Tiếng còi cảnh sát nhanh chóng vang lên. Khu phố Ngọc Xuyên vốn là địa bàn trọng điểm của cảnh sát địa phương, chỉ cần có báo án là tốc độ phản ứng cực kỳ nhanh.
Chẳng mấy chốc, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rầm rập. Mấy cảnh sát vũ trang đầy đủ lập tức xuất hiện, ánh đèn pin sáng lòa rọi thẳng vào trong phòng.
"Ai báo án!"
Tiếng quát làm kinh động không ít nhà dân, thỉnh thoảng lại có người mở cửa sổ, thò đầu ra hóng hớt.
Đạo diễn Dương vẫn còn chưa hoàn hồn: "Cảnh sát, các anh đến đúng lúc lắm, tên sát nhân này cực kỳ hùng tợn, chúng tôi suýt chút nữa là không khống chế nổi người rồi."
"Sát nhân?"
Người đến lần này lại là người quen cũ của Lý Tư - Đội trưởng Trương. Ánh mắt anh ấy lóe lên tia lạnh lẽo, vẻ mặt càng thêm thận trọng. Anh ấy dẫn theo vài người dè chừng tiến vào phòng, vừa vào cửa đã thấy một cậu nhóc thư sinh đang bị ấn chặt dưới đất.
"Rời khỏi người nạn nhân ngay lập tức! Nếu không chúng tôi sẽ dùng biện pháp cưỡng chế!" Đội trưởng Trương nghiêm giọng quát.
Hai anh thợ quay phim nghe vậy thì vội vàng bò dậy: "Đồng chí cảnh sát, các anh cuối cùng cũng tới rồi."
"Hửm?" Đội trưởng Trương cau mày: "Các anh mới là nạn nhân? Vậy nghi phạm đâu?"
Lý Tư dưới đất khó khăn lắm mới thở đều lại được, anh yếu ớt giơ tay lên.
"Đội trưởng Trương, là tôi..."
Đội trưởng Trương cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy Lý Tư đang nằm bò dưới đất thở hồng hộc.
"Hay lắm, quả nhiên lại là cậu!" Đội trưởng Trương reo lên đầy kinh ngạc.
Lý Tư: "Hả?"
Anh tức đến run người, cái thế giới này không thể tử tế hơn được sao?
...
"Họ tên?"
Lý Tư không lên tiếng, cả người đờ ra như khúc gỗ. Cách nhau ba tiếng đồng hồ, "nhập cung” lần hai, thử hỏi còn ai làm được như anh không?
Đội trưởng Trương thở dài: "Cậu cứ không hợp tác thế này, tôi khó mà giúp cậu giảm án được."
Lý Tư uể oải: "Đây chỉ là hiểu lầm thôi, tôi không muốn nói gì cả, đợi luật sư của tôi đến đi."
"Cậu mà cũng có luật sư cơ đấy?" Đội trưởng Trương cười lạnh. Ai ngờ giây tiếp theo, một nhân viên văn phòng bước vào, ghé tai anh ấy thì thầm vài câu.
Sắc mặt Đội trưởng Trương thay đổi thất thường, trầm tư hồi lâu, cuối cùng gật đầu.
"Cậu đi được rồi." Anh nói với Lý Tư.
Lý Tư ngơ ngác đứng dậy, đi theo nhân viên văn phòng băng qua hành lang. Ở cuối hành lang, một người phụ nữ tóc ngắn năng động. Diện đồ công sở đang nghe điện thoại. Lý Tư chỉ loáng thoáng nghe được vài chữ.
"Vâng vâng, đúng rồi, ra rồi ạ. Cảm ơn anh Lý nhé. Không, không cần khách khí đâu, là việc em nên làm mà."
Cúp điện thoại, người phụ nữ quay đầu lại, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời.
"Thật là giỏi gây chuyện cho tôi mà." Cô ấy nhìn Lý Tư, biểu cảm nửa cười nửa không.
Lý Tư ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Chị Phùng."
Phùng Tố - bà chủ của Công ty Giải trí Phùng Tố, kiêm giám đốc pháp chế, kiêm người đại diện, kiêm nhân viên vệ sinh, kiêm đầu bếp, kiêm bảo vệ, và kiêm luôn trợ lý sinh hoạt của Lý Tư.
Công ty Giải trí Phùng Tố chỉ có đúng hai người là Phùng Tố và Lý Tư.
Trong mắt Lý Tư, người phụ nữ này có chút bí ẩn. Rất nhiều chuyện, giống như việc cứu anh ra lần này, cô ấy đều giải quyết êm xuôi mà không cần tốn chút công sức nào.
Đối với Phùng Tố, cảm xúc của nguyên chủ rất phức tạp. Có hận, có sự quyến luyến như người thân, có phẫn nộ, và thậm chí còn ẩn chứa tình cảm giấu kín tận đáy lòng.
Nhưng kể từ khi nguyên chủ trút hơi thở cuối cùng để Lý Tư xuyên không tới đây, những tình cảm đó đều tan thành mây khói. Với Lý Tư hiện tại, người chị đại này... có chút giống một bà mẹ toàn năng, hi hi.
Phùng Tố lái một chiếc Corolla màu trắng tới. Cô ấy không hỏi Lý Tư vì sao lại bị bắt vào đó, chỉ bảo anh lên xe, sau đó đưa qua một tập kịch bản.
"Cái gì đây ạ?" Lý Tư cẩn thận lật xem.
"Phim mới chị tìm cho cậu đấy, nỗ lực một chút, đừng có làm hỏng việc. Nếu diễn xuất của cậu lọt được vào mắt xanh của đạo diễn Tôn thì con đường sau này sẽ dễ đi hơn nhiều."
"Mục tiêu của chúng ta là vai nam thứ trong phim. Nếu không lấy được thì ít nhất cũng phải giành được một vai phụ, hiểu chưa?"
"Vâng." Lý Tư đáp một tiếng, có vẻ hơi lơ đễnh.
Qua gương chiếu hậu, Phùng Tố tỏ vẻ bất lực. Cô ấy thu hồi sự chú ý để chuyên tâm lái xe, còn Lý Tư thì cúi đầu xuống.
Chỉ thấy trên trang đầu của kịch bản viết mấy chữ lớn:
[Kẻ Cuồng Sát hồ Crystal]