Giang Li nắm lấy cánh tay anh, tóc lòa xòa dính đầy mồ hôi dán sát vào mặt, mệt đến mức không nói nổi câu nào, cảm giác như eo và chân không còn là của mình nữa. Pudding nhìn bộ dạng yếu ớt của chủ nhân, đặc biệt quay lại chạy đến trước mặt Giang Li, sủa “gâu gâu” hai tiếng.
Chủ nhân yếu vậy thì sau này săn bắn kiểu gì? Haizz, chẳng lẽ sau này cái nhà này phải để mình nuôi à?
“Thôi hôm nay thế là đủ rồi, chạy tiếp nữa cơ thể em không chịu nổi đâu.”
Giang Li gật đầu đồng ý. Với cái thân thể quanh năm ru rú trong nhà như cô, vận động quá sức chỉ rước khổ vào thân. Cảm nhận được cơ bắp rắn chắc dưới tay, Giang Li lúc này mới nhận ra mình vẫn còn đang nắm lấy cánh tay Diệp Kinh Mặc.
Cô làm bộ vô tình vuốt nhẹ cánh tay anh, má hơi ửng hồng. Cơ của anh Mặc thật săn chắc, đúng kiểu an toàn tuyệt đối, sau này tìm bạn trai cũng phải tìm kiểu như anh ấy mới được.
Diệp Kinh Mặc không nhận ra suy nghĩ của Giang Li, chỉ tưởng cô mệt quá sau khi chạy nên tự nhiên đỡ lấy cô: “Vậy tụi mình từ từ đi bộ về.”
Cuối cùng cũng về đến nhà, Giang Li ngồi phịch xuống ghế sofa, cảm giác toàn thân mềm nhũn, chỉ muốn tan ra hòa vào sofa luôn.
“Em uống chút nước nghỉ ngơi đi, lát nữa tắm rồi anh dắt Pudding đi huấn luyện một lát, sau đó làm tiếp theo kế hoạch.”
Diệp Kinh Mặc rót cho cô ly nước ấm, đặt lên bàn trước mặt. Anh ngồi xuống bên cạnh, tự nhiên nâng chân cô lên, dùng lực vừa phải xoa bóp giúp cô thư giãn. Giang Li xoa đầu Pudding một lúc, rồi ném cho nó một món đồ chơi để nó tự đi chơi.
“Tiểu Diệp Tử, xoa đã tay đấy, bản cung trọng thưởng ngươi hậu hĩnh.” Giang Li tận hưởng dịch vụ của Diệp Kinh Mặc, cảm giác tê tê từ đùi lan lên não, cả người như tan chảy.
Diệp Kinh Mặc giơ tay làm động tác lan hoa chỉ, phối hợp: “Nô tài tạ ơn nương nương ban thưởng.”
Gương mặt cứng cỏi nghiêm túc phối hợp với dáng vẻ ẻo lả khiến Giang Li bật cười ha hả, cười đến mức bụng đau không đứng thẳng nổi.
Diệp Kinh Mặc cúi người véo nhẹ má cô: “Còn dám cười anh? Là ai bắt đầu trước nào?”
Hai người đùa nghịch một lúc mới chịu thôi, mỗi người đi tắm. Tắm xong, Giang Li ngồi trên sofa vừa nghỉ vừa thư giãn cơ bắp, vừa nhìn Pudding và Diệp Kinh Mặc đang huấn luyện. Ăn trưa xong đơn giản, hai người theo kế hoạch đã định sẵn, đi đến công ty môi giới mua bán bất động sản ở cổng khu dân cư.
Trong tiệm chỉ có cô nhân viên đã gặp lần trước. Vừa thấy Giang Li, cô ta nhiệt tình chào đón: “Chào cô, lần này vẫn muốn thuê nhà sao?”
“Không, bọn tôi muốn mua một căn biệt thự độc lập, tiện thể cũng muốn bán một căn nhà.”
Nghe vậy, nữ nhân viên cười tươi rói, trong lòng mừng rỡ: “Về biệt thự thì cô có yêu cầu gì không ạ?”
“Địa thế cao, nằm ở ranh giới giữa tỉnh S và tỉnh Q, kết cấu kiên cố, tốt nhất là gần núi gần nước.”
Kiếp trước căn cứ Phúc Quang được xây ở ranh giới hai tỉnh này nhưng do địa chấn ảnh hưởng địa hình nên Giang Li không rõ chính xác ở đâu.
“Vâng, đến lúc tìm được tôi sẽ gọi cho cô.” Cô nhân viên ghi lại yêu cầu của Giang Li.
“Còn căn nhà cần bán ở đâu ạ?”
Giang Li để lại địa chỉ và bản vẽ căn nhà. Thật ra nhà gần trường học, bệnh viện, công viên, khu này được coi là khu đất vàng nên bán không khó. Lo xong chuyện nhà cửa, hai người lái xe đến nhà máy chế biến và bán nước uống lớn nhất gần đó.
Nhà máy rộng cả ngàn mẫu, toàn là nhà xưởng trắng toát, xe tải chở nước đóng bình ra vào không ngớt. Diệp Kinh Mặc hỏi bảo vệ cổng về vị trí phòng kinh doanh, được chỉ đường tận tình. Phòng kinh doanh nằm bên trái phía trước của nhà máy, vừa quẹo xe là tới nơi.
Giang Li tìm thẳng đến quản lý kinh doanh, nói cần 5000 bình nước uống, còn hỏi luôn chính sách ưu đãi. Quản lý cười đến không khép miệng, không ngờ có phi vụ lớn như trời rơi xuống, lập tức đưa ra mức chiết khấu cao nhất, còn hứa sẽ giao hàng ngay về kho. Rời khỏi nhà máy nước, Giang Li và Diệp Kinh Mặc lại phi ngay đến chợ sỉ quần áo.