Lý Doãn Ninh nảy tung phần eo, rồi lại nện mạnh xuống, hệt như một chú thỏ bị tên bắn trúng, cuộn tròn tứ chi, rêи ɾỉ thảm thiết.
“Đừng nhúc nhích.”
Vân Dịch đè chặt lấy nàng, từng lớp thịt mềm mại mυ"ŧ chặt lấy thân gậy, cái miệng nhỏ ở sâu bên trong đang mυ"ŧ lấy quy đầu, suýt chút nữa hắn đã không giữ nổi tinh khiết.
“Đau…… Đau quá……” Lý Doãn Ninh khóc ướt đẫm cả khuôn mặt, dù có dâm dược gia trì, cái đau này vẫn khiến nàng như chết đi sống lại.
Vân Dịch thúc đẩy vài nhịp, khó khăn nói: “Có biết ta tên là gì không?”
Cơn đau ban đầu qua đi, theo nhịp đà đâm chọc của hắn, một luồng thoải mái khó tả lan tỏa trong cơ thể. Lý Doãn Ninh đầu óc quay cuồng, mờ mịt đáp: “Vân Dịch……”
“Nhớ kỹ cho rõ, là nam nhân đầu tiên của nàng.” Vân Dịch siết chặt vòng eo nàng, dùng sức đâm rút điên cuồng.
Lý Doãn Ninh cảm thấy vòng thịt non bên trong cơ thể sắp bị hắn chọc nát, giã nát, gậy sắt liên tục ma sát vào thịt huyệt, phát ra tiếng nước lép nhép, vật khổng lồ tựa đầu nấm ra vào sâu thẳm, cọ xát vào chốn non mềm mẫn cảm ấy.
“Nhẹ chút…… Không, đừng nữa……”
Lý Doãn Ninh đẩy vai hắn, nhưng hắn vững như một ngọn núi lớn, đến một chút cũng không nhúc nhích.
Mỗi một cú đâm sâu vào hoa tâm của Vân Dịch đều khiến tiếng rêи ɾỉ của nàng đứt quãng, ŧıểυ huyệt co rút loạn xạ.
“Không chịu nổi nữa rồi…… Chàng, chàng đừng…… như vậy……”
Lý Doãn Ninh che miệng khóc nức nở, thân thể nàng giống như đã hỏng mất, một cỗ xoáy nước khổng lồ đang cuốn lấy nàng không ngừng, không ngừng chìm xuống, nàng sắp, sắp rơi vào vực sâu không thấy đáy.
“Muốn chết à?”
Vân Dịch tự cảm nhận được sự co rút dồn dập và những cơn co thắt có quy luật của nàng, hắn hung hăng đâm phập vào hoa tâm đang thắt chặt, bồi thêm mấy cú thúc mạnh: “Nhìn ta mà chết.”
“Hừm ô a...”
Trong làn nước mắt nhòe đi, Lý Doãn Ninh thoáng thấy gương mặt lạnh lùng tuấn mỹ của hắn, đại não bất tuân sự sai khiến mà nổ tung pháo hoa ngập trời, từng chùm từng cụm rực rỡ sắc màu, vô cùng ảo diệu.
Luồng tê dại ấy chạy dọc theo sống lưng xuống tận cùng, bụng dưới nàng chua xót, tựa như đi ŧıểυ mà tiết ra một dòng nước ấm.
“Hít……”
Vân Dịch khẽ thở dài đầy sướиɠ đau lẫn lộn, những giọt nước ấm áp bắn vào ŧıểυ khuyết của quy đầu, tư vị khó tả.
Hắn nâng cằm nàng lên ngắm nghía, sau trận cao trào, gương mặt trắng trẻo của ŧıểυ công chúa ửng hồng, hàng lông mày thanh tú nhíu lại, chiếc mũi nhỏ xinh nhăn lại, đôi môi đỏ mọng hé mở thở dốc khe khẽ, tựa như đóa hoa hải đường vừa bị hơi xuân nhuộm lên một tầng hồng nhạt.
“Cái chết này có vừa lòng không?”
Lý Doãn Ninh nghe thấy lời trêu chọc của Vân Dịch, chầm chậm mở mắt ra, hóa ra cái chết mà hắn nói, là ở trên giường……
Nàng thẹn quá hóa giận đẩy hắn ra: “Ngươi cút ra ngoài!”
“Ta cũng muốn chứ.” Vân Dịch làm bộ rút ra ngoài vài lần, cửa huyệt khít khao kia lại như cái miệng nhỏ chưa ăn no, ngậm chặt lấy hắn không buông: “Nàng tham lam quá đấy, cứ khăng khăng giữ ta lại.”
Tên này thật biết đổi trắng thay đen, nàng sao có thể, có thể……
Chưa để Lý Doãn Ninh mở miệng, Vân Dịch lại nói: “Thứ này cứng ngắc rồi, phải mềm ra mới rút ra được.”
“Vậy ngươi làm cho nó mềm đi, cút ra ngoài!”
Nam nhân nào cũng giấu một cây gậy lớn thế này, ban ngày gặp người, vậy mà luôn có cách che giấu đi được.
“Ta nào có bản lĩnh đó, còn phải dựa vào nàng thôi.” Vân Dịch chọc nhẹ lên bụng dưới nàng.
“Ta không cần ngươi nữa……” Lý Doãn Ninh giãy giụa muốn trốn.
Vân Dịch đứng dậy, nhấc hai chân nàng gập lên trước ngực, nhục bổng cắm đầy đặn vào ŧıểυ huyệt.
“Căng quá……”
Dưới ánh sáng lấp lánh của dạ minh châu, Lý Doãn Ninh nhìn thấy rõ ràng Vân Dịch đang mặc bộ trung y màu trắng chỉnh tề, đem thân hình trần trụi của nàng đóng đinh trên giường. Nơi giao hợp của hai người khít chặt không một kẽ hở, thịt non bên vành ŧıểυ huyệt sắp bị căng rách, bất lực phủ phục trên trụ thịt của hắn.
“Đẹp không?” Vân Dịch chú ý đến ánh mắt của nàng.
Lý Doãn Ninh quay phắt đầu đi, đôi môi mấp máy: “Vô sỉ.”
Vân Dịch khẽ cười, một tay ấn lên bụng dưới nàng, không nhanh không chậm rút ra đâm vào.
du͙© vọиɠ của Lý Doãn Ninh nhanh chóng bị khiêu khích, ŧıểυ huyệt lúc co lúc mở nuốt nhả nhục bổng, hoa tâm không kìm được mà mυ"ŧ lấy quy đầu.
Cơn ngứa ngáy thấu xương thấu tủy trong cơ thể lại được hắn khơi gợi lên, gậy sắt nóng bỏng đâm vào rồi rút ra, nàng thậm chí còn muốn hắn đâm thật mạnh, thúc thật sâu…… Dường như có như vậy mới có thể bắn ra những dòng dịch thể sảng khoái đê mê, dập tắt ngọn lửa đang lan tràn bất tận.
Nàng đã biến thành một nữ nhân da^ʍ đãиɠ rồi sao?
Lý Doãn Ninh dùng tay che mặt, không muốn để Vân Dịch nhìn thấy biểu cảm tham lam mất kiểm soát của mình.
“Bỏ tay xuống.” Vân Dịch bồi một cú thúc mạnh, quy đầu đâm làm tấm bụng phẳng lì của nàng phình lên, hắn ác ý ấn mạnh, ra lệnh: “Ta muốn vừa nhìn khuôn mặt của nàng vừa đâm.”
“Ư… Um ngh…”
Không biết hắn đã cọ trúng nơi nào, một trận kɧoáı ©ảʍ sắc bén xộc thẳng lên đỉnh đầu, eo thon của Lý Doãn Ninh co giật vài cái, chầm chậm buông hai tay xuống.
Sau cơn choáng váng, đôi mắt đẫm lệ trừng hắn hung dữ. Hắn vốn chỉ quan tâm đến thân thể tươi non này, còn quản mặt mũi nàng làm gì chứ!
Vân Dịch như nhìn thấu tâm tư của nàng, cười đầy hứng thú: “Biến cành vàng lá ngọc thành một ả dâm phụ lẳng lơ, nàng mà che mặt lại, ta còn chơi bời gì nữa?”
Lý Doãn Ninh nhắm nghiền mắt, không muốn nói thêm với hắn dù chỉ nửa lời.
Vân Dịch không chịu buông tha, liên tục ma sát phần thịt mẫn cảm nơi hoa tâm của nàng, ép buộc: “Kêu lên, không cho phép nhịn, kêu cho ta nghe!”
Lý Doãn Ninh cắn chặt môi, chống lại kɧoáı ©ảʍ cuồn cuộn như thủy triều, nàng tựa như một chiếc lá mỏng manh trôi nổi giữa hồ, gió lớn sóng cả quất tới tấp, sắp, sắp lật nhào xuống làn nước vô biên.
“Được, nàng không kêu đúng không?”
Vân Dịch khựng động tác lại, nửa đe dọa nửa đùa giỡn nói: “Nàng không kêu, ta không bắn ra được. Chờ lát nữa tân đế triệu ta nghị sự, ta cứ cắm nguyên thế này mà đi qua, để cho cung nhân và đại thần triều Trần đều mở rộng tầm mắt xem, vị công chúa thanh cao băng lãnh trong mắt bọn họ……”
“Kêu, kêu, ta kêu…… mau……”
Thân tâm Lý Doãn Ninh căng cứng như một sợi dây đàn, nghe thấy lời của Vân Dịch, lý trí “rắc” một tiếng liền đứt phựt.
Vân Dịch cảm nhận được sự thả lỏng bên trong huyệt nàng, đột ngột thúc mạnh một cú: “Có cho đâm không?”
“Cho, cho đâm……” Tiếng rêи ɾỉ vỡ vụn.
“Có cho thúc không?”
“Ư…… Cho, cho…… thúc……”
Trong tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng, ŧıểυ huyệt trào ra một dòng nước, nàng run lẩy bẩy đạt cao trào.
“Dâm phụ.”
Vân Dịch cắm sâu vào tâm đùi nàng, nhấp thêm mấy chục nhịp, rót vào một cỗ tinh hoa đặc quánh.