Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 31

Trước Sau

break

Cánh cửa kia được mở ra, ánh sáng bên ngoài tràn vào trong.

Người kia bước vào trong ngược sáng, vừa đi vừa hỏi người bên cạnh: "Sáng nay hắn đã ăn chưa?”

"Điện hạ đã ăn rồi, ăn xong vẫn ở trong phòng đọc sách."

Khương Ý Trì gật đầu, nghiêng đầu nhìn về phía Bùi Ngọc ở bên trong, nàng duỗi tay cởi dây buộc áo choàng, đưa chiếc áo dày cho cung nữ bên cạnh: "Tất cả lui xuống đi."

Nàng bước vào trong vài bước, trong lòng có chút kỳ lạ, bình thường mỗi lần biết nàng trở về, Bùi Ngọc đều sẽ sớm chạy ra cửa đợi, hôm nay là sao vậy?

"Bùi Trường Doanh." Khương Ý Trì đứng đó, quay đầu gọi hắn.

Bùi Ngọc ngẩng mắt lên, nhìn nàng vài giây, rồi mới chậm rãi đứng dậy, đi về phía nàng.

Hắn đi đến trước mặt nàng, nhẹ nhàng cụp mắt xuống nhìn về phía eo nàng đã trống rỗng.

Miếng ngọc bội tím vốn treo ở đó… giờ này hẳn đang ở chỗ vị Vân Đô thống kia rồi.

Bùi Ngọc mím môi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua xót khó hiểu.

Khương Ý Trì chăm chú nhìn hắn mấy giây, rồi chủ động đưa tay ra, nắm lấy tay hắn, vì vừa từ bên ngoài trở về, đầu ngón tay nàng còn hơi lạnh lạnh: "Chỉ ra ngoài có một lúc thôi mà, giận cái gì."

Nàng cho rằng Bùi Ngọc giận vì sáng nay nàng ra ngoài.

Bùi Ngọc khẽ nói: "Ta không giận công chúa."

Khương Ý Trì kinh ngạc liếc hắn một cái, đã gọi nàng là công chúa rồi, vậy mà còn nói không giận.

Tên lừa đảo này.

Nàng bình tĩnh nhìn hắn một lúc, rồi chậm rãi rút tay mình ra.

Bàn tay Bùi Ngọc trống không, hắn hơi luống cuống ngẩng đầu lên.

Đôi mắt màu nhạt kia như phủ một tầng sương nước, vừa mờ mịt vừa khiến người ta mềm lòng.

Khương Ý Trì giơ hai tay lên, cho hắn xem váy mình đang mặc: "Hôm qua ngươi nói cái này đẹp."

Bùi Ngọc sững người.

Nàng giơ hai tay xoay một vòng trước mặt hắn: "Ngươi nói đẹp, nên ta mặc."

Bùi Ngọc ngơ ngác nhìn động tác nghiêm túc ấy của nàng, cuối cùng không nhịn được mím môi, khẽ bật cười.

Cảm giác chua xót mơ hồ trong lòng, trong khoảnh khắc liền tan biến không còn dấu vết.

Ít nhất, nàng vẫn chịu dỗ dành hắn.

Thấy hắn cười, Khương Ý Trì liền lại đưa tay nắm lấy tay hắn: "Hơn nữa, ta không phải đã vội vàng quay về rồi sao? Gấp như vậy còn không phải vì muốn về ăn trưa cùng ngươi sao."

Bùi Ngọc mím môi, khẽ hỏi: "Điện hạ… xuất cung sao?"

"Ừm, xuất cung rồi."
Khương Ý Trì không hề né tránh nói: "Đi đại doanh ngoại ô xem điểm binh."

"Đi đại doanh ngoại ô…" Bùi Ngọc nhẹ nhàng cụp mắt xuống, mái tóc đen mượt như lụa theo đó rũ xuống, khiến làn da hắn càng thêm trắng: "Xem điểm binh… có thú vị không?"

Hắn lại hỏi.

Bước chân Khương Ý Trì hơi khựng lại, cau mày nhìn hắn một cái, sao lại hỏi cái này?

Chẳng lẽ hắn muốn xem?

"Không có gì thú vị." Nàng cau mày nói rất cẩn trọng: "Ngươi rất muốn đi xem sao?"

Bùi Ngọc ngẩng đầu nhìn nàng.

Chưa kịp để hắn trả lời, Khương Ý Trì đã nói: "Dẫn ngươi đi xem cũng không phải là không được."

Bùi Ngọc ngẩn ra: "…Hả?"

Khương Ý Trì cau mày, dường như đã suy nghĩ rất nghiêm túc rồi, mới nói: "Điểm binh chẳng có gì thú vị, nhưng nếu ngươi muốn xem, ta sẽ dẫn ngươi đi xem."

Nàng kéo hắn ngồi xuống, rồi đi sang một bên rót cho hắn một ly trà.

Hơi nóng bốc lên mờ mịt.

Khương Ý Trì ngồi bên bàn, nhìn cly trà trong tay, cau mày nói: "Nhưng e là ngươi không thể cứ thế này mà đi."

Nàng nhét Vân Tiêu vào đại doanh ngoại ô đã khiến đám lão già ở đó bất mãn rồi, nếu lại còn dẫn theo Bùi Ngọc đi xem điểm binh, dù nàng là con gái duy nhất của phụ hoàng và mẫu hậu, thì ngày mai đám ngôn quan cũng đủ dùng nước bọt mà dìm chết nàng.

Bùi Ngọc ngồi đó, nhìn nàng quay đầu lại trong làn hơi nước mờ ảo, khẽ nói: "Ngươi phải đổi cách ăn mặc mới đi được."

Khương Ý Trì nhìn gương mặt hắn, nghiêng người lại gần, chăm chú quan sát rất nghiêm túc: "Gương mặt này quá thu hút rồi, không thể cứ thế mà ra ngoài."

Nàng nhìn gương mặt tuyệt mỹ trước mắt, giơ ngón tay khẽ chọc vào má hắn: "Giả làm thị vệ của ta đi."

Bùi Ngọc há miệng, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu: "…Được."

Vừa hay, hắn cũng rất muốn đi xem vị Vân Đô thống kia.

Khương Ý Trì cười cười, nâng ly trà nóng uống một ngụm, rồi nghiêng sang hỏi: "Sáng nay ngươi đọc sách gì vậy?"

Bùi Ngọc lật cuốn sách ra cho nàng xem, Khương Ý Trì ghé sát bên hắn đọc một lúc, cũng đến lúc cung nhân mang cơm trưa lên.

Sau khi dùng xong bữa trưa, Khương Ý Trì lập tức sai người vào đo kích thước cho Bùi Ngọc.

Bùi Ngọc đứng đó giơ tay lên, quay đầu hỏi nàng: "Không phải đã cho người may cho ta rất nhiều y phục rồi sao? Còn phải làm nữa à?"

Khương Ý Trì lười biếng tựa ở đó, cúi mắt nhìn cuốn sách hắn đọc buổi sáng, giọng điệu thong thả: "Ừm, lần này là của Vân Chức Các, ngươi chẳng phải rất thích sao."

Bùi Ngọc: "…"

Hắn thích hình như không phải y phục của Vân Chức Các…

Khương Ý Trì dựa ở đó lật thêm một trang sách, ánh mắt vẫn dừng trên trang giấy, nói: "Hôm nay ta có ghé Vân Chức Các xem rồi, đợt y phục này đều rất đẹp, ta mua hết cho ngươi."

Bùi Ngọc giơ tay nhìn nàng, muốn nói lại thôi.

Một lúc sau, cuối cùng cũng đo xong.

Khương Ý Trì, người vẫn luôn tựa bên kia đọc sách rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nàng đặt sách xuống, bước lại đứng bên cạnh Bùi Ngọc, sau đó hỏi kích thước của hắn.

Người đo kích thước cho Bùi Ngọc cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn cúi đầu, thành thật báo lại cho nàng.

Sau khi nhận được câu trả lời mình muốn, Khương Ý Trì mới phẩy tay: "Lui xuống đi."

“Vâng, công chúa.”

Người kia rời đi, lúc này Bùi Ngọc mới ghé sát bên nàng, nhỏ giọng hỏi: "Trì Trì hỏi mấy chuyện đó làm gì?"

Khương Ý Trì khẽ câu lấy ngón tay hắn, nói: "Sau này thấy y phục đẹp, ta mua thẳng cho ngươi."

Giọng nàng lười biếng, nghe như đã bắt đầu buồn ngủ.

Khương Ý Trì giơ tay lên, một tay vòng qua cổ hắn, giọng hạ thấp: "Bùi Ngọc, ta buồn ngủ rồi… ôm ta đi ngủ."

Nàng dựa rất gần, đầu cũng tựa sang.

Hương thơm nhàn nhạt trên người nàng theo đó lan tới, khiến người ta không kịp phòng bị.

Thân thể Bùi Ngọc cứng lại, cúi mắt nhìn nàng.

Nàng đã nhắm mắt trong ngực hắn, hàng mi cong dài rũ xuống yên tĩnh, dáng vẻ lúc ngủ trông đặc biệt ngoan ngoãn, mềm mại.

Bùi Ngọc cúi đầu, cẩn thận bế nàng lên, đi về phía giường.

Hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống, rồi quỳ nửa người bên giường, tỉ mỉ giúp nàng cởi giày, đứng dậy kéo chăn muốn đắp cho nàng, nhưng cổ tay lại bị người trên giường nắm lấy.

Những ngón tay xinh đẹp siết chặt cổ tay hắn, Bùi Ngọc nhìn xuống, vừa hay đối diện với đôi mắt đen láy của nàng.

Người nằm trên giường hơi dùng lực, kéo hắn xuống.

Bùi Ngọc mở to mắt, cả người mất thăng bằng, trực tiếp ngã xuống, chống lên người nàng.

Người ở dưới thân hắn lại vô cùng bình tĩnh, nàng khép mắt lại lần nữa, một tay vòng qua người hắn, tay còn lại kéo chăn bên cạnh, phủ lên cả hai.

"Ngủ trưa.

Giọng nàng trong trẻo, lạnh nhạt vang lên, ngừng một chút nàng hơi nâng cằm, khẽ cắn nhẹ lên vành tai hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương