Edit: Dao Dao
Ngày tháng thái bình vẫn là thứ đáng quý nhất.
Những năm tháng mạt thế, bất kể con người hay động thực vật, phần lớn chỉ mang đến cho hắn hiểm nguy, sợ hãi, khô héo và tuyệt vọng. Hắn đã sống quá lâu trong áp lực mịt mù, đến mức sớm quên mất cảm giác nhẹ nhõm, vui sướng là mùi vị ra sao.
Bởi vậy, việc xuyên tới cổ đại đối với hắn mà nói, quả thực là một chuyện rất tốt.
Dẫu nơi này cũng có áp bách, có phân tầng giai cấp, nhưng so với mạt thế tàn khốc thì chẳng khác nào từ địa ngục bước thẳng lên nhân gian. Ở đây có trật tự, có quy củ đa số người đều an phận làm ăn. Không cần lúc nào cũng căng thẳng đề phòng đồng loại hay thú hoang. Chỉ cần chịu khó, chịu làm, là có thể ăn no mặc ấm, sống một đời bình yên.
Mấy ngày nay vì chuyện cưới gả của Bùi Tiểu Tê mà bận rộn, Triệu Sơ Đồng lại vô tình càng thêm chấp nhận thế đạo này, thậm chí không hay không biết mà hòa nhập lúc nào chẳng rõ.
Sáng sớm hôm ấy, Triệu Sơ Đồng đã thong thả ra cửa.
Trong khi đó, ở Bùi phủ, đợi mọi người dùng xong bữa sáng, xe ngựa mới bắt đầu được sửa soạn.
Tất cả những người muốn đi xem hoa đào đều tụ tập tại sân viện của thị lang phu nhân. Bùi Tê hôm nay mặc một thân thâm y xanh lơ, viền thêu chỉ vàng, kiểu dáng đơn giản mà phóng khoáng. Dáng người thon gọn, dung mạo tuấn tú, lại thêm vài phần anh khí, vừa nhìn đã thấy tinh thần sáng sủa hẳn lên.
Bùi Ngâm Di thì mặc váy vàng nhạt điểm xanh non, trang sức tinh xảo, trông vừa tươi tắn vừa đáng yêu. Riêng Bùi Ngâm Lan chỉ xem như theo cho biết, không mấy bận tâm chuyện ăn diện dù sao chuyện chọn rể cũng chẳng đến lượt mình, nghĩ đến đã thấy chua chát, trang điểm làm gì cho mệt.
Bùi Hàm phải học hành nên chuyến du ngoạn này không bị gọi theo. Thị lang phu nhân thấy người đã tề tựu đông đủ, bèn ra hiệu xuất phát.
Ba cỗ xe ngựa sớm đã chờ sẵn một chiếc dành cho thị lang phu nhân, Bùi Tê cùng mấy ma ma, nha hoàn thân cận, chiếc thứ hai là đại phòng Chiêm thị, con dâu Tào thị và tiểu thư công tử thứ xuất, chiếc cuối cùng chở bọn hạ nhân.
Dọc đường, Bùi Tê hứng chí bừng bừng, liên tục ghé sát cửa sổ xe mà ngắm phong cảnh hai bên. Nghĩ đến sắp được gặp phu tử, lòng cậu đã sớm bay lên tận chín tầng mây. Đợi khi hồi phủ, chỉ cần bịa đại vài câu chuyện rồi đẩy hết cho Chu Văn Ngạn gánh hộ, lừa nương một chút là xong.
Đáng thương cho thị lang phu nhân dụng tâm chuẩn bị bao nhiêu cho buổi xem mắt của ca nhi, vậy mà đứa nhỏ kia chẳng hiểu nửa phần, lòng đã sớm theo gió bay thẳng đến chỗ Triệu Sơ Đồng mất rồi.
“Di Nhi.” Chiêm thị liếc Bùi Ngâm Di một cái, giọng nhắc nhở: “Ra ngoài ngàn vạn lần đừng phô trương.”
Hôm nay nàng ăn diện không ít, ẩn ẩn có ý lấn át Bùi Tê, khiến Chiêm thị phải đề phòng trước, kẻo lại làm chuyện thất thố trước mặt trưởng bối.
“Nương, đã lâu lắm con mới được ra ngoài, hôm nay con cao hứng mà.” Bùi Ngâm Di bĩu môi, làm nũng.
Bùi Ngâm Lan đứng phía sau khẽ hừ một tiếng, trong lòng thầm nghĩ đích tỷ hôm nay rõ ràng muốn áp tiểu thúc một đầu, chỉ là sợ tổ mẫu không vui nên mới không dám mang hết bộ trang sức quý giá thường ngày ra thôi.
Tào thị mỉm cười dịu dàng: “Không chỉ muội muội cao hứng đâu, được ra ngoài hít thở chút không khí, ngắm hoa đào đầu xuân, con dâu cũng thấy trong lòng nhẹ hẳn đi.”
“Cái miệng ngươi đúng là biết nói.” Chiêm thị trừng mắt liếc nàng một cái. “Không biết còn tưởng trong phủ ta cấm ngươi bước chân ra ngoài.”
“Trong phủ sao dám bạc đãi con dâu.” Tào thị vội đáp, giọng lễ độ. “Tổ mẫu, mẫu thân đối đãi con dâu như con cháu ruột, con dâu cảm kích còn không kịp. Chỉ là năm nay lần đầu ra đạp thanh thưởng đào, thấy mới mẻ nên vui chút thôi.”
Chiêm thị nhân đó dặn dò thêm: “Chùa Tuế Hàn linh nghiệm lắm. Đến nơi nhớ xin một quẻ, hỏi Phật Tổ xem khi nào thì có tin vui.”
Bùi Hàm thành thân đã mấy năm mà trong phủ vẫn chưa có tiếng trẻ con, chuyện này sớm đã trở thành nỗi lo canh cánh trong lòng bà.
Tào thị mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng đáp: “Vâng, con dâu sẽ đi.”
Khi người Bùi phủ đến nơi, Chu gia đã chờ sẵn trong chùa. Khác với Bùi phủ kéo theo cả một đoàn, Chu phu nhân lần này chỉ dẫn theo mỗi Chu Văn Ngạn.
Chu Văn Ngạn vận một thân trường bào nguyệt bạch, dáng người cao ráo thon dài, dung mạo anh tuấn. Dẫu không thể so với vẻ xuất chúng của Bùi Hàm, nhưng cũng xứng gọi là tiểu lang quân phong nhã, ngày thường hiền hòa, ham đọc sách, trong mắt trưởng bối vẫn luôn được khen ngợi không dứt.
Thị lang phu nhân liếc nhìn một lượt, thấy tính tình hắn ta quả nhiên giống như lời đồn hiền hòa, dễ bảo trong lòng lập tức vừa ý. Tê Tê nhà bà nếu gả cho người như vậy, chí ít cũng không lo bị bắt nạt.
“Đây là Tê Tê phải không?” Chu phu nhân mỉm cười hiền hậu. “Hai năm không gặp, đã lớn lên khôi ngô thế này rồi.”
Bà vừa nói vừa tháo từ cổ tay xuống một chiếc vòng tay phỉ thúy nước sắc cực tốt: “Thứ này người lớn mang thì nặng, vẫn là đeo trên tay bọn trẻ mới đẹp.”
Bùi Tê ngập ngừng, không muốn nhận, liền liếc sang nương cầu cứu.
Thấy thị lang phu nhân gật đầu, cậu đành ngoan ngoãn đưa tay để Chu phu nhân đeo vòng vào.
“Hài tử tốt.” Chu phu nhân cười khen. “Ngoan hơn đám khỉ con nhà ta nhiều.”
“Muội muội đừng khen nó.” Thị lang phu nhân bật cười. “Tê Tê không chịu nổi lời khen đâu. Ta mà lỡ khen nó trước mặt cha nó, qua hai hôm thể nào cũng xảy ra chuyện làm ta mất mặt.”
Cả nhà lập tức bật cười rộ lên.
Bùi Tê cúi đầu nhìn mũi giày, một chữ cũng không nói. Cậu từ trước đến nay có bao giờ là ngoan ngoãn đâu.
Mấy vị trưởng bối này, tuổi càng lớn lại càng thích áp suy nghĩ của mình lên đầu đám tiểu bối. Biết rõ cậu chẳng có mấy ưu điểm ấy, vậy mà vẫn cố khen cho bằng được.
Bùi Tê chỉ thấy mệt, chẳng muốn nghe Chu phu nhân nói thêm câu nào, càng không muốn nhận mấy món đồ quý giá này. Trong đầu vừa nghĩ đến Triệu Sơ Đồng, trong lòng liền chột dạ người kia trước lúc chia tay còn mắng cậu mơ dã nam nhân ở đâu kia mà!