Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai

Chương 6

Trước Sau

break

Hôn sự giữa Tam hoàng tử Ninh Triết Châu và Văn Mị cũng do Thành Hạo Đế đứng sau thúc đẩy. Dẫu có ý kéo gần quan hệ với Văn gia, nhưng cũng vì Văn Mị là con gái gia chủ, lại từng được kiểm tra từ năm năm tuổi, bộc lộ thiên phú cực cao: linh căn Thiên phẩm, chủ hệ Thủy.

Thủy là nguồn cội của vạn vật, ôn hòa mà công bằng. Người có linh căn hệ Thủy phối hợp được với gần như mọi linh căn khác, là lựa chọn tốt nhất để làm đạo lữ song tu.

Hôn sự của Tam hoàng tử và Văn Mị có thể nói là đôi bên cùng có lợi, vậy còn Văn Kiều và Thất hoàng tử thì sao?

Đã có một nữ tử Văn gia đính ước với hoàng tộc họ Ninh, nay lại thêm một người "vô dụng" nữa, xét thế nào cũng không hợp với lợi ích giữa hoàng tộc và các thế gia.

Nếu Thành Hạo Đế thật sự muốn tìm cho hoàng tử được sủng ái nhất một nhà ngoại thích đủ mạnh để che chở, lẽ ra phải chọn một cô nương có thân phận cao hơn, tốt hơn mới đúng. Văn Kiều rõ ràng là lựa chọn tệ nhất trong tệ nhất.

Không chỉ Văn Nhàn nghĩ không thông, những người khác cũng vậy.

Miêu thị thấy con gái mặt mày ủ rũ, vội kéo nàng vào lòng, dịu dàng dỗ dành: "Con ta đừng nghĩ nhiều. Văn Mị chẳng qua dựa vào thân phận con gái gia chủ mà thôi. Nếu cha ngươi trở thành gia chủ Văn gia..."

Mắt Văn Nhàn khẽ sáng lên, nhưng rất nhanh nàng đã thu lại vẻ hớn hở ấy.

Mưu tính của cha mẹ, nàng vẫn luôn biết. Nàng ghen ghét, không cam lòng, tất nhiên hết lòng ủng hộ. Chỉ là hiện giờ danh tiếng Văn Mị đang lên, hôn sự với Tam hoàng tử cũng vững như bàn thạch, nàng sẽ không dại gì để lộ quá rõ ràng.

Còn chuyện hôn sự bất ngờ này, mặc cho bên ngoài đoán già đoán non thế nào, Văn Kiều lại tỏ ra vô cùng bình thản.

Có lẽ vì nàng đã quen bị Văn gia xem nhẹ, cũng quen với thân thể bệnh tật triền miên của mình. Dù có tư chất hơn người, việc tu luyện vẫn chẳng tiến triển bao nhiêu. Tu luyện hơn mười năm, nàng cũng chỉ vừa bước vào tầng thấp nhất của Nhập Nguyên cảnh. Thất hoàng tử bị coi là phế tài tu luyện thì sao chứ, cũng vẫn khá hơn nàng một kẻ bị các dược sư kết luận có lẽ không sống quá hai mươi tuổi.

Nói cho cùng, người chịu thiệt vẫn là Thất hoàng tử.

Bởi vậy, khi nghe tin ban hôn, Văn Kiều mới bình thản đến thế.

Chập tối, tiền viện lại cho người đưa tới một đám đồ dùng mới. Liên Nguyệt vừa kiểm kê vừa mừng rỡ.

Hôn sự này đúng là đến quá kịp lúc.

Còn chưa gặp mặt Thất hoàng tử, Liên Nguyệt đã có thiện cảm với hắn, tạm coi hắn như chỗ dựa để tiểu thư nhà nàng có thể sống yên ổn hơn trong Văn gia.

Liên Nguyệt ôm chăn mới đặt lên giường, trải phẳng phiu rồi nói: "Tiểu thư, vừa rồi tiền viện đưa chăn tằm ngọc tới. Chăn này sờ vào mềm lắm, lại ấm nữa, đêm nay nhất định người sẽ ngủ ngon."

Văn Kiều ngồi dưới đèn đọc sách, không ngẩng đầu, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.

Trải giường xong, Liên Nguyệt đi lấy nước ấm, hầu hạ Văn Kiều rửa mặt, súc miệng rồi chuẩn bị nghỉ ngơi.

Văn Kiều thay bộ đồ rộng màu trăng non, quay sang dặn cô tỳ nữ chăm chỉ: "Ngươi cũng đi nghỉ đi, không cần canh."

Liên Nguyệt đáp một tiếng, nhìn tiểu thư chìm vào giấc ngủ, chắc chắn nàng sẽ không nửa đêm dậy đọc sách nữa, lúc này mới xoay người ra ngoài, nằm xuống chiếc giường nhỏ ở gian ngoài.

Giấc ngủ của Văn Kiều vốn chẳng yên. Bởi trong gân mạch luôn có thứ đau đớn như bị gặm nhấm tận xương, nàng hiếm khi nào thật sự ngủ được.

Nhưng nàng không muốn phụ tấm lòng của Liên Nguyệt. Mỗi khi như vậy, dù không sao chợp mắt, nàng vẫn nằm yên trên giường, lặng lẽ nhìn màn trướng trong bóng tối, đếm từng cánh hoa thêu bằng chỉ xanh ngọc trên nền vải trắng ngà.

Ánh trăng ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng đổ vào.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương