Sống Lại Mạt Thế, Mỹ Nữ Cùng Trúc Mã Điên Cuồng Tích Trữ Hàng Hóa, Một Đường Nằm Thắng!

Chương 13

Trước Sau

break

Xẻng, cào, liềm, máy cắt cỏ chạy điện, máy nghiền, máy gặt, máy tuốt lúa, sàng... Miễn là có khả năng dùng tới, cô đều mua hết. Nhưng để tiết kiệm diện tích, Giang Li chọn toàn loại cỡ vừa.

Sau đó cô đến cửa hàng bán thuốc nông nghiệp. Thuốc diệt cỏ, dung dịch dinh dưỡng, thuốc xua côn trùng, thuốc kháng khuẩn, thuốc kích rễ... Cô còn mua thêm 1000 cân đất dinh dưỡng để chuẩn bị gieo trồng sau này, phòng trường hợp đất bị ô nhiễm.

Rời khỏi cửa hàng cuối cùng, mắt Giang Li nheo lại. Mấy lần ra vào tiệm, cô đều cảm thấy có một ánh mắt lạ đang theo dõi mình. Nhưng khi quay đầu lại thì không thấy ai khả nghi cả.

Giang Li đoán có lẽ là do mình mua đồ quá nhiều nên bị ai để ý, bèn cúi đầu, nhanh chóng rẽ vào một con hẻm nhỏ. Ánh mắt cô thoáng hiện vẻ dữ tợn, từ trong không gian lấy ra một con dao nhỏ giấu dưới áo. Nếu thật sự có kẻ muốn chặn đường cướp của thì cứ xem con dao này có chịu không đã.

Dạy dỗ xong, giao cho cảnh sát, để sau tận thế thì ở luôn trong tù cũng được. Nhưng tiếng bước chân phía sau lại khiến cô nhận ra có gì đó không đúng sao lại nhẹ đến vậy?

Bất ngờ quay đầu lại thì thấy một con chó chưa kịp trốn đã lộ ra. Đôi mắt xanh nhạt của nó phản chiếu bóng dáng Giang Li, bộ lông rối bù bám đầy bùn đất, vóc dáng tầm năm sáu tháng tuổi.

Giang Li nhận ra đây là một chú chó chăn cừu Đức, cô vừa bực vừa buồn cười bước tới.

“Là mày theo tao từ nãy đến giờ à?” Giang Li giả vờ dữ, tay thì nhẹ nhàng vuốt lông con chó. Chú chó chẳng hiểu người ta đang nói gì, cứ lon ton nhào vào dụi vào ống quần cô.

“Đi đi, tao không nuôi mày được. Mày thông minh thế, chắc sẽ tìm được chủ tốt thôi.” Giang Li ngồi xổm xuống, chạm trán nó.

Sau này tận thế đến, bản thân cô sống còn chẳng dễ, sao nuôi nổi chó? Nhưng vừa quay người đi, con chó đã cắn lấy ống quần cô, nằm lăn ra đất níu lấy không buông.

“Gâu gâu.” Mang bé về đi mà.

Nhìn đôi mắt tròn xoe đầy chờ mong, trong đầu Giang Li bắt đầu giằng co.

“Nếu sau này theo tao, cuộc sống sẽ rất vất vả, mày vẫn muốn đi cùng sao?” Giang Li hỏi.

“Gâu gâu.” Đã nhắm trúng rồi thì dù nghèo hay giàu, chó cũng theo bà chủ tới cùng!

Tiếng sủa vang dội như tuyên thệ lòng trung thành. Cứ xem như là thực hiện ước mơ nuôi thú cưng thuở nhỏ đi. Dù tận thế sắp tới, cô cũng sẽ cố gắng hết sức bảo vệ nó.

“Vậy mày ngoan nhé, sau này gọi là Pudding.” Giang Li bế Pudding đến bệnh viện thú y tắm rửa, kiểm tra sức khỏe không có gì nghiêm trọng, chỉ là suy dinh dưỡng do lang thang.

Bác sĩ tiêm ngừa xong thì Pudding giờ sạch sẽ bảnh bao liền nhào vào lòng Giang Li làm nũng, còn trừng bác sĩ một cái. Bác sĩ bật cười: “Tin không? Lần sau tôi lấy luôn món khác trên người cậu đấy.”

Giang Li nhìn con cún giảo hoạt mà cảm thấy hết cách. Để bù đắp tổn thương tâm lý cho Pudding, cô mua cho nó loại thức ăn và đồ ăn vặt nó thích. Cô còn mua một loạt sữa tắm, thuốc men, đồ chơi... số lượng đủ dùng mấy chục năm, cuối cùng mới hài lòng đưa Pudding về nhà.

Ở một nơi khác, Diệp Kinh Mặc đang trên đường đến công ty. Anh đi thang máy thẳng lên văn phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất. Anh tìm thẳng đến Nghiêm Hoa đối tác cũ, cũng là người điều hành công ty cùng anh và nói: “Anh Nghiêm, em định từ chức. Số cổ phần đang nắm cũng muốn bán, anh có định mua lại không?”

Nghiêm Hoa lộ vẻ sửng sốt: “Kinh Mặc, có chuyện gì khó khăn sao? Nếu kẹt tiền thì anh có thể ứng trước cho cậu.”

“Em và A Li tính thuê mấy ngọn núi sống cho yên ổn. Bao năm nay lăn lộn thương trường cũng đủ rồi, đấu đá mãi chẳng có hồi kết, mà tiền thì kiếm mãi cũng chẳng hết.”

Nghiêm Hoa tiếc nuối khi Diệp Kinh Mặc rút lui, cố gắng khuyên anh ở lại nhưng anh đã quyết ý, Nghiêm Hoa đành thở dài chấp nhận.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương