Edit: Dao Dao
Đám người bị Thiển Hà lôi ra ngoài, nghe vậy thì ai nấy đều âm thầm cảm kích, sợ lửa giận giáng xuống đầu nên tiện miệng góp lời trách móc Triệu Sơ Đồng.
“Này Triệu phu tử thật quá đáng, dám chê thiếu gia nhà ta!”
“Thiếu gia đối với phu tử đâu có tệ, phu tử lại bỏ đi chẳng nói chẳng rằng, còn làm thiếu gia giận đến vậy.” Thanh Hoan phụ họa rất nhiệt tình.
“Nhưng… thiếu gia đối với phu tử chỗ nào là tốt?” Có kẻ yếu ớt hỏi, vì bọn họ chưa từng thấy thiếu gia tử tế với Triệu Sơ Đồng được phút nào.
“Sao lại không tốt?” Thanh Hoan hơi giật mình, nhưng cứng miệng nói đại.
“Thiếu gia đổi cả chục phu tử, chỉ có Triệu phu tử bám trụ trong phủ lâu như vậy. Không nhờ phúc thiếu gia thì nhờ ai? Mà thiếu gia chẳng bao giờ chịu viết bài, lần nào Triệu phu tử cũng nể mặt, chấm đến một nửa là tha cho rồi!”
Lời có hơi gượng… nhưng mọi người nghe lại thấy cũng hợp lý lắm.
Quả thực, thái độ thiếu gia đối với Triệu phu tử tuy chẳng ra gì, nhưng so với đám phu tử trước đã tính là “ôn hòa” nhất rồi. Triệu phu tử không biết mang ơn, vậy thì lỗi chỉ có thể là ở hắn.
Thấy mọi người càng nghe càng xuôi, Thanh Hoan càng nói càng hăng: “Ngày lễ tết, phu nhân đều cho người mang áo, mang đồ ăn, mang bạc tới. Trong kinh này khó kiếm được nhà nào đãi phu tử rộng rãi như phủ thị lang ta. Vậy mà hắn còn dám làm thiếu gia nổi giận, chẳng phải bất nghĩa thì là gì?”
“Đúng đúng! Không phải người xưa nói mấy kẻ vô ơn đều nằm trong đám đọc sách sao!”
Thiển Hà thấy tình hình bắt đầu trượt xa quá, liền hắng giọng xua tay: “Được rồi. Chuyện giữa thiếu gia và Triệu phu tử đâu đến lượt các ngươi bàn. Mau đi làm việc! Để thiếu gia thấy cảnh tụ tập tám chuyện, lại trừ tiền tiêu vặt lúc ấy đừng mong ta xin giúp.”
Đám hạ nhân lập tức co cổ, nhớ đến lần trước hùa theo thiếu gia mắng phu tử rồi bị trừ sạch tiền thưởng, đau đến mất ngủ mấy hôm.
“Ta còn chưa quét sân!”
“Ta đi gánh nước cho ngươi!”
“Không không, để ta bưng thùng!”
Một đám tản đi sạch.
Chỉ còn Thanh Hoan hạ nhân nhị đẳng, không dám cãi Thiển Hà, đành tiu nghỉu lủi mất.
Trong sân, Bùi Tê đứng trước mặt Triệu Sơ Đồng, cố ra vẻ mạnh mẽ quát:
“Triệu Sơ Đồng, ai cho ngươi đi!”
Triệu Sơ Đồng nhìn bộ dáng hư trương thanh thế ấy, vừa buồn cười vừa đau lòng giống như một đốm lửa nhỏ đang cố sức bùng lên.
“Người trong phủ đã tính sẵn chuyện làm mai cho ngươi. Ta không đi, sớm muộn quản gia cũng sẽ đuổi.” Triệu Sơ Đồng nói nhẹ.
“Thiếu gia nhà này sắp phải chuẩn bị hồi môn, học lễ nghi cưới gả, không tiện giữ phu tử nam nhân.”
“À thì… ngươi tự nhìn thấu sự đời, tự cảm tử nghĩa lớn, tự mình rút lui cho gọn gàng.” Bùi Tê nghẹn lại. “Thế còn ta? Trong lòng ngươi không có chỗ cho ta sao?”
“Tê Tê, ta tưởng giữa chúng ta đã nói rõ rồi.” Triệu Sơ Đồng đáp rất khẽ.
“Đó là ngươi nói! Ta chưa đồng ý!” Bùi Tê mắt hoe nước, cố giữ không để rơi một giọt nào.
Triệu Sơ Đồng lập tức nhận ra lần này Bùi Tê thật sự đau lòng.
“Ngươi mà cứ nhất quyết đi…” Bùi Tê nghiến răng: “Ta về phòng thắt cổ!”
Triệu Sơ Đồng chỉ biết thở dài. Cái kiểu một khóc hai nháo ba đòi chết này… y đúng là dạy học hai năm, học trò lĩnh hội đủ cả.
“Ngươi có la om sòm cũng vô ích. Ta đời này đã buộc vào ngươi rồi. Ngươi không dám cầu hôn vì sợ cha ta đúng không? Ta đây đi tìm ông ấy!” Bùi Tê vừa nói vừa định lao ra ngoài.
Triệu Sơ Đồng hoảng hồn kéo lại: “Tê Tê, bình tĩnh đã!”
“Buông ra, đồ bạc nghĩa! Ta phải đi cáo trạng!” Càng bị giữ, Bùi Tê càng giãy như phát sốt.
Trong từng động tác nóng nảy ấy, Triệu Sơ Đồng cảm nhận được hết giận dữ, uất ức, bất lực… và cả quyết tâm liều mạng. Rõ ràng Bùi Tê không phải dọa, mà định làm thật.
Hắn đành giơ cờ trắng: “Được rồi Tê Tê, ta sai rồi. Chờ thêm ít lâu, ta sẽ tự mình đến cầu hôn.”
Bao ngày qua, hắn vẫn cố gắng tự nhủ phải rời khỏi phủ thị lang, tránh xa Bùi Tê để giữ cái mạng nhỏ vừa may mắn có được. Nhưng xem ra Bùi Tê không hề có ý định để hắn đi như thế. Người tưởng đâu mềm như nếp, đến lúc quyết thì cứng đầu chẳng kém ai.
Nếu con đường hắn định đi đã không thể đi, thì đành phải rẽ sang con đường còn khó hơn.
“Ngươi… ngươi nói cái gì?” Bùi Tê tròn mắt, đứng ngây giữa sân như bị sét đánh.
Triệu Sơ Đồng đưa tay xoa đầu cậu một cái, vừa giống trả thù nho nhỏ, vừa đầy cưng chiều: “Chờ ta trở về, ta sẽ tới cưới ngươi.”
“Ngươi… không gạt ta?” Hai mắt Bùi Tê mở to, cảnh giác như sợ bị lừa bán đi miền biên ải. Lúc nãy còn muốn quăng cậu như quăng cái tay nải, phút sau lại đổi ý sạch sành sanh đổi nhanh quá khiến người đa nghi như cậu không dám tin liền.
“Không dám lừa, không dám lừa.” Triệu Sơ Đồng đáp rất ngoan.
Lời còn chưa dứt, hắn đã thấy tâm tình của Bùi Tê nở rộ như hạt giống gặp mưa xuân từ nứt mầm đến trổ lá, rồi bừng bừng nở hoa sáng rực cả sân. Đến mức khiến người đứng đối diện cũng bị ánh sáng đó quét trúng.
Triệu Sơ Đồng vốn nghĩ Bùi Tê sẽ tranh thủ oán trách vài câu, hoặc thuận miệng đọc hai ba câu thơ tình lạc thời để lên mặt. Ai dè Bùi Tê lại thở phào: “Ta biết ngay là ngươi sợ cha ta.”
“Phải phải phải, ta sợ Bùi thị lang muốn chết.” Triệu Sơ Đồng nhận thua không chút tôn nghiêm. Chỉ mới nghĩ đến trận chiến sau này với vị nhạc phụ tương lai, hắn đã cảm thấy đầu đau từng nhịp. Nếu không phải vì Bùi Tê có một vị phụ thân lợi hại như thế, đời hắn đã đâu phiền phức đến mức này.
Cái phiền toái nhỏ tên là Bùi Tê này, sau lưng còn đứng đủ mặt Bùi thị lang, thị lang phu nhân, Bùi Hàm… mỗi vị đều mạnh như một tòa núi. Triệu Sơ Đồng thoáng nghĩ đến đó liền tự hỏi quyết định khi nãy của mình có phải quá hồ đồ rồi không.
Nhưng dù thế nào, ít nhất hôm nay hắn vẫn có thể bình yên rời khỏi phủ thị lang.
Bằng không, chỉ cần để Bùi Tê làm ầm lên trước mặt người nhà, hắn sẽ lập tức hóa thân thành con thú bị nhốt vào chuồng, chờ cửa đóng cái rầm rồi ăn một trận đòn ra trò.
Chọn thế nào ư? Đương nhiên chẳng cần suy xét.