Sắc mặt của ông cụ Lệ và bà cụ Lệ không mấy dễ coi. Chắt nội của nhà họ Lệ, nếu không mang họ Lệ của bọn họ, truyền ra ngoài thì mất mặt biết bao?
“ŧıểυ Hòa, có phải cháu vẫn còn đang tức giận vì chuyện của em gái cháu không?”
“Bà nội có thể bảo đảm với cháu, sau này Thành Phi tuyệt đối sẽ không dính líu đến Lục Nghệ Hàm nữa. Bọn nó mà còn dám dây dưa, bà thề, nhất định sẽ dùng gia pháp trừng trị!”
Bà cụ Lệ nhìn Lục An Hòa, nghiêm túc hứa hẹn.
“ŧıểυ Hòa, đàn bà sinh con ra, làm gì có chuyện không theo họ chồng? Nếu để người khác biết được thì sẽ bị chê cười đấy.” Ông cụ Lệ cũng lên tiếng, ông ta cau mày, vẻ mặt không mấy hài lòng.
Lý Tang nhìn bọn họ kẻ xướng người họa, mỉa mai châm chọc, liền cười khẩy, bà mở miệng châm biếm: “Chê cười? Ai dám chê cười? Ông bảo bọn họ bước tới trước mặt tôi xem? Xem tôi có vả nát miệng bọn họ không!”
“Lục An Hòa, lúc con chưa sinh ra thì tôi không can thiệp, nhưng giờ đã sinh ra rồi thì chúng bắt buộc phải theo họ Lệ của tôi!” Lệ Thành Phi lạnh lùng nói, giọng điệu vô cùng bá đạo.
“Tôi sẽ tìm người đi sửa lại giấy chứng sinh của bọn trẻ. Cô yên tâm, một khi chúng đã mang họ tôi thì sau này tôi sẽ chu cấp tiền nuôi dưỡng, không để cô phải bận tâm đâu.” Giây tiếp theo, Lệ Thành Phi trực tiếp ra quyết định.
Ông cụ Lệ và bà cụ Lệ nghe vậy thở phào nhẹ nhõm. Cháu chắt nhà họ thì đương nhiên phải theo họ của họ, nếu theo họ người khác thì thật sự mất sạch mặt mũi tổ tiên!
Cháu trai đã chịu ra mặt, ông cụ Lệ và bà cụ Lệ cũng không còn lo lắng nữa. Dù sao nhà họ Lệ gia đại nghiệp đại, chỉ cần cháu trai muốn sửa, họ tên của hai đứa bé vẫn rất dễ dàng sửa lại.
“ŧıểυ Hòa, cháu đừng lo, sau này nhà họ Lệ sẽ đối xử tốt với cháu.” Bà cụ Lệ chắc mẩm chuyện này đã được định đoạt, quay sang an ủi Lục An Hòa.
Trước đây, Lục An Hòa vẫn cảm thấy ông bà nội tốt, nhưng hai ngày nay cô mới nhận ra, ông bà thực chất cũng chỉ bênh vực Lệ Thành Phi. Dù sao cũng là cháu ruột của người ta, một kẻ người ngoài như cô làm sao mà tranh nổi?
“Mọi người đừng hòng nghĩ tới chuyện đó, hộ khẩu của các con đã làm xong xuôi rồi, không sửa được đâu!” Lục An Hòa cũng bốc hỏa, lạnh giọng nói.
Lý Tang mỉa mai nhìn đám người này. Nhà họ Lệ ở Tỉnh Ma là hào môn thế gia thuộc hàng số một số hai, nếu Tiếu Tiếu không có nhà họ làm chỗ dựa thì đấu với cái gia đình mặt dày vô sỉ này có lẽ thật sự đấu không lại. Nhưng bây giờ, có nhà họ Tống đứng sau lưng chống lưng cho Tiếu Tiếu, gia đình này còn muốn dễ dàng nắm thóp Tiếu Tiếu thì đúng là si tâm mộng tưởng.
“Cái gì?” Bà cụ Lệ thảng thốt kêu lên, bà ta không thể chấp nhận được: “Cháu đã nhập hộ khẩu cho bọn trẻ rồi sao?”
“Được rồi được rồi, ŧıểυ Hòa vẫn đang ở cữ, con bé bây giờ cần yên tĩnh, cần nghỉ ngơi. Phiền mọi người đừng mang mấy cái chuyện vặt vãnh không đâu này đến làm phiền nó nữa.” Lý Tang mất kiên nhẫn, bắt đầu đuổi khách!
“Cộp!”
Tiếng gậy chống nện thật mạnh xuống sàn nhà vang lên trong phòng.
Mọi người đều giật bắn mình, tiếng cãi cọ lập tức im bặt, tất cả đều im lặng nhìn về hướng phát ra âm thanh: Ông cụ Lệ.
Người ông vốn từ đầu vẫn luôn bình thản lúc này đang sa sầm nét mặt, nghiêm nghị nhìn Lục An Hòa, ông ta lạnh giọng: “ŧıểυ Hòa, cháu với Thành Phi vì chuyện cá nhân mà muốn làm ầm ĩ thế nào thì tùy, nhưng chuyện của con trẻ không thể dung túng cho cháu muốn làm gì thì làm được.”
“Ngày mai hai đứa ra đồn cảnh sát một chuyến, sửa lại hộ khẩu và họ của bọn trẻ, chuyện này dừng lại ở đây thôi, đừng có vô lý gây sự thêm nữa!” Ông cụ Lệ trực tiếp hạ lệnh.
Ông cụ Lệ vừa nói vừa quay người rời đi, rõ ràng không muốn tiếp tục đôi co nữa.
Sắc mặt bà cụ Lệ cũng chẳng mấy dễ nhìn, bà nhìn theo bóng lưng chồng rời đi, cuối cùng lại quay sang nhìn Lục An Hòa.
Sức khỏe của bà cụ Lệ vốn không tốt, lúc này tức giận nên trong lồng ngực bỗng đau nhói, vô cùng khó chịu...
Bà cụ Lệ run rẩy lấy ra một viên thuốc uống vào, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Lý Tang một cái, sau đó bước tới trước mặt Lục An Hòa. Bà vươn tay, khẽ nắm lấy tay Lục An Hòa, trông giống hệt như một bậc trưởng bối hiền từ mang nặng tâm sự nắm tay hậu bối.
“ŧıểυ Hòa, bà nội nói chuyện riêng với cháu một chút được không?” Bà cụ Lệ hạ thấp giọng, dùng thanh âm khàn khàn khẩn khoản xin.
Lệ Thành Phi nhìn sâu vào mắt Lục An Hòa, cuối cùng cũng quay người bỏ đi.
Lục An Hòa không nơi nương tựa, muốn nắm thóp cô quá dễ dàng, giống hệt như lúc trước ép cô ký vào đơn ly hôn vậy, anh có thừa cách khiến cô phải cúi đầu. Sự náo loạn bây giờ của cô chẳng qua chỉ là một trò hề mà thôi.
Bà cụ Lệ chưa rời đi, bà ta đưa mắt đầy ẩn ý nhìn Lý Tang, rõ ràng là muốn Lý Tang ra ngoài rồi mới nói chuyện riêng với Lục An Hòa.
Lục An Hòa mím môi, mặc cho bà nội nói thế nào, cô cũng không hề mở miệng bảo mẹ ra ngoài.
Mấy ngày nay cô đã nhìn thấu tất cả rồi, chỉ có mẹ là thật lòng bảo vệ cô, còn người nhà họ Lệ... chẳng có một ai đáng để tin tưởng.
Bà cụ Lệ đợi một hồi lâu mà vẫn không thấy Lục An Hòa chịu nhượng bộ, ánh mắt bà từ mong đợi dần dần chuyển thành thất vọng, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài tang thương.
“ŧıểυ Hòa, bây giờ cháu còn quá trẻ, có nhiều chuyện cháu vẫn chưa hiểu hết đâu, đợi sau này cháu lớn hơn một chút, chín chắn hơn một chút thì sẽ hiểu được lời của bà.”
“Người ngoài thì tính là gì chứ? Đàn ông có gia thế thì lúc trẻ có mấy ai an phận thủ thường đâu? Mọi người chẳng phải đều vượt qua như thế sao? Đợi chịu đựng qua vài năm, cháu nhìn thấu rồi thì sẽ biết, ba cái thứ tình tình ái ái căn bản chẳng quan trọng. Chỉ cần người đứng bên cạnh Thành Phi luôn là cháu, vài năm nữa, đợi nó lớn tuổi hơn, thu hồi lại tính nết thì tự nhiên tất cả sẽ thuộc về cháu thôi.”
“Cả gia sản, cơ nghiệp này của nhà họ Lệ, tất cả đều sẽ là của hai đứa.”
“Bây giờ cháu không nơi nương tựa, gia đình cha mẹ nuôi duy nhất nhận nuôi cháu cũng chỉ hướng về em gái cháu, gia sản nhà họ Lục không đời nào chia cho cháu đâu. Phụ nữ chúng ta phải biết tính đường lui cho tương lai của mình chứ, thứ đã nắm trong tay rồi thì đừng có tùy tiện từ bỏ.”
Bà nội nói xong liền quay người rời đi, nhưng trước khi đi vẫn quay đầu lại nhìn sâu vào Lý Tang một cái. Bà ta không thích Lý Tang, cảm thấy đứa cháu dâu vốn ngoan ngoãn hiểu chuyện đã bị người phụ nữ này dạy hư mất rồi.
Người nhà họ Lệ đều đã đi ra ngoài hết, trong phòng cuối cùng chỉ còn lại Lục An Hòa, Lý Tang và hai bảo bối.
Lý Tang cười khẩy, khinh bỉ nói: “Chỉ chút của nả cỏn con của nhà họ Lệ mà ai thèm chứ?”
Lý Tang nói xong liền lấy ra một viên kẹo, bóc vỏ rồi tự tay đút đến bên môi con gái.
Lục An Hòa há miệng, cẩn thận ngậm lấy viên kẹo mà mẹ đút cho.
“Tiếu Tiếu, con đừng nghe mụ già đó nói hươu nói vượn. Bàn về gia thế, nhà họ Tống chúng ta chẳng thua kém nhà họ Lệ chút nào đâu. Sau này gia sản nhà họ Tống đều cho con hết, chút đồ mọn của nhà họ Lệ thì cứ để bọn họ tự giữ lấy mà cho chó gặm đi!” Lý Tang chán ghét nói.
Lý Tang nói xong lại tức giận: “Còn cái gì mà đàn ông có gia thế đều thích chơi bời... Hừ, mẹ thấy là do gia phong nhà bọn họ bất chính thì có! Nhà họ Tống làm gì có cái thói hư tật xấu đó. Đúng là bản thân sống bất hạnh thì lại nghĩ cả thế giới này đều giống mụ ta, tự vùi mình vào trong đống rác để sống qua ngày!”