Trên đài ngắm cảnh ngoài chính sảnh, ca múa nhạc lễ đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ chủ nhân ra lệnh là có thể bắt đầu, nhưng chủ nhân lại chậm chạp mãi chưa lên tiếng.
Trong chính sảnh rộng lớn, khắp nơi treo đèn kết hoa, bày biện trái ngọt trang hoàng rực rỡ như gấm hoa.
Một tấm bình phong lớn chân gỗ đàn hương chia đại sảnh thành hai gian trong ngoài. Diệp Cảnh Liêm ngồi một mình ở gian ngoài.
Lâm thị dẫn theo Tiết Lệnh Nghi cùng Lâm Sơ Ảnh ngồi ở gian trong, hai bàn tiệc rượu đều đã được bày xong, nhưng Diệp Hoài vẫn chưa thấy xuất hiện.
“Lâm ma ma, ngươi lại ra phía trước kêu Vương gia đến đây đi.” Lâm thị chờ không nổi nữa bèn lên tiếng dặn dò.
Lâm ma ma vừa đáp lời còn chưa kịp đi thì người đàn bà được sai đi mời người đã vội vàng bước vào, cúi người bẩm báo:
“Bẩm Thái phi, Vương gia nói không qua đây nữa, xin Thái phi và Nhị lão gia cứ dùng bữa trước.”
Dù câu trả lời này cũng nằm trong dự liệu của Lâm thị nhưng sắc mặt bà vẫn thoáng vẻ khó xử. Nghĩ một lúc bà phân phó: “Dời bình phong đi.”
Đám nha hoàn và người hầu vội vàng tiến lên, lặng lẽ dời bình phong ra. Diệp Cảnh Liêm theo đó đứng dậy khom người hành lễ: “Tẩu tẩu.”
Lâm thị gật đầu rồi nói: “Trong nhà giờ chỉ còn lại mấy người thân thích này thôi. Ta và Cảnh Liêm đều đã lớn tuổi, Lệnh Nghi và Sơ Ảnh cũng là do đệ nhìn chúng lớn lên. Người một nhà thì không cần câu nệ nam nữ nữa, đệ cũng qua đây ngồi cùng đi.”
Đám nha hoàn vội chuyển bộ đồ ăn sang. Tiết Lệnh Nghi và Lâm Sơ Ảnh đứng dậy nhường chỗ. Sau khi ngồi xuống, Diệp Cảnh Liêm trầm ngâm một lát rồi dặn Tiết Lệnh Nghi:
“Lệnh Nghi, con sang tiền viện một chuyến, gọi Nhị Lang đến dùng bữa đi.”
Tiết Lệnh Nghi đứng dậy, ngập ngừng đáp lời.
Lâm thị thấy trên mặt nàng ta có vẻ khó xử thì lắc đầu thở dài: “Thôi vậy, hà tất bắt nó đi chịu lạnh nhạt. Nhị Lang giờ quyết ý chống đối, ta cần gì phải tự chuốc lấy ghét bỏ.”
“Nhị Lang tuy từ nhỏ bướng bỉnh nhưng việc lớn trước nay vẫn hiểu rõ. Hôm nay là ngày Trung thu, nếu người một nhà không cùng ăn bữa đoàn viên, truyền ra ngoài e sẽ khiến người ta dị nghị, cũng không tốt cho thanh danh của nó.”
Diệp Cảnh Liêm ôn hoà nói tiếp: “Tẩu tẩu, Nhị Lang dù sao cũng còn trẻ, hành sự khó tránh khỏi cứng rắn. Chúng ta là bậc trưởng bối thì nên bao dung hơn, chuyện gì che đậy được thì cố gắng giúp nó che đậy.”
Ông trầm giọng dặn: “Lệnh Nghi, vất vả cho con đi một chuyến.”
Tiết Lệnh Nghi đáp lời rồi đứng dậy, cúi đầu nghĩ cách ứng phó bước nhanh rời đi.
Đợi bóng dáng Tiết Lệnh Nghi khuất hẳn, Lâm thị mới mở miệng: “Cảnh Liêm, nay ta tuổi đã cao, tinh thần không còn tốt. Dù có Lệnh Nghi giúp quản lý việc nhà nhưng rốt cuộc vẫn thiếu người. Ta nghĩ đợi qua lễ rồi sẽ để Ảnh nhi giúp ta quán xuyến ít việc, đệ thấy sao?”
Đó là muốn giao việc quản lý nội viện cho Lâm Sơ Ảnh trước rồi mới tính bước sau. Diệp Cảnh Liêm nhìn Lâm Sơ Ảnh đang cúi đầu im lặng rồi chậm rãi nói:
“Ta thường không ở trong phủ, chuyện trong phủ, tẩu tẩu vẫn nên bàn với Nhị Lang và Lệnh Nghi thì hơn.”
Lâm thị cười nhạt: “Nhị Lang bây giờ chỉ sợ ta muốn làm gì thì nó lại càng không muốn.”
“Tẩu tẩu.” Diệp Cảnh Liêm lại nhìn Lâm Sơ Ảnh rồi nói hàm ý: “Nhị Lang đã biết rồi.”
Tim Lâm thị đập mạnh một cái, vẫn chưa dám tin: “Đệ nói chuyện gì?”
“Bệnh của Nhị Lang.” Diệp Cảnh Liêm nhìn Lâm Sơ Ảnh đang đầy vẻ khó hiểu rồi nói.
Sắc mặt Lâm thị lập tức trắng bệch.
…
Ở tiền viện
Văn Vãn Vãn tựa trong lòng Diệp Hoài, lắng nghe tiếng tim hắn mạnh mẽ vững vàng. Một lúc lâu sau nàng mới lên tiếng:
“Ngươi sao vậy?”
Diệp Hoài nâng cằm nàng lên ép nàng ngẩng đầu nhìn mình. Đôi mắt phượng của hắn mang theo vẻ âm u chăm chú nhìn nàng rồi thấp giọng hỏi: “Nhớ ra chưa? Vì sao nàng đến Hoài Nam?”
Giọng hắn rất bình thản nhưng Văn Vãn Vãn hiểu rõ hôm nay hắn không định để nàng lảng tránh nữa. Hắn muốn biết đáp án.
Nàng nhận ra mình không thể tiếp tục né tránh. Đã không còn đường lui nữa. Hai người đã đi đến bước này, nàng buộc phải lựa chọn: hoặc dứt bỏ quá khứ hoàn toàn, hoặc mất đi lòng tin của hắn.
Văn Vãn Vãn bỗng thấy bất an.
Nếu bên cạnh không có hắn, không có tính khí thất thường cổ quái của hắn, không có sự nhiệt liệt cuốn phăng mọi thứ ấy, thì sẽ cô quạnh biết bao.
Nàng bất giác rúc sâu hơn vào lòng hắn, vòng tay ôm lấy hắn. Cánh tay hắn rắn chắc, nhịp tim hắn mạnh mẽ, tất cả đều khiến nàng thấy an tâm.
Nàng nghĩ nếu không vì mất trí nhớ, có lẽ nàng đã chết dưới tay hắn. Nhưng chính vì lần ám sát đó mà họ dây dưa kéo nhau đến tận hôm nay. Có lẽ đây chính là ý trời.
Khi quyết định đến đây, nàng đã cắt đứt quá khứ. Vậy thì bây giờ nàng cũng nên bước tiếp về phía trước.
Văn Vãn Vãn ôm chặt hắn hơn rồi thấp giọng nói: “Di chiếu.”
Tảng đá đè nặng trong lòng Diệp Hoài bỗng chốc biến mất.
Hắn buông tay đang giữ cằm nàng, để khuôn mặt nàng áp vào nơi tim mình, siết chặt nàng vào lòng. Tim nàng đập nhanh hơn, đập thình thịch bên ngực hắn vừa rõ ràng vừa nặng nề. Diệp Hoài cúi đầu hôn lên tóc nàng, giọng dịu dàng: “Ai sai nàng đến?”
“Hoàng hậu.” Nàng trốn trong lòng hắn, giọng rất nhỏ.
“Định lấy di chiếu thế nào?”
“Hoàng hậu bảo ta nghĩ cách tiếp cận ngươi rồi dò hỏi từ miệng ngươi.”
Văn Vãn Vãn vùi hẳn mặt vào ngực hắn, thầm may vì hắn giữ nàng ở tư thế này, để nàng không phải đối diện với hắn vào lúc khó xử như thế.
Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp. Diệp Hoài lại hôn lên tóc nàng: “Vậy là ngay từ đầu nàng đã định quyến rũ ta?”
“Không có.” Văn Vãn Vãn buồn bực phủ nhận.
“Đồ nói dối.” Diệp Hoài nâng mặt nàng lên lần nữa, ánh mắt chan chứa yêu thương và ý cười sáng rực nhìn nàng: “Thảo nào ngay từ đầu nàng đã muốn ở cùng ta, hóa ra là muốn quyến rũ ta.”
“Ngươi thật đổi trắng thay đen.” Mặt nàng nóng bừng nhưng vẫn không nhịn được cãi lại: “Rõ ràng lần nào cũng là chàng ép ta.”
Nàng đỏ mặt tim đập loạn, câu phía sau không thể nói tiếp, chỉ nghiêng đầu muốn thoát khỏi bàn tay hắn rồi lại trốn đi.
Ý cười trong mắt Diệp Hoài càng sâu: “Vậy sao?”
Đột nhiên hắn cúi đầu hôn lấy môi nàng.
Hắn như đang hôn nàng nhưng nụ hôn ấy lại rất kỳ lạ. Đầu lưỡi hắn chỉ lướt quanh vành môi nàng hết lần này đến lần khác.
Văn Vãn Vãn vô cớ nghĩ đến dáng vẻ trẻ con ăn kẹo, yêu thích đến mức muốn nuốt ngay nhưng lại luyến tiếc không nỡ nuốt nên cứ liếm mãi như vậy để kéo dài cảm giác vui sướng.
Sự liên tưởng không thích hợp ấy khiến mặt nàng càng đỏ hơn. Nàng mò mẫm kéo tai hắn, giọng mơ hồ: “Sao ngươi càng ngày càng giống chó vậy?”
Diệp Hoài áp sát nàng, cười khẽ rồi hỏi: “Hoàng hậu cháu dâu ta có bảo nàng sau khi đến đây thì liên lạc với ai không?”
“Hoàng hậu nói ta cứ làm việc, đến lúc sẽ tự có người liên lạc.” Văn Vãn Vãn bị hắn làm đến mức thở không nổi, đưa tay đẩy mặt hắn: “Hoàng hậu không tin ta, chuyện cơ mật như vậy sao có thể nói cho ta biết. Bà ta bảo ta đến đây chẳng qua muốn ta chết dưới tay ngươi.”
Diệp Hoài gạt tay nàng ra, hôn càng càn rỡ hơn: “Hừ, vậy cũng xem như bà ta làm được một việc tốt.”
Mọi chuyện quả đúng như hắn đoán.
Diệp Doãn Nhượng muốn nạp nàng làm phi. Hoàng hậu ngoài mặt đồng ý nhưng âm thầm giam giữ người nhà nàng, ép nàng đến Hoài Nam trộm di chiếu, mượn tay hắn trừ đi tình địch.
Ban đầu Hoàng hậu có lẽ chưa rõ Diệp Doãn Nhượng để tâm đến nàng thế nào nên không giết ngay.
Nhưng phản ứng của Diệp Doãn Nhượng sau khi biết chuyện khiến Hoàng hậu nhận ra nàng là mối đe dọa, vì thế mới sai Chung Kỳ đuổi tới Hoài Nam giết nàng.
Trong lúc hôn, Diệp Hoài tiếp tục truy hỏi: “Di chiếu là gì?”
“Ta không biết.” Văn Vãn Vãn đáp: “Hoàng hậu không nói, chỉ bảo là vật cơ mật.”
Nàng biết đó hẳn là chuyện cơ mật nơi hậu cung nên không dám hỏi. Diệp Hoài hiểu vì sao nàng không hỏi, cười cắn nhẹ lên môi nàng: “Hôm qua còn nói không nhớ, hôm nay lại nhớ hết rồi. Đồ nói dối.”
Văn Vãn Vãn xấu hổ quá mức, dùng sức đẩy hắn: “Đừng làm loạn nữa, nhiều người đang nhìn đấy!”
Hai người vẫn đang đứng dưới hành lang. Vạn An đứng gần đó, đám tiểu tư trong viện cũng ở không xa. Dù không ai dám ngẩng đầu nhìn nhưng họ làm gì thì mọi người đều biết rõ.
Khi còn ở trong cung nàng đã hiểu, trong mắt đám vương tôn quý tộc, hạ nhân chẳng khác gì bàn ghế đồ đạc, không cần tránh né.
Nhưng nàng từng là một “đồ vật” như thế nên việc thân mật trước mặt người khác thế này nàng vẫn không quen.
“Vậy chúng ta về phòng.” Hơi thở mát lạnh giữa môi răng hắn phả vào miệng nàng: “Muốn làm loạn thế nào cũng được.”
Giọng điệu mập mờ ấy khiến nàng lập tức nhớ lại chuyện đêm qua. Nàng theo bản năng muốn thoát ra nhưng hắn còn nhanh hơn, lập tức bế ngang nàng lên.
“Muốn chạy đi đâu?” Diệp Hoài cười, mắt càng lúc càng trầm thấp: “Đừng mơ thoát được.”
Văn Vãn Vãn dùng sức đẩy hắn, muốn nhảy xuống nhưng hắn mạnh như thế, nàng làm sao thoát được. Rất nhanh đã bị hắn ôm chặt, sải bước về phía phòng ngủ.
Nhưng vừa bước qua cửa, giọng ngượng ngùng của Vạn An vang lên phía sau: “Vương gia, Tiết phu nhân tới rồi.”
Bước chân Diệp Hoài khựng lại. Khóe mắt Văn Vãn Vãn thoáng thấy bóng dáng thanh nhã nơi cửa lớn, nhân lúc hắn chần chừ liền vội giãy ra nhảy xuống, nhanh chóng chạy vào phòng ngủ của hắn rồi cài then cửa lại.
Rất nhanh bên ngoài vang lên giọng Diệp Hoài: “Tẩu tẩu, có chuyện gì?”
“Ta đến mời đệ qua dùng bữa.” Giọng Tiết Lệnh Nghi mang chút bất lực lại có chút thê lương: “Hôm nay là ngày lễ, ít ra cũng qua cho có mặt. Trong nhà chỉ còn mấy người thân này thôi. Trước kia khi đại ca còn sống, hễ đến ngày lễ là cả nhà đều cùng ăn bữa đoàn viên.”
Bên ngoài là một khoảng lặng rất dài.
Mãi sau Diệp Hoài mới nói: “Tẩu tẩu đi trước đi, lát nữa ta sẽ qua.”
Rồi nghe thấy giọng Tiết Lệnh Nghi nhẹ nhõm: “Được, ta về bẩm với mẫu thân, mọi người đợi đệ ở sảnh.”
Văn Vãn Vãn tựa lưng vào cánh cửa, rút ra kết luận: Diệp Hoài rất coi trọng Diệp Sóc, còn Tiết Lệnh Nghi rất hiểu rõ tình cảm ấy của hắn.
Tiếng bước chân của Tiết Lệnh Nghi dần xa. Văn Vãn Vãn mở then cửa rồi bước ra.
Diệp Hoài quay lưng về phía nàng, ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng Tiết Lệnh Nghi. Dáng người cao thẳng ấy lại toát ra vẻ cô tịch.
Văn Vãn Vãn đi đến gần rồi lay lay tay hắn: “Mau đi đi.”
“Nhưng ta chỉ muốn cùng nàng đón lễ.” Diệp Hoài cúi đầu hôn nàng, ánh mắt sâu thẳm: “Không muốn gặp ai khác.”
“Mau đi đi.” Văn Vãn Vãn vuốt gò má hắn, chớp mắt cười: “Đợi ngươi về rồi chúng ta lại cùng đón lễ.”
“Thật sao?”
Một tia vui vẻ bừng sáng trong mắt hắn rồi lan nhanh khắp gương mặt. Má lúm đồng tiền bên má trái lại hiện ra: “Đợi ta về, chúng ta cùng đón lễ.”