“Không được gầm gừ với anh Mặc. Đây cũng là người nhà của mày đấy.” Giang Li nghe tiếng sủa đoán ngay là Diệp Kinh Mặc về. Vừa thấy Giang Li, Pudding lập tức vẫy đuôi như cánh quạt, vui vẻ nhào vào chân cô.
Gâu gâu chủ nhân ơi chơi với em đi. Diệp Kinh Mặc ngồi xuống, đưa tay ra cho Pudding ngửi. Pudding liếc nhìn Giang Li, thấy cô không ngăn cản liền tiến tới đánh hơi, tự động coi Diệp Kinh Mặc là “người nhà”.
Anh thuận tay xoa đầu nó, rồi ngẩng đầu hỏi Giang Li: “Không phải đi mua hạt giống sao? Sao lại dắt chó về?”
Giang Li nhìn Pudding đang ngoan ngoãn ngồi bên chân Diệp Kinh Mặc, bất đắc dĩ đáp: “Thì đi mua hạt giống thật mà. Nhưng trên đường bị nó ‘ăn vạ’, đuổi thế nào cũng không chịu đi.”
“Đặt tên chưa?”
“Tất nhiên rồi, tên là Pudding!”
Nói đến đây, Giang Li có phần đắc ý, cô thấy mình đặt cái tên này rất hay. Diệp Kinh Mặc nhìn Pudding oai phong lẫm liệt, thái dương giật giật. Cái kiểu đặt tên này của A Li vẫn vững vàng như xưa. Hồi nhỏ, bà nội Diệp mua mấy con cá nhỏ cho hai người nuôi, A Li đặt tên là Kẹo, Kem, Kem que... Cô có thù với thực phẩm à?
“Lát nữa anh tranh thủ thời gian huấn luyện Pudding. Không kỳ vọng nó giúp được gì sau này nhưng ít ra cũng tăng khả năng sống sót.” Dù sao, nếu tận thế thật sự đến, một con chó béo thế này dễ bị biến thành... lẩu chó.
Diệp Kinh Mặc ngồi xuống ghế sofa, vẫy Pudding lại gần. Giang Li cứ tưởng nó sẽ không nghe, ai ngờ nó hớn hở chạy ngay đến. Cô bất giác lo lắng: không lẽ ai vẫy một cái là con ngốc này chạy theo à?
Nếu Pudding nghe được suy nghĩ của cô, chắc chắn sẽ sủa vang phản đối. Coi thường chó đấy hả? Tưởng ai gọi là cũng theo à? Tao không phải mấy con chó ngu khác! Không được, nhất định phải để anh Mặc huấn luyện lại, kẻo thành lẩu thật bây giờ.
Pudding không biết, khoảnh khắc này cũng là lúc cuộc đời nó bắt đầu sang trang “đau khổ”. Giang Li cũng ngồi xuống sofa, chuẩn bị bàn với Diệp Kinh Mặc về kế hoạch tiếp theo. Ai ngờ, Pudding vừa thấy cô cũng ngồi xuống liền nhảy phắt lên, chen vào giữa hai người, tạo thành “núi chó” chắn giữa họ.
Giang Li đành vò đầu nó mấy cái, lấy tờ danh sách tích trữ đã chuẩn bị từ trước, đặt luôn lên lưng nó mà viết tiếp.
"Thực phẩm nông sản, lương thực, thuốc men, dụng cụ... đều mua rồi, giờ phần lớn là mấy thứ thực phẩm tươi sống, đồ dùng hằng ngày, nước tinh khiết, quần áo các kiểu."
Giang Li và Diệp Kinh Mặc bàn bạc lại các loại hàng đã tích trữ, số lượng đã mua. Sau đó lại kiểm tra xem còn những món nào cần mua tiếp: "Cảm giác tụi mình vẫn chưa tích đủ, còn thiếu nhiều lắm."
"Hơn nữa, tụi mình còn phải chuẩn bị một nơi trú ẩn an toàn hơn." Ánh mắt Diệp Kinh Mặc trầm xuống.
Khu nhà hiện tại tuy không sụp đổ khi có động đất nhưng dù sao cũng đã hơn hai chục năm tuổi, vẫn tiềm ẩn nguy cơ.
Giang Li im lặng. Cô thừa biết căn nhà này không thể xem là nơi trú ẩn lý tưởng. Nhưng để cô dễ dàng buông tay khỏi nơi lưu giữ ký ức cuối cùng với bố mẹ... thực sự cô chưa thể làm được. Diệp Kinh Mặc biết Giang Li là người nặng tình. Thực ra cả hai đều không nỡ rời khỏi đây nhưng không thể không rời đi.
Một sự im lặng kỳ dị lan tràn trong không khí. Đúng lúc Diệp Kinh Mặc định lên tiếng thì Giang Li đã mở lời trước:
"Ngày mai tụi mình ra ngoài tìm lại nhà khác phù hợp. Tiện thể bán căn này đi. Nhà của anh hướng tốt hơn, diện tích cũng lớn hơn, thời gian chuyển tiếp tụi mình ở tạm nhà anh."
Giang Li ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Diệp Kinh Mặc. Trong mắt cô đầy sự kiên định.
"Nhà cửa dù sao cũng là vật chết, con người mới là đang sống. Ký ức đẹp giữ trong đầu là đủ rồi."
Kiếp trước cô cũng từng bất đắc dĩ phải rời đi, chi bằng giờ cứ bán đi luôn, lấy thêm tiền lo tích hàng. Giang Li vừa ghi chú thêm vào danh sách tích trữ, vừa ngẩng lên thì cảm thấy choáng đầu, cổ cũng mỏi nhừ. Ngay lúc cô định tự xoa bóp, một bàn tay to đã đặt lên cổ cô, xoa bóp với lực vừa phải.