Sau Khi Ly Hôn Nhà Mẹ Quyền Thế Đoán Tôi Về

Chương 1: Lúc Sinh Con, Chồng Lại Đi Cùng Người Phụ Nữ Khác Khám Thai

Trước Sau

break
Bệnh viện Nhân dân số 1 tỉnh Ma, khoa phụ sản, phòng sinh.
Cùng với tiếng khóc oa oa của đứa trẻ, tất cả mọi người trong phòng sinh đều mỉm cười.
“Chúc mừng cô, cô Lục, cô đã sinh được một cặp sinh đôi long phượng.” Y tá đỡ đẻ cười nói với sản phụ trên giường bệnh.
Lục An Hòa nở nụ cười yếu ớt, cố gắng đưa mắt nhìn hai đứa bé đang được các bác sĩ vây quanh.
Bên ngoài phòng sinh, y tá bế em bé lớn tiếng gọi: “Người nhà của Lục An Hòa đâu? Người nhà của Lục An Hòa ở đâu?”
Gọi đi gọi lại nhiều lần nhưng chẳng có ai đáp lời, bên ngoài không có ai đi cùng cô để chờ sinh sao?
Trên giường bệnh, Lục An Hòa nghe thấy vậy, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt. Lệ Thành Phi rốt cuộc... vẫn không tới sao?
Cô nằm trên giường bệnh, cả người toát lên vẻ bất lực rã rời.
Bác sĩ và y tá nhanh chóng đưa cô về phòng bệnh, được đưa tới cùng còn có cặp sinh đôi long phượng cô vừa mới sinh.
Trong phòng bệnh có rất nhiều người, ngoài cô ra, trên ba chiếc giường bệnh khác cũng có sản phụ nằm. Bên cạnh mỗi sản phụ đều có rất nhiều người nhà chăm sóc, người thì đang chăm lo cho vợ, người thì nhoài người bên nôi ngắm con, lại có những ông bố trẻ đang bế con dỗ dành. Trên gương mặt mỗi người đều ngập tràn nụ cười hạnh phúc.
Sự xuất hiện của Lục An Hòa có vẻ lạc lõng, bởi vì bên cạnh cô vắng ngắt, chẳng có lấy một người nhà nào chăm sóc.
Tuy nhiên mọi người cũng không phải kẻ nhiều chuyện, rất nhiều người chỉ nhìn lướt qua rồi dời mắt đi.
“Này, mọi người xem tin tức hôm nay chưa? Lục Nghệ Hàm hình như cũng mang thai rồi, có tay săn ảnh chụp được cảnh cô ta đi khám thai đấy!”
“Lục Nghệ Hàm á? Thật hay giả vậy, cô ta là Ảnh hậu cơ mà, cách đây không lâu vừa mới nhận giải xong, lại mang thai vào lúc này sao?”
“Liệu có phải là tin vịt không?”
“Sao mà giả được? Cái bụng to đùng thế kia, cảm giác phải tám chín tháng, sắp sinh đến nơi rồi!”
“Không phải cô ta chưa kết hôn sao? Chưa chồng mà chửa, giới giải trí bây giờ loạn thật đấy!”
“Loạn cái gì mà loạn, mọi người có biết người đàn ông đi cùng Lục Nghệ Hàm khám thai là ai không? Đó là Tổng tài của Tập đoàn Lệ Thị, Lệ Thành Phi đấy. Cao một mét tám, đẹp trai hơn cả Ảnh đế, năm nay mới hai mươi tám tuổi. Lục Nghệ Hàm bám được vào anh ta, coi như là gả vào hào môn hóa thành phượng hoàng rồi!”
Người nhà trong phòng bệnh rôm rả bàn tán, họ không hề chú ý tới sắc mặt ngày càng tồi tệ của Lục An Hòa ở chiếc giường bệnh trong góc cùng.
Qua rất lâu, đợi đến khi những người đó chuyển chủ đề, không còn bàn tán về tin tức Ảnh hậu Lục Nghệ Hàm mang thai nữa, Lục An Hòa mới khẽ thở hắt ra một hơi.
Cô lấy điện thoại ra, mở danh bạ, rất nhanh đã tìm được số điện thoại của Lệ Thành Phi.
Cô do dự hồi lâu, cuối cùng mới gọi đi.
“Có chuyện gì?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng của Lệ Thành Phi.
“Tôi... con chào đời rồi, là một cặp sinh đôi long phượng, anh có muốn qua xem không?” Lục An Hòa cất giọng run rẩy hỏi.
“Bây giờ tôi đang bận, không có thời gian.” Người đàn ông bực bội đáp, nói xong liền cúp máy.
Trong phòng bệnh, Lục An Hòa nghe tiếng tút tút phát ra từ điện thoại, sắc mặt trắng bệch.
Cô vô thức nắm chặt điện thoại, bàn tay khẽ run rẩy. Một lát sau, Lục An Hòa chợt cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cô ngước mắt nhìn hai đứa bé đang ngoan ngoãn ngủ say trong nôi bên cạnh. Bọn trẻ rất ngoan, không khóc cũng không quấy, dường như biết mẹ bây giờ đang rất buồn vậy.
Lục An Hòa cuối cùng không chống đỡ nổi sự yếu ớt mệt mỏi sau khi sinh, cô đặt điện thoại xuống, chậm rãi nằm xuống giường bệnh, vô lực nhắm mắt lại. Cô thầm nghĩ, cứ nghỉ ngơi một lát đã.
Lục An Hòa không biết mình đã ngủ bao lâu, lúc mơ màng tỉnh lại, liền nghe thấy người nhà trong phòng bệnh đang nhỏ giọng bàn tán, hình như... đang nói về cô?
“Chuyện lớn như sinh con mà cũng chẳng có ai đi cùng, thật đáng thương.”
“Đúng thế, lại còn là sinh đôi long phượng nữa chứ, đổi lại là tôi chắc vui chết mất!”
“Vui cái gì? Biết đâu là con hoang do vụng trộm sinh ra, không dám để người khác biết đấy.”
“Không thể nào?”
“Sao lại không? Mọi người xem cô ta xinh đẹp như thế, nếu là sinh con đàng hoàng, có người đàn ông nào nỡ để vợ mình chịu khổ như vậy? Cho dù đàn ông không đến, thì bố mẹ chồng hay bố mẹ đẻ cũng phải có một người đến chứ? Chẳng có lấy một người nhà nào, tôi thấy tám chín phần mười là quyến rũ chồng người khác, vụng trộm sinh con, không dám để ai biết. Mọi người tránh xa cô ta ra một chút, đừng lại gần quá.”
Bố mẹ chồng...
Bố mẹ đẻ...
Chồng...
Lục An Hòa nghĩ đến những từ ngữ này, trái tim vừa mới ngủ dậy có chút dễ chịu lại bắt đầu nhói đau.
Trên thế giới này, thực sự còn có người sẽ yêu thương cô sao?
Bố mẹ chồng của cô, không thích cô.
Ba mẹ của cô, thiên vị Lục Nghệ Hàm.
Ngay cả chồng của cô, cũng một lòng nhớ thương Lục Nghệ Hàm.
Chỉ vì cô là con gái nuôi của Lục gia, còn Lục Nghệ Hàm là con gái ruột của ba mẹ sao?
Hai mươi ba năm trước, cha mẹ nuôi của cô vì kết hôn nhiều năm không sinh được con nên đã đến cô nhi viện nhận nuôi cô. Nhưng không ai ngờ được, ba mẹ mới nhận nuôi cô được vài tháng thì mẹ lại mang thai, sau đó sinh ra con gái ruột Lục Nghệ Hàm. Kể từ đó, cô trở thành đứa con gái không được chào đón trong nhà, ba mẹ mãi mãi thiên vị Lục Nghệ Hàm.
Ba năm trước, Lệ Thành Phi bị tai nạn xe hơi, trở thành người thực vật, cần gấp người liên hôn để xung hỉ. Lục gia vì lợi ích đã đẩy cô ra, bắt cô gả cho Lệ Thành Phi.
Một năm trước, Lệ Thành Phi bất ngờ tỉnh lại. Cô cứ ngỡ mình cuối cùng cũng vượt qua được mây mù, có thể nhìn thấy ánh trăng sáng, nào ngờ em gái Lục Nghệ Hàm lại nhất kiến chung tình với Lệ Thành Phi.
Vì Lệ Thành Phi, cô đã trở mặt với Lục gia, bởi vì cô đã yêu người đàn ông này. Từ nhỏ đến lớn, cô đã nhường nhịn Lục Nghệ Hàm quá nhiều, quá nhiều rồi, cô không muốn nhường luôn cả chồng mình cho Lục Nghệ Hàm nữa.
Thế nhưng cô có liều mạng đến đâu, thứ không tranh giành nổi, vẫn là trái tim của Lệ Thành Phi.
Sáu tháng trước, Lệ Thành Phi đã lâu không về nhà đột nhiên quay về, đưa cho cô một tờ thỏa thuận ly hôn.
Cô căn bản không muốn đồng ý, cũng không cam tâm đồng ý. Cô thậm chí từng nghĩ, cho dù cả đời này cứ dây dưa với anh cũng được, cô nhất quyết không ly hôn. Dù trái tim Lệ Thành Phi đã hướng về Lục Nghệ Hàm, cô cũng phải chiếm giữ danh phận vợ của anh, để Lục Nghệ Hàm mãi mãi chỉ có thể làm kẻ thứ ba.
Nhưng cô nguyện lấy cả cuộc đời mình ra đánh cược, lại thua trước sự tàn nhẫn của Lệ Thành Phi.
Chuyện cô mang thai bị Lệ Thành Phi biết được, người đàn ông đó dùng đứa bé để uy hiếp cô, không ly hôn thì đứa con trong bụng bắt buộc phải phá bỏ!
Cô không thể vứt bỏ con của mình.
Bác sĩ nói, thể chất của cô đặc biệt, nếu phá bỏ đứa bé này, sau này có thể sẽ không bao giờ mang thai được nữa.
Cô đã không còn bất kỳ người thân nào nữa, đứa trẻ là hy vọng duy nhất của cô, nói gì cô cũng không thể từ bỏ quyền làm mẹ của mình.
Vì con, cuối cùng cô vẫn ký tên vào thỏa thuận ly hôn.
Lệ Thành Phi là cha ruột của đứa bé, cho nên trước khi vào phòng sinh, cô đã gọi điện cho Lệ Thành Phi, nhưng người đàn ông đó, rốt cuộc vẫn không đến.

Trong văn phòng bác sĩ, Chủ nhiệm khoa phụ sản Tống Kính Đình nhìn tờ kết quả xét nghiệm ADN trước mắt, khó lòng tin nổi.
Là con ruột sao? Sản phụ ở phòng 209 kia, thực sự là con gái của anh cả và chị dâu ư?
Lúc nhìn thấy cô gái này, chú đã rất sốc, bởi vì dung mạo của cô gái này quá giống chị dâu, trên mặt cô gái còn thấp thoáng bóng dáng của anh cả. Cuối cùng chú thực sự không nhịn được, liền lén lấy một chút máu của cô gái đi làm xét nghiệm ADN, không ngờ, lại thực sự tìm đúng người rồi?
break
Trước Sau

Báo lỗi chương