tổ sao?
Diệp Thiên kể từ khi nhập phong đến nay, từ Sư tôn cho đến năm vị sư tỷ các nàng có ai là không chăm sóc gã chu đáo tỉ mỉ?
Mà biểu hiện của gã cũng không phụ sự kỳ vọng của mọi người, mang trong mình Không linh căn thiên phú tu hành cực cao, chỉ dùng thời gian ba năm ngắn ngủi đã có thể áp đảo những người cùng thế hệ.
Nếu như cho gã thêm trăm năm thời gian để trưởng thành, giới tu tiên sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện thêm một vị cự phách.
Mộng Vũ Đồng mặc dù nhắm mắt, thế nhưng thần thức lại luôn đánh giá trên người Diệp Thiên. Nàng muốn xem thử phản ứng của Diệp Thiên sau khi nhìn thấy nàng bị thương là như thế nào.
Phát hiện ra gã hoàn toàn không có sự trầm tĩnh lạnh lùng như thường ngày, nơi đáy mắt thậm chí còn hiện lên một tia lo lắng.
Điều này ngược lại khiến nàng có chút kinh ngạc.
Theo như lời lẽ của Lâm Hằng, gã nên biểu hiện ra một tia mong đợi mới đúng.
Thế nhưng, điều này cũng không thể xóa bỏ cảm giác không tín nhiệm của nàng đối với Diệp Thiên.
Mộng Vũ Đồng liếc nhìn nhẫn trữ vật, bên trong rõ ràng đang lơ lửng một tầng mảnh vỡ màu đen.
Đây là một trong những át chủ bài của nàng, Đạo Châu, có thể chống đỡ một đòn tấn công chí mạng.
Mà hiện tại nàng chỉ là tương kế tựu kế, cố ý giả vờ như bị trọng thương, mượn chuyện này để thăm dò mấy đứa đồ đệ của nàng.
"Viên Đạo Châu cuối cùng cũng dùng hết rồi, may mà giúp ta triệt tiêu được bảy phần phản phệ."
"Ta ngược lại muốn xem thử tiếp theo có giống như những gì Lâm Hằng nói hay không. Thiên nhi, con tuyệt đối đừng làm vi sư thất vọng!"
Suy cho cùng đã chung sống bao nhiêu năm như vậy, nàng vẫn không muốn tin rằng ái đồ của mình sẽ làm ra loại chuyện này.