Nghĩ lại cũng đúng.
Thiết lập của nam chính thuộc kiểu nửa chính nửa tà, việc thúc đẩy cốt truyện cần có những điểm mâu thuẫn lồng ghép vào nhau.
Muốn thể hiện sự hoàn mỹ của nam chính, muốn làm nổi bật khí chất trang bức của nam chính thì cần phải có những tên phản diện như hắn, cùng với việc trang bức trước mặt những kẻ qua đường Giáp không rõ tên tuổi.
Thử nghĩ xem.
Sư tôn xinh đẹp lạnh lùng bị trọng thương, thiếu niên hoàn mỹ được ví như yêu nghiệt đi tìm linh dược chữa thương cho nàng, sáo lộ như nước chảy anh hùng cứu mỹ nhân bằng sắt, thế nhưng đại chúng lại cứ thích cái kiểu này.
"Điểm sảng duy nhất chính là nam chính đã bắt chẹt được Sư tôn."
Lâm Hằng ra vẻ học theo động tác trang bức của nam chính.
Hai tay chắp sau lưng, khẽ thở dài một tiếng.
Nữ đệ tử của Thanh Nguyệt Trường Ca này rất mạnh, chỉ một cái nhấc tay đã tung ra vài đạo pháp ấn huyền diệu, phi kiếm được thao túng cách không cũng khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Nhưng thật không may nàng lại gặp phải Diệp Thiên, Diệp Thiên ở cùng cảnh giới có thể áp đảo những người cùng thế hệ tuyệt đối không phải là nói đùa.
Mộ Liễu Khê đứng tại chỗ cũng không có chút ý định muốn ra tay giúp đỡ.
Diệp Thiên ở kỳ Kim Đan trung kỳ đã có thể vượt cấp đánh bại tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, hiện tại gã đã bước vào hậu kỳ cùng cảnh giới với đối phương, đối phương tự nhiên sẽ không phải là đối thủ.
"Cô nương dừng tay đi, nếu còn bước lên một bước nữa thì đừng trách ta vô tình."
Bàn tay cầm kiếm của nữ tử khẽ run rẩy, ánh mắt sắc bén dường như tỏ ra rất không cam lòng.
"Sư muội đừng sợ, để ta lĩnh giáo hắn."
Ngay lúc này, một nam tử có cách ăn mặc tương tự chắn trước mặt nữ tử.
"Ta biết ngươi là ai, đệ tử cốt lõi của Thanh Hiên tông Diệp Thiên. Tại hạ là Lý Triều Xuân của Thanh Nguyệt Trường Ca, đặc biệt đến lĩnh giáo thủ đoạn của các hạ."
"Là hắn sao? Lý Triều Xuân xếp hạng ba mươi ba trên Thiên Tiên Bảng?"
Mộ Liễu Khê kinh ngạc nói.
"Hửm? Thiên Tiên Bảng?"
"Là một bảng xếp hạng chiến lực, những người có thể lọt vào danh sách không thể nghi ngờ đều là những thiên tài tuyệt đỉnh. Thiên Tiên Bảng mỗi năm năm sẽ thay thế một lần làm thứ hạng cuối cùng, trong khoảng thời gian này muốn lên bảng thì bắt buộc phải giết chết người đang có tên trên bảng."
"Vậy sư tỷ xếp thứ bao nhiêu?"
"Ta không tham gia tranh hạng, Thiên Tiên Bảng mặc dù đại diện cho vinh dự cực cao, thế nhưng cũng sẽ thu hút vô số kẻ thách đấu."
Lâm Hằng chợt hiểu ra.
Nghĩ lại cũng đúng, một cái bảng xếp hạng mà thôi phần lớn đều là hư danh.
Sau khi lên bảng ngoại trừ việc bại lộ thực lực của bản thân, còn thu hút những kẻ thách đấu không dứt, hoặc là tỷ giết hắn, hoặc là hắn giết tỷ hay chủ động quỳ xuống nhận thua.
Mộ Liễu Khê thích thanh tu, không thích rắc rối cho nên mới không tham gia vào những cuộc phân tranh này.
Hảo hán, đây là trực tiếp đến cày thành tựu cho Diệp Thiên rồi!
Cốt truyện tiếp theo không cần nghĩ nhiều, chắc chắn là Diệp Thiên đánh bại đối phương rồi thành công lên bảng, kẻ qua đường Giáp lại được một phen chấn động.
"Lý Triều Xuân...? Chưa từng nghe qua..."
Diệp Thiên cười nhạt một tiếng.
【 Ta cá là không quá năm hiệp, Lý Triều Xuân sẽ nhận cơm hộp. 】
【 Hiệp một Diệp Thiên đứng tại chỗ mặc cho đối phương ra tay, kết quả nhẹ nhàng né tránh được đòn tấn công tầm xa. 】
【 Hiệp hai Diệp Thiên vẫn đứng tại chỗ, đối phương tưởng là ăn may liền thi triển ba đạo thần thông, lại bị một kiếm chém phá. 】
【 Hiệp ba Diệp Thiên nở nụ cười khinh miệt bắt đầu trào phúng đối phương, Lý Triều Xuân nổi trận lôi đình thi triển ra sát chiêu mạnh nhất, nhưng vẫn bị hóa giải một cách dễ dàng. 】
【 Hiệp bốn, Diệp Thiên chủ động xuất kích trực tiếp kết liễu đối phương trong biểu cảm kinh ngạc của hắn. 】
Hình ảnh tiếp theo quả thực giống như những gì Lâm Hằng nghĩ, chỉ có điều hiệp hai Lý Triều Xuân chỉ thi triển ra hai đạo thần thông cùng với một thanh phi nhận đánh lén.
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Ngươi..."
Hiệp bốn bắt đầu, Lý Triều Xuân kinh hãi biến sắc lời còn chưa nói xong đã bị một luồng kiếm quang trực tiếp chém bay đầu.
Diệp Thiên chắp tay sau lưng, bễ nghễ nhìn mọi người.
Những đệ tử còn lại của Thanh Nguyệt Trường Ca đều không dám thở mạnh, nhao nhao lùi lại phía sau.
Lý Triều Xuân chính là đệ tử đắc ý nhất của 'Thu', Diệp Thiên vậy mà lại trực tiếp giết chết hắn.
Mộ Liễu Khê há hốc miệng, nơi đáy mắt hiện thêm vài phần khó tin.
Không phải vì chiến lực dũng mãnh của Diệp Thiên, mà là vì sự dự đoán trận chiến của Lâm Hằng ở bên cạnh.