Phùng Xuân

Quyển 1 - Chương 1: Lai Phúc

Trước Sau

break

Trước mắt Phùng Chanh là một mảnh đen kịt như thể linh hồn đã rời khỏi thân xác, phiêu dạt trong màn sương mù, không có chút cảm giác chân thực nào.
Một nỗi hoang mang dâng lên trong lòng: Nàng nhớ rằng mình đã chết, vậy bây giờ rốt cuộc là chuyện gì?
“Meo meo meo…” Bỗng nhiên từng tiếng mèo kêu truyền đến, nghe rất gấp gáp.
Nghe tiếng mèo kêu quen thuộc ấy, Phùng Chanh càng thêm nghi hoặc.
Tiếng mèo này hình như là…

Lộc cộc lộc cộc, tiếng vó ngựa vang lên, chẳng bao lâu sau một thiếu niên cưỡi ngựa từ xa tiến lại gần.
Thiếu niên mặc một thân y phục bó sát màu đen, càng tôn lên làn da trắng như ngọc, ánh mắt sáng lạnh như sao của hắn.
Trên đường không một bóng người, chỉ có cỏ cây um tùm hai bên đường mặc sức sinh trưởng giữa ngày xuân.
Thiếu niên giật dây cương, tuấn mã dưới thân dần chậm lại.
Hắn xoay người xuống ngựa, nhìn quanh một vòng rồi đi về phía cỏ cây rậm rạp nhất.
Ngựa đen bị bỏ lại tại chỗ, ngẩng đầu nhìn bóng dáng chủ nhân dần bị cây cỏ che khuất, ngoan ngoãn đứng chờ, trông vô cùng có linh tính.
Lá cỏ lướt qua vạt áo đen của thiếu niên, sương sớm lặng lẽ đọng trên đôi ủng đen dưới chân hắn.
Thiếu niên không định đi sâu thêm, dừng bước, tay đặt lên đai lưng.
Đúng lúc này hắn đột nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ lạ. Lắng nghe kỹ, âm thanh ấy vừa giống tiếng mèo kêu lại vừa giống tiếng trẻ con khóc.
Trong mắt thiếu niên hiện lên vẻ cảnh giác, hắn nhìn quanh bốn phía.
Trước mắt chỉ thấy cỏ cây ngút ngàn, mênh mông vô tận.
Ở nơi thế này, bất kể là tiếng mèo kêu hay tiếng trẻ con khóc đều vô cùng quái dị.
Bỗng một cơn gió nhẹ thổi qua, cỏ cây lay động, âm thanh mơ hồ kia cũng trở nên rõ ràng hơn.
Thiếu niên quyết định đi xem thử.
Cỏ mọc rất cao, vừa bước qua hơi ẩm đã thấm vào quần áo, bỗng nhiên có một vật lao thẳng vào người hắn.
Thiếu niên theo bản năng nghiêng người né tránh, đồng thời vung tay đánh ra một quyền.
Tiếng mèo kêu thảm thiết vang lên.
Thiếu niên nhìn kỹ, liền thấy một con mèo hoa với bộ lông vằn nâu đen ngã trên mặt đất, đôi mắt xanh lục lóe lên hung quang cảnh giác trừng hắn.
Thì ra là một con mèo hoang.
Thiếu niên hiểu ra, liếc mắt nhìn sang một phía, bỗng khựng lại.
Cách đó không xa có một người nằm, chính xác mà nói là một nữ tử.
Thiếu niên trầm ngâm chốc lát, mặc kệ tiếng gào của mèo hoa, bước tới quan sát.
Đó là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, nhìn qua chỉ có vài vết trầy xước ngoài da nhưng hai mắt nàng nhắm nghiền, yên lặng không động đậy, hẳn là lành ít dữ nhiều.
Thiếu niên đưa tay kiểm tra hơi thở của nàng.
Da thịt lạnh băng, hoàn toàn không còn hơi thở.
Quả nhiên đã chết.
Nhìn thiếu nữ có vẻ còn ít tuổi hơn mình, không hiểu sao hắn lại muốn thở dài.
Người đã chết rồi, hắn cũng chẳng cần ở lại nữa.
Nghĩ vậy, thiếu niên xoay người định rời đi.
Con mèo vừa bị đánh ngã lại kêu lên.
Bước chân thiếu niên khựng lại, nhìn nó.
Mèo hoa giãy giụa vài cái nhưng không đứng dậy được.
Thiếu niên nhíu mày.
Vừa rồi hắn ra tay hơi nặng… Thôi vậy, tiện thể mang con mèo này về thành, dù sao cũng là một mạng sống.
Thiếu niên bước được hai bước về phía mèo hoa, bỗng xoay người đi về phía thiếu nữ.
Thôi vậy, đã tiện tay mang mèo về thành thì tiện tay đào cho thiếu nữ phơi xác nơi hoang dã này một cái hố chôn luôn.
Thật xui xẻo, rõ ràng hắn chỉ đi đường quá lâu, muốn tìm một chỗ kín đáo giải quyết mà thôi.
Thiếu niên để ý thấy có một mảnh đất bằng phẳng khá thích hợp để chôn người, vì thế đưa tay đặt lên vai thiếu nữ chuẩn bị ôm nàng lên.
Đôi mắt vốn đang nhắm chặt đột nhiên mở ra.
Dù thiếu niên đã trải qua không ít chuyện, khoảnh khắc này cũng bị dọa không nhẹ, lập tức buông tay lùi lại mấy bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào thiếu nữ.
Không thể nào, hắn vừa kiểm tra rồi, thiếu nữ này rõ ràng đã chết!
Trời xanh, cỏ xanh, thiếu niên áo đen…
Phùng Chanh nhìn rõ gương mặt của thiếu niên, như thể đôi chân đang lơ lửng bỗng chạm đất, cảm giác chân thực lại ùa về.
Là Lục Huyền!
Lục Huyền chẳng phải đã chết rồi sao, chẳng lẽ tin tức truyền về kinh thành có nhầm lẫn.
Cảm xúc mãnh liệt ập đến trong lòng Phùng Chanh khiến nàng không biết nên vui hay buồn, nhìn gương mặt quen thuộc mà xa lạ ấy, theo bản năng nhào tới.
Nàng không biết tình trạng của bản thân hiện tại, cái nàng nghĩ là “nhào tới” trong mắt đối phương thực ra là đang bò.
Nhìn thiếu nữ đang cố sức bò về phía mình, Lục Huyền cuối cùng cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa, tay nâng lên, đao rời vỏ, mũi đao chĩa thẳng vào Phùng Chanh quát: “Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?”
Hết chịu nổi rồi, hắn chỉ muốn tìm chỗ kín đáo để giải quyết, khó khăn lắm mới phát thiện tâm đào hố chôn xác, vậy mà còn đụng phải nữ quỷ sao?
Tay siết chặt chuôi đao lạnh băng, thiếu niên dần bình tĩnh lại.
Dù là nữ quỷ cũng chẳng sao, có đao trong tay, hắn vẫn có thể chém cho nàng hồn bay phách tán.
Nghe lời ấy, đầu óc Phùng Chanh hơi rối loạn, nàng há miệng gọi:
“Lục…”
Đúng lúc này, tiếng mèo kêu quen thuộc lại vang lên.
Phùng Chanh theo bản năng quay đầu lại, vừa nhìn câu nói phía sau liền nghẹn trong cổ họng.
Nàng nhìn chằm chằm con mèo hoa kia, trong lòng dậy sóng dữ dội.
Đó là Lai Phúc!
Trong khoảnh khắc đầu óc nàng trống rỗng, rồi lập tức dâng lên một nghi vấn sâu sắc: Nếu Lai Phúc ở đây, vậy nàng ở đâu?
Phùng Chanh đột ngột cúi đầu, cả người cứng đờ.
Đôi tay thiếu nữ trắng trẻo thon dài, dù móng tay được cắt tỉa gọn gàng dính chút bùn đất, song không ai có thể phủ nhận đó là một đôi tay vô cùng đẹp.
Một đôi tay đẹp thuộc về thiếu nữ.
Phùng Chanh nhìn chằm chằm đôi tay ấy, nghi hoặc càng thêm sâu.
Rõ ràng nàng đã chết từ lâu, sau khi hồi phục ý thức thì biến thành Lai Phúc.
Lai Phúc là một con mèo hoang thường nằm ngủ nướng ở chân tường bên ngoài Phùng phủ. Nàng thấy nó đáng thương, mỗi lần ra ngoài chơi đều mang chút thức ăn cho nó.
Hôm ấy nàng hẹn biểu tỷ cùng đi dạo phố, ai ngờ khi tỉnh lại đã ở trên một cỗ xe ngựa đang lao vùn vụt.
Gọi nàng tỉnh dậy chính là Lai Phúc.
Lai Phúc liều mạng dùng miệng và móng vuốt cố gắng cào cắn sợi dây trói tay chân nàng, không ngờ thật sự làm dây trói lỏng ra.
Nàng thoát khỏi dây trói, lặng lẽ bò đến cửa xe, vén một góc rèm nhìn ra ngoài thì thấy một nam nhân xa lạ.
Nàng nghĩ mình gặp phải bọn buôn người, nếu để hắn phát hiện nàng tỉnh lại, chỉ sợ không còn cơ hội chạy trốn nữa.
Nàng lấy hết can đảm ôm Lai Phúc nhảy khỏi xe ngựa.
Nàng liều mạng chạy về phía trước, không dám quay đầu lại. Tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần, hơi thở thô bạo của người kia như dòi bám trong xương, đuổi sát không rời.
Phía trước là vách núi.
Nàng không dừng lại, vừa khóc vừa nhảy xuống.
Nàng sợ đau, càng sợ chết, nhưng nếu bị người phía sau bắt được còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Nàng đúng là đã chết.
Khi ý thức khôi phục, nàng phát hiện linh hồn nhỏ bé của mình đã bị giam trong cơ thể Lai Phúc, trở thành một con mèo.
Nàng tận mắt nhìn thấy Lục Huyền chôn cất thi thể của nàng, rồi mang nàng – lúc ấy đã là mèo – trở về kinh thành.
Sau đó, một loạt biến cố ập đến, từ Phùng phủ cho đến triều đình.
Năm đó đại hạn, Khánh Xuân Đế dẫn thái tử và các trọng thần đến núi Thái Hoa cầu mưa, Lục Huyền cũng đi theo.
Hắn không mang nàng đi cùng.
Điều đó cũng chẳng có gì lạ, một chuyến đi long trọng như vậy, mang theo một con mèo thì đúng là kỳ cục.
Khi trong thành đại loạn, nàng nghe người ta nói Khánh Xuân Đế bị sét đánh trong lúc cầu mưa, thế tử Thành Quốc Công là Lục Huyền giết thái tử, sau đó chết dưới loạn đao của cấm vệ quân.
Đại Ngụy hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.
Quân Bắc Tề công phá thành, đốt giết cướp bóc, không tội ác nào không làm.
Nàng muốn đi tìm Lục Huyền, dù đã biến thành mèo, nàng cũng không thể hồ đồ như vậy.
Lục Huyền là biểu đệ của thái tử, quan hệ hai người rất tốt, sao có thể giết thái tử sau khi Khánh Xuân Đế bị sét đánh, trở thành tội nhân của Đại Ngụy?
Nàng không tin.
Nhưng nàng chưa kịp chạy khỏi thành.
Con mèo hoa tên Lai Phúc đã chết dưới đao của quân Tề.
Đúng vậy, Lai Phúc vốn là mèo hoang, ban đầu không có tên. Trên đường ôm mèo về kinh, Lục Huyền xoa đầu nó rồi tiện miệng nói: “Để xả xui, gọi mi là Lai Phúc nhé.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương