Quá Nhập Vai, Hình Sự Tặng Riêng Tôi Một Bộ Hồ Sơ

Chương 29: Tư duy của tội phạm 

Trước Sau

break

[Mọi người xem cái clip đó chưa? Má ơi sợ vãi, máu chảy lênh láng luôn!]

[Nghe đâu thanh niên đó vào ICU rồi, nhưng may mà nhặt lại được cái mạng. Thời buổi này làm “phi công” cũng nguy hiểm thật đấy, ha ha ha.]

[Bớt mồm đi, tên đó là Đổng Phàm đấy, trên Weibo fan em gái đông như quân Nguyên, cẩn thận kẻo bị các em ấy kéo đến tận nhà “tế lễ” bây giờ.]

[Sợ quá cơ! Định dùng “hộp vũ khí” hù bố à? Tới đây, ông đây cao mét tám, nặng một tạ, xem đứa nào dám mò đến tìm ông.]

[Lầu trên ơi, sao trong lịch sử tìm kiếm của ông lại có “phương pháp học Toán cho học sinh tiểu học” thế kia?]

Các dòng tin nhắn nhảy lên liên tục, vô số người dùng điên cuồng đổ xô vào Weibo chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, suýt chút nữa làm sập cả máy chủ.

Tuy nhiên, khi kim đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ đêm, tất cả các giao diện tìm kiếm bỗng chốc trở thành một khoảng trắng xóa, kèm theo đó là dòng thông báo to tướng: [Dựa theo yêu cầu của nền tảng, nội dung này không được hiển thị].

[Thần Cua ra tay rồi!]

[Cua cái con khỉ, cái bà An Hồng kia hình như là vợ của cổ đông lớn bên Weibo đấy, cái chủ đề này sống được hai tiếng đã là kỳ tích rồi.]

[Cảnh sát vào cuộc chưa? Có anh em “ba mươi xăng-ti-mét” nào hóng hớt được tin gì không?]

[Ba mươi xăng-ti-mét? Chiều cao à?]

Mặc cho phía Weibo ra sức phong tỏa nhiệt độ, ngày càng có nhiều cư dân mạng tham gia vào cuộc vui đầy phấn khích này. Và những chi tiết thâm cung bí sử của sự việc cũng dần được đào bới ra.

[Đổng Phàm và An Hồng hình như dan díu từ năm ngoái rồi, hèn chi tên đó mới có nhiều tài nguyên lên báo thế.]

[Ông cậu tôi làm tạp vụ ở khách sạn kể lại, An Hồng vừa đến khách sạn Lệ Cảnh không lâu thì Đổng Phàm đã xuất hiện ở cửa, trông mặt mũi hầm hố lắm.]

[Có khi nào là “phú bà” có tình mới, nên “phi công” bị bỏ rơi đâm ra cay cú không? Ha ha ha.]

...

Sáng sớm, Lý Tư bò dậy từ giường khách sạn, việc đầu tiên là vớ lấy điện thoại.

Weibo đang dìm nhiệt độ xuống, nhưng các trang tự phát, và cả truyền thông lớn nhỏ vẫn mọc lên như nấm sau mưa, tranh nhau đưa tin về vụ này. Đây e rằng sẽ là chủ đề nóng nhất trong vòng nửa tháng tới.

Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến Lý Tư chứ?

Suy cho cùng, Lý Tư gần như chẳng làm gì cả. Hành động duy nhất anh thực hiện là cố tình đứng ở vị trí mà Đổng Phàm có thể nhìn rõ, để tên đó nhận ra gương mặt mình. Chỉ có thế thôi.

Lý Tư nắm chắc sáu phần mười Đổng Phàm sẽ không nhịn được mà bám đuôi mình, cho đến khi thấy An Hồng trao đổi phương thức liên lạc với anh.

Sau đó, anh hoàn toàn không có ý định can thiệp, tất cả đều để thuận theo tự nhiên. Vì vậy, việc Đổng Phàm bị An Hồng đâm trọng thương cũng nằm ngoài dự tính của Lý Tư...

Ừm... mình thật sự chẳng làm gì cả~

Một vụ án hoàn hảo không nằm ở chỗ đạt được mục đích, mà nằm ở việc gột sạch nghi vấn.

Giống như một con bướm khẽ vỗ cánh.

Lý Tư vô thức chìm vào tiềm thức. Anh luôn cảm thấy mình có thể làm tốt hơn, kế hoạch lần này vẫn còn nhiều kẽ hở. Chẳng hạn như ở bước này có thể bị cảnh sát để mắt tới, lẽ ra nên hoãn lại vài ngày rồi mới hành động...

Ơ? Khoan đã!

Lý Tư hít ngược một hơi khí lạnh: Sao mình lại trở nên thế này? Không được, mình luôn muốn trở thành công dân tôn trọng pháp luật cơ mà, sao có thể đụng tí là dùng tư duy tội phạm để giải quyết mọi việc thế này hu hu!

Anh sợ hãi vội vàng mặc quần áo, rửa mặt rồi chạy vội đến đoàn phim.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương